Người bỗng bật cười một tiếng.
Tiếng cười càng lúc càng lớn, vang vọng trong khoảng sân trống trải.
Người lao tới như đi/ên.
Hai tên cấm quân từ hai bên lao lên, mỗi người giữ ch/ặt lấy một cánh tay người.
Người không thể vùng vẫy, đôi mắt trừng trừng nhìn ta.
"đ/ộc phụ."
"Ngươi là kẻ đ/ộc phụ!"
Ta chưa từng thấy người bộ dạng này bao giờ.
Người và ta quen biết từ thuở nhỏ.
Đêm động phòng hoa chúc, khi người vén khăn trùm đầu, trong mắt người là ánh sáng dịu dàng vô ngần.
Ngày ta sinh con, đ/au đớn suốt bốn canh giờ, người túc trực bên giường, nắm ch/ặt lấy tay ta.
Nhưng giờ đây, ánh mắt người nhìn ta như nhìn kẻ th/ù.
"Tiểu Đào ch*t rồi, ngươi hài lòng chưa?"
Giọng người khàn đặc.
"Nàng ấy chẳng làm gì cả! Tô Yên là do ta gi*t! Là ta! Không phải nàng ấy!"
Trong sân lặng ngắt như tờ.
Ta ngẩng đầu nhìn người.
"Ta biết."
"Giữ lại mạng cho người, đó là lòng nhân từ cuối cùng của Hoàng thượng."
"Tô Yên là người thuận tay trái, lúc nàng ta viết chữ, điểm khởi bút và sự ngắt nghỉ đều trái ngược với người thường."
"Những bức thư trong ngăn bí mật của người, tất cả đều là tay phải viết."
"Sau này ta mới nghĩ thông suốt, người liên lạc với người, từ đầu tới cuối đều là Tiểu Đào."
Đôi môi Tiêu Trường Hành bắt đầu r/un r/ẩy.
"Ta... ta không định gi*t nàng."
"Là nàng tự mình phát hiện ra chuyện giữa ta và Tiểu Đào... nàng nói muốn bẩm báo với Hoàng thượng... ta h/oảng s/ợ, ta..."
Vương gia và một tì nữ tư thông vốn chẳng có gì to t/át.
Vấn đề nằm ở chỗ, tì nữ này là gián điệp của địch quốc.
Cho nên Tiêu Trường Hành không thể mạo hiểm.
10
Tiêu Trường Hành nhìn ta.
"Cuối cùng nàng vẫn biết hết thảy rồi."
Ta nói.
"Sơ hở của các người quá nhiều."
Ta lấy mảnh vải bông thô kia ra, đặt lên mặt bàn.
Miếng vải đã được giặt qua, màu sắc cũ kỹ, mép vải còn vương vết bùn.
"Đây là của Tiểu Đào đúng không? Đêm đó trên núi Vô Tưởng có mưa, khách hành hương bình thường sẽ không đi về phía sau núi. Trong chùa người mặc loại vải này, chỉ có một mình nàng ta."
Tiêu Trường Hành nhìn chằm chằm mảnh vải, ánh mắt ngưng tụ.
"Chỉ vì cái này mà nàng khẳng định là nàng ấy?"
"Tất nhiên là không."
Ta dừng một chút.
"Còn ba tên ngỗ tác kia nữa, tẩu tẩu không yên tâm, lén phái người đi tra. Người trở về nói, thi ban trên th* th/ể Tô Yên phân bố không đúng, thời điểm t/ử vo/ng phải sớm hơn."
"Lúc này ta mới bắt đầu nghi ngờ cả sự việc."
Tiêu Trường Hành không nói gì.
Ta bưng chén trà bên tay lên nhấp một ngụm.
Trà đã nguội lạnh, vị đắng chát đọng lại nơi cuống họng.
"Nhưng ta có một câu hỏi. Tô Yên đang yên đang lành, sao lại đột nhiên phát hiện ra chuyện của người và Tiểu Đào?"
Tiêu Trường Hành rũ mắt xuống. Phải rất lâu sau, người mới mở lời.
Giọng rất thấp.
"Đêm đó Tiểu Đào vô ý rơi xuống nước. Ta nghe thấy động tĩnh bèn xuống c/ứu nàng ấy. Nước không sâu, nhưng đêm lạnh, sau khi lên bờ y phục cả hai đều ướt sũng. Ngay trong gian củi trống phía sau núi đó..."
Người không nói tiếp nữa.
Nhưng ta đã có thể hình dung ra cảnh tượng đó.
Hai người trẻ tuổi ướt sũng từ đầu đến chân.
Đêm ở chùa trên núi, bốn bề không một bóng người.
Trai đơn gái chiếc, lửa gần rơm.
Đúng lúc bị Tô Yên bắt gặp.
Tô Yên tâm hẹp, tính tình lại cực đoan.
Bị chồng ruồng bỏ, nhà tan cửa nát, sống tạm bợ trong ngôi chùa này, đến cả cô nha đầu duy nhất tin tưởng bên cạnh cũng dây dưa với tình nhân.
Nàng ta làm sao nhẫn nhịn được?
Cho nên nàng ta nói lời cay nghiệt, muốn đ/âm thọc chuyện này đến tận tai Hoàng thượng.
Tiêu Trường Hành h/oảng s/ợ, nên mới dùng hạ sách này.
Lần này ta không phản bác.
Ta chỉ nhìn người.
Sắc mặt người rất bình thản, như thể cuối cùng đã trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.
Người ngược lại trở nên trống rỗng.
Qua hồi lâu, người ngẩng mắt nhìn ta.
"Nàng đã kể hết mọi chuyện cho Hoàng huynh rồi sao?"
"Ta chỉ nói ra những suy đoán của mình. Còn về bằng chứng, Hoàng thượng tự nhiên sẽ đi tra."
"Người nói thế nào? Sẽ xử trí chúng ta ra sao?"
Người dùng hai chữ "chúng ta".
Ta biết người đang lôi kéo ta.
Muốn ta cảm thấy, chúng ta là người trên cùng một con thuyền.
"Người và ta, chưa bao giờ là "chúng ta"."
Ta đặt chén trà xuống, giọng nhẹ bẫng.
"Hoàng thượng chỉ muốn một lời giải thích. Tội phi đã ch*t, thì phải có người gánh tội. Tô Yên là do người gi*t, nhưng người đã không còn. Tiểu Đào làm kẻ thế mạng, vừa vặn. Còn người."
Ta dừng lại một chút.
"Hoàng thượng tâm thiện, sẽ không lấy mạng người đâu. Cùng lắm là tước tước vị, cấm túc mà thôi. May thay Nam Nhi còn nhỏ, sau này kế thừa tước vị, không nể mặt người, cũng nể huyết mạch hoàng gia."
Tiêu Trường Hành nghe xong, gật gật đầu.
Người thở dài một tiếng.
"Vân Vi, nàng là người đàn bà thông minh nhất mà ta từng gặp."
"Nhưng chỉ vì gh/en t/uông mà không cần thiết phải làm ầm ĩ đến mức này."
Ta ngẩn người nhìn người.
Ánh nắng xuyên qua giấy dán cửa sổ, rơi trên mặt người một vệt sáng nhạt nhòa.
Ta đột nhiên cảm thấy hơi nực cười.
"Tiêu Trường Hành, người cảm thấy ta làm tất cả những điều này, là vì gh/en sao?"
11
Ta đột nhiên cảm thấy người quá coi trọng bản thân mình.
Cũng quá coi thường ta rồi.
Chỉ vì gh/en t/uông mà bày ra một màn kịch lớn thế này sao?
Lúc đầu khi người đẩy ta ra trước mặt Hoàng thượng, người đâu có nghĩ đến chuyện để ta sống sót trở về.
Câu nói "Vân Vi thấu hiểu ta, đi thay cho ta" của người, rõ ràng là đang đưa d/ao vào tay Hoàng thượng.
Nếu ta trả lời sai nửa câu, kẻ bị ch/ôn ở bãi tha m/a hôm nay, chính là ta.
Ta và người, từ lâu đã không còn là vợ chồng nữa rồi.
Người chọn ta làm kẻ thế tội.
Vậy ta cũng chỉ có thể chọn người.
Chỉ là, khoan đã.
Người nói Tiểu Đào sẩy chân rơi xuống nước?
Người nói người nghe thấy động tĩnh nên xuống c/ứu người?
Người không biết là ta đẩy?
Ta nhìn chằm chằm gương mặt Tiêu Trường Hành, nhẩm lại câu này trong đầu ba lần.
Người không biết.
Từ đầu đến cuối, người đều không biết kẻ đẩy người xuống vách đ/á, chính là ta.
Người tưởng rằng Tiểu Đào là tự mình bất cẩn trượt chân.
"Ngày đó Hoàng thượng sao lại đột nhiên triệu kiến ta?"
Ta bưng chén trà lên rồi lại đặt xuống, giọng điệu thản nhiên như thể đang hỏi tối nay ăn món gì.