Nó to bằng ngón tay cái. Ông soi vào giữa trán tôi.
Trong gương chẳng có gì cả. Giữa trán tôi không có gì hết.
Nhưng lão Ngụy nói: "Cháu không thấy, nhưng lão thấy. Ở đây có một cái ấn. Nó nhạt lắm. Còn nhạt hơn cả sợi tóc."
"Nó coi cháu là vật chứa thay thế rồi."
"Vật chứa thay thế là gì ạ?"
"Cha cháu không gánh nổi nữa, người tiếp theo sẽ là cháu."
Tôi nắm ch/ặt tay. Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Lão Ngụy vội an ủi: "Yên tâm, ba đạo bùa chỉ cần đ/ốt sạch, ấn trên người cha cháu biến mất thì ấn giữa trán cháu cũng tan."
"Nhưng nó nhất định sẽ phản kháng. Công đức mà nó tích lũy hơn ba tháng qua bị đ/ốt sạch, nó sẽ liều mạng."
Cha tôi ngồi bên cạnh nãy giờ không nói lời nào.
Nghe đến đây, ông mới lên tiếng: "đ/ốt."
Lão Ngụy nhìn ông.
"Ông không gánh nổi thì sao?"
"Gánh được."
"Ông không gánh nổi đâu. Con trai ông sẽ là người tiếp theo."
Cha tôi nhìn tôi một cái. Chỉ một cái thôi.
"Cho nên ta gánh được."
Trên đường trở về, trời đã tối.
Ông đi phía trước. Tôi theo phía sau.
Khi đi ngang qua miếu Thổ Địa đầu thôn, ông dừng lại.
Cửa miếu xiêu vẹo. Bên trong tối om. Thổ Địa Công ngồi trong bóng tối. Không nhìn rõ mặt.
Cha tôi đứng trước cửa miếu một lúc.
Ông bảo: "Con về nhà đi. Ngày mai sang nhà bà ngoại. Mẹ con cũng đi."
"Con không đi."
Ông quay đầu nhìn tôi. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt ông. Hốc mắt đã trũng sâu xuống.
"Con ở đây, nó không tìm được ta thì sẽ tìm con. Con đi rồi, nó chỉ có thể đối đầu với một mình ta thôi."
"Con không sợ."
"Ta sợ."
Chỉ hai chữ đó thôi. Giọng ông không nặng nề.
Nhưng tôi không nói thêm câu nào nữa.
Đêm đó cha tôi không ngủ.
Ông ngồi trong gian nhà chính. Trước mặt bày nửa chai rư/ợu. Không rót. Không uống.
Tôi đứng ở cửa phòng trong nhìn ông.
Tay phải ông đặt trên đầu gối. Ba đ/ốt ngón tay tím đen phát ra ánh sáng mờ đục dưới ánh đèn.
Ông cúi đầu nhìn bàn tay đó. Nhìn rất lâu.
Nửa đêm tôi nghe ông nói một câu.
Giọng rất thấp. Như đang tự nói với chính mình.
"Ta tu sửa miếu cho ngươi. Ngươi cho ta bản lĩnh. Chúng ta coi như sòng phẳng. Tại sao ngươi lại động đến con trai ta."
Không ai đáp lại ông.
Ngọn đèn trên bàn chao đảo một cái. Rồi vụt tắt.
Ông ngồi trong bóng tối, không hề nhúc nhích.
08
Sáng sớm hôm sau, mẹ tôi được đưa đi.
Cha tôi bảo "dọn dẹp nhà cửa". Mẹ tôi hỏi dọn gì, ông bảo bà đừng hỏi.
Mẹ tôi đứng ở cửa xe quay đầu nhìn ông một cái. Cái nhìn đó rất dài.
Cha tôi vẫy vẫy bàn tay trái lành lặn về phía bà.
Cửa xe đóng lại. Xe chạy đi.
Ông đứng ngoài bến xe nhìn theo chiếc xe đi xa. Cánh tay vẫn giơ lên mãi.
Sau đó ông đưa tôi đến nhà cậu ở thôn bên cạnh.
Ông đứng trước cửa nhà cậu một lúc. Hút một điếu th/uốc.
Rồi quay đầu bỏ đi. Không hề ngoảnh lại.
Tôi đứng trong sân nhìn ông đi xa. Giữa những cánh đồng lúa, bóng lưng ông ngày càng nhỏ dần.
Cuối cùng bị màn đêm nuốt chửng.
Đêm đó tôi ở nhà cậu mà không chợp mắt được.
Chiều hôm sau, cậu đi lên trấn. Tôi một mình ngồi xổm trong sân đếm kiến.
Đếm đến con thứ ba mươi bảy. Tôi đứng dậy. Bỏ chạy.
Mười mấy dặm đường núi. Chạy trong bốn mươi phút.
Về đến nhà trời đã tối mịt. Cửa sân mở. Bên trong không có người.
Nhà chính không có người. Phòng trong không có người. Nhà kho lục tung lên cũng không có.
Tôi đứng giữa sân. Không biết phải làm sao.
Rồi tôi nghe thấy một âm thanh.
Đến từ phía đầu thôn. Không phải tiếng người. Là tiếng gió rít qua những khe hở trống rỗng.
Ù ù ù. Như có ai đang khóc trong miếu.
Tôi chạy về phía đầu thôn.
Trước cửa miếu Thổ Địa có hai người đang đứng.
Lão Ngụy đứng phía trước nhất. Trong tay cầm một chiếc đèn dầu.
Sau lưng lão là cha tôi. Đang ngồi xổm dưới đất. Trước mặt trải một tấm vải đỏ.
Trên vải đỏ bày ngay ngắn ba đạo bùa.
Cái bàn là đồ mượn tạm. Hai cái ghế dài đỡ một tấm ván cửa.
Tôi chạy tới: "Chuyện gì vậy ạ?"
Lão Ngụy không nhìn tôi: "Cha cháu muốn đ/ốt ở đây."
"Tại sao lại ở cửa miếu?"
Lão Ngụy quay đầu lại: "Ông ấy muốn tìm Thổ Địa Công giúp đỡ."
"Thổ Địa Công có giúp không ạ?"
Lão Ngụy im lặng một lúc: "Không biết. Phải xem nó có nhận tình nghĩa tu sửa miếu của cha cháu hay không."
Cha tôi ngồi xổm trước bàn không quay đầu.
Tôi bước tới bên cạnh ông rồi ngồi xuống. Nhìn khuôn mặt ông.
Trán đầy mồ hôi. Tay phải đặt trên đầu gối.
Ba đ/ốt ngón tay đen sì đang phát ra ánh tím trong ánh hoàng hôn.
"Cha."
Ông quay đầu nhìn tôi. Ngẩn người ra một chút.
"Cuối cùng con vẫn đến."
"Con không đi."
Khóe miệng ông động đậy. Như muốn cười mà không cười nổi.
"Vậy thì đứng đó. Đừng động đậy."
Tôi lùi lại phía sau ba trượng.
Lão Ngụy thắp ba nén nhang. Cắm vào lư hương trước tượng đ/á.
Đầu nhang đỏ rực. Khói xanh bốc lên.
Cha tôi vươn tay lấy đạo bùa đầu tiên.
Bùa cầm m/áu.
09
Đạo bùa đầu tiên vừa rời khỏi bàn, gió nổi lên.
Không phải từ hướng nào thổi tới. Mà là từ dưới lòng đất trào lên.
Những viên sỏi vụn trên mặt đất bị cuốn quay tròn. Tấm đ/á xanh kêu lạch cạch.
Cha tôi không dừng lại. Đưa tờ bùa lại gần ngọn đèn dầu.
Ngọn lửa li/ếm vào mép giấy.
Khoảnh khắc đó, sống lưng ông oằn xuống. Như thể bị ai đó giáng một gậy từ phía sau.
Cả người chúi về phía trước. Trán đ/ập mạnh vào cạnh bàn. Một tiếng "bộp" khô khốc.
M/áu chảy dài theo sống mũi.
Ông không gục xuống. Cố gắng chống đỡ.
Đạo bùa đầu tiên ch/áy thành tro. Tro bụi từ trên bàn bay lên. Bị gió cuốn đi mất.
Ông nằm sấp thở dốc hai hơi. Từ từ dựng thẳng người dậy.
Trên trán xuất hiện một vết rá/ch. Không lớn, nhưng cứ rỉ m/áu mãi.
Ngón giữa bàn tay phải, lớp đen đã nhạt đi một tầng. Từ tím đen chuyển sang đỏ sẫm. Như vết bỏng lạnh vừa tan.
Lão Ngụy cắm thêm ba nén nhang vào lư hương.
"Tờ thứ hai."
Đạo bùa thứ hai. Bùa hạ sốt.
Lần này gió ngừng. Nhưng thứ đ/áng s/ợ hơn lại xuất hiện.
Trên khoảng đất trống trước cửa miếu, lớp bùn đất bắt đầu chuyển động.
Một khoảng nhỏ, như có thứ gì đó đang cựa quậy bên dưới.
Sau đó phạm vi ngày càng lớn. Cả mảng đất nhấp nhô. Như thể dưới đất có thứ gì đang lật người.
Cha tôi cầm đạo bùa thứ hai. Đưa lại gần ngọn lửa.
Lớp bùn đất "bộp" một tiếng nứt toác ra.
Từ trong khe nứt thò ra một bàn tay.
Trắng bệch. Các khớp xươ/ng thô kệch. Năm ngón tay xòe rộng. Ngón tay dài hơn người bình thường một đoạn.
Nó chộp lấy cổ chân cha tôi.
Cha tôi không nhìn thấy. Ông đang cúi đầu chăm chú nhìn đạo bùa trong tay.
Lão Ngụy nhìn thấy. Lão lấy từ trong túi ra một nắm ngải c/ứu ném tới.
Ngải c/ứu rơi xuống khe nứt.
"Xèo" một tiếng, một làn khói trắng bốc lên.
Bàn tay đó rụt lại. Khe nứt khép kín.
Đạo bùa thứ hai của cha tôi đã ch/áy xong.
Cả người ông đổ gục xuống bàn. Mặt áp vào tấm vải đỏ. M/áu trong miệng thấm ướt một mảng vải.