Âm Dương Sư

Chương 5

08/08/2026 23:00

Bờ vai ông run lên hai cái. Không lên tiếng.

Ngón giữa bàn tay phải. Màu đỏ sẫm lại nhạt đi một tầng. Biến thành màu tím nhạt.

"Lá cuối cùng."

Ông chống người dậy. M/áu trên mặt hòa cùng mồ hôi chảy thành từng dòng.

Đôi mắt đỏ ngầu. Đôi môi nứt nẻ.

Ông giơ bàn tay phải ra định lấy đạo bùa thứ ba.

Khoảnh khắc ngón tay chạm vào giấy bùa.

Đèn dầu phụt tắt.

10

Đen.

Không phải kiểu đen như bị m/ù mắt. Mà là cả đất trời đều đen đặc lại.

Trên đỉnh đầu không có trăng. Đối diện không nhìn thấy người. Ngay cả chiếc đèn trong tay lão Ngụy cũng tắt ngấm.

Gió ngừng. Tiếng côn trùng ngừng. Tiếng lá cây xào xạc cũng ngừng.

Chẳng còn gì cả.

Chỉ còn tiếng thở của cha tôi. Hì hục. Hì hục. Như tiếng bễ lò rèn.

Rồi tôi nghe thấy một giọng nói.

Phát ra từ người cha tôi. Không phải giọng của ông.

Trầm đục và khàn đặc. Như tiếng vỏ cây khô m/a sát vào nhau.

"Trường Thủy. Ngươi nỡ lòng sao?"

Cha tôi không đáp.

Giọng nói đó tiếp tục: "Bản lĩnh ta dạy ngươi là thật. Cầm m/áu, hạ sốt, an trạch. Đạo nào chẳng là thực hư?"

"Ngươi dùng chúng c/ứu được bao nhiêu người? Ngươi quên ngày con trai ngươi đổi cặp sách mới rồi sao? Ngươi quên ngày người trong thôn gọi ngươi là sư phụ rồi sao?"

"Ngươi đ/ốt đi. Ngươi chẳng còn là gì cả. Ngươi sẽ quay về làm kẻ vô dụng như trước."

"Vợ ngươi còn sống cùng ngươi sao? Con trai ngươi còn coi trọng ngươi sao?"

"Ngươi hơn bốn mươi rồi. Ngươi còn có thể làm lại từ đầu?"

Cha tôi không nhúc nhích.

Giọng nói đó thay đổi. Từ trầm đục chuyển sang sắc nhọn. Như một cây kim đ/âm vào tai.

"Ngươi không đ/ốt! Ngươi không đ/ốt thì chúng ta tiếp tục hợp tác!"

"Ngươi làm công đức thay ta. Ta cho ngươi làm sư phụ ở dương gian!"

"Cả con trai ngươi cũng được hưởng! Ta dạy nó! Nó còn có bản lĩnh hơn cha nó! Cả nhà ngươi đều nở mày nở mặt!"

Cha tôi ngẩng đầu lên. M/áu đầy đầu. Mắt đỏ ngầu.

Ông lên tiếng. Giọng rất nhẹ.

Nhưng ở cửa miếu nghe rõ mồn một.

"Lúc ngươi điểm vào giữa trán con trai ta. Ngươi có hỏi qua ta không?"

Giọng nói đó khựng lại.

"Lúc ngươi bắt nó nằm mơ thấy á/c mộng. Ngươi có hỏi qua ta không?"

"Lúc ngươi chọn nó làm vật chứa thay thế. Ngươi có hỏi qua ta không?!"

Cha tôi nắm ch/ặt đạo bùa thứ ba.

"Khi ta tu sửa miếu. Ngươi nói ngươi là Thổ Địa Công.

Ta tin."

"Ngươi nói truyền bản lĩnh cho ta để c/ứu người. Ta tin."

"Bây giờ, ngươi còn lôi cả con trai ta vào--"

Ông nghiến răng.

"Ta không tin nữa."

Ông đưa đạo bùa về phía ngọn đèn dầu. Đèn đã tắt. Nhưng trên bấc đèn vẫn còn một chút tàn tro. Đỏ rực.

Ngay lúc đó. Mặt đất dưới chân cha tôi lại nứt ra.

Bàn tay màu xám trắng kia thò ra. Móng tay dài và nhọn. Chụp lấy bàn tay phải đang cầm bùa của ông.

Lão Ngụy lao tới. Một cước giẫm lên cổ tay nó. Giẫm ch/ặt xuống.

Nhưng bàn tay đó không hề lay chuyển. Nó lật ngược lại. Năm ngón tay túm ch/ặt lấy cổ chân lão Ngụy.

Móng tay găm vào th!t. Lão Ngụy rên lên một tiếng. Mặt tái mét.

Cha tôi không dám chậm trễ, ông lập tức đưa tờ bùa lại gần tàn tro.

Mép giấy vừa chạm vào ánh đỏ đó. Một luồng khí đen từ tờ bùa n/ổ tung ra.

Như thể mực b/ắn đầy mặt. Mắt ông không mở nổi.

"đ/ốt đi!" Lão Ngụy hét lên.

Cha tôi nhét tờ bùa vào bấc đèn.

Đạo bùa thứ ba ch/áy bùng lên.

Không phải ch/áy từ từ. Mà là một tiếng "ầm". Cả tờ bùa n/ổ tung trong bấc đèn.

Ánh lửa ngút trời. Sáng đến mức tôi không mở mắt nổi.

Sau khi ánh sáng vụt tắt. Mọi thứ trở về tĩnh lặng.

Ba nén nhang trong lư hương. Đồng loạt tắt ngấm.

Cha tôi nằm sấp trên đất. Không nhúc nhích nữa.

11

Tôi lao tới.

Cha tôi nằm sấp. Mặt úp xuống. Toàn thân ướt đẫm.

Lật ông lại. Thăm hơi thở.

Còn khí. Rất yếu. Vẫn còn thở.

Tay phải buông thõng sang một bên. Màu đen trên ba đ/ốt ngón tay đã phai sạch.

Màu da th!t. Màu da th!t bình thường. Ngay cả vết đỏ sẫm như bầm tím cũng biến mất.

Lão Ngụy ngồi bệt dưới đất. Ôm lấy cổ chân mình.

Năm lỗ thủng đang rỉ m/áu. Lão lấy miếng vải rá/ch ấn ch/ặt lại.

Tôi hỏi: "Cha cháu không sao chứ?"

"Không sao." Lão Ngụy thở dốc. "Dùng hết sức lực rồi. Ngủ một giấc là xong."

Tôi ôm đầu cha ngồi trên đất.

Vết rá/ch trên trán ông vẫn còn rỉ m/áu. Tôi dùng lòng bàn tay che lại.

Một lát sau tôi đưa tay sờ giữa trán mình.

Không còn lạnh nữa. Mọi cảm giác đều biến mất.

Trán ấm áp. Nhiệt độ bình thường.

Cảm giác đ/au nhói như nước đ/á đổ lên đầu trong giấc mơ. Không còn sót lại chút dấu vết nào.

Tượng đ/á Thổ Địa Công ngồi trong miếu. Không hề động đậy.

Đôi mắt híp lại. Cười tủm tỉm. Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng tôi thấy bên cạnh bệ tượng đ/á có thêm một nắm đất vụn.

Như thể thứ gì đó vừa thoát ra ngoài. Mang theo một lớp bụi bặm.

Ngón tay cha tôi khẽ động.

Tôi nắm lấy.

Mi mắt ông khẽ rung. Không mở.

Rồi lại im lìm.

Tôi cõng ông về nhà. Lão Ngụy theo sau đỡ lấy.

Ông nhẹ. Nhẹ hơn tôi tưởng. Xươ/ng trên lưng làm tôi đ/au cả người.

Về đến nhà đặt ông lên giường. Ông nằm đó. Hơi thở dần ổn định.

Tôi ngồi bên giường không đi.

Khi trời sắp sáng, ông mở mắt một lần. Nhìn tôi một cái.

Rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Bốn ngày. Ông nằm suốt bốn ngày.

Không ăn không uống. Chỉ có hơi thở và nhịp tim.

Mẹ tôi từ nhà bà ngoại vội vã chạy về. Khóc hai trận m/ắng ba trận.

Cuối cùng vẫn ngồi bên giường lau mặt đút nước cho ông.

Đêm thứ tư, ông mở mắt.

Câu đầu tiên là: "Bùa đ/ốt chưa?"

Tôi bảo đ/ốt rồi.

Ông nhìn bàn tay phải của mình.

Lật qua lật lại.

Rồi nắm ch/ặt tay. Tay phải không run nữa.

Gật gật đầu. Nhắm mắt ngủ tiếp.

Đến khi tỉnh lại lần nữa thì đã có thể xuống đất.

Đi đứng loạng choạng. Cánh tay phải không còn sức lực.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Bệnh Kiều Buông Tay

Chương 10
Tôi là một Beta bệnh kiều, u ám và cố chấp. Từng phút từng giây, tôi đều kiểm soát mọi hành tung của bạn trai Alpha. Một ngày như mọi khi, lúc tôi mở phần mềm giám sát lên để lén theo dõi anh, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận. [Thật không chịu nổi tên Beta bệnh kiều làm nam phụ này. Chiếm hữu công đến ngạt thở luôn. Xem tiếp chắc tôi bỏ truyện mất.] [Đừng vội. Đừng thấy công bây giờ ngoan ngoãn nghe lời mà tưởng thật. Anh ấy chỉ đang nhẫn nhịn, chờ thời cơ thôi. Lòng kiêu hãnh của một Alpha cấp S, sao có thể để một Beta chà đạp được?] [Đúng vậy. Chẳng bao lâu nữa, công sẽ bắt tay với thụ, khiến công ty của bố tên Beta này phá sản. Đến lúc đó, cậu ta sẽ chẳng còn gì để uy hiếp nam chính công nữa.] [Ha ha ha! Nghĩ đến cảnh công còn giúp người cha Alpha của Beta đồng cảnh ngộ ly hôn, rồi nam phụ và ông bố điên loạn của cậu ta phải sa cơ lỡ vận, lưu lạc đến tiệm massage chân kiếm sống là thấy hả dạ rồi...] Tôi hoảng hốt. Tôi bắt đầu trả lại tự do cho Lục Cảnh Hành, thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay. Thế nhưng Alpha lại đỏ hoe mắt, đè tôi xuống giường: "Vì sao em không thể chỉ để tâm đến một mình anh? Em định ép anh đến chết sao?"
448
3 Mèo của anh Chương 15
7 Yêu Nhầm Chương 14
9 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Ngáy ngủ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hải Đường Tàn

Chương 6
Tống Dẫn Sơn trước lúc lâm chung cứ mãi chẳng chịu nhắm mắt, gắng gượng đợi đến khi ta về phủ mới an tâm lìa đời. Người đời đều khen ngợi chàng tình thâm nghĩa trọng, chẳng ai hay biết, giây phút cuối cùng nắm lấy tay ta, chàng thốt lên: 'Đời này ơn nghĩa vẹn toàn, kiếp sau ta không cưới nàng nữa.' Ta vì chàng mà phụng dưỡng song thân, quán xuyến Hầu phủ. Đến khi tuổi già sức yếu, tiểu muội khi ấy đã là Hoàng hậu lâm trọng bệnh, triệu ta vào cung. Nàng nhìn ta bằng ánh mắt đầy oán hận: 'Ta đã nhường chàng ấy cho tỷ, cớ sao tỷ không chăm sóc cho chu đáo, để chàng ấy ra đi sớm như vậy? Tỷ tỷ à, Dẫn Sơn đối với tỷ tốt nhường ấy, tỷ thật phụ lòng chàng.' Ta thẫn thờ bước ra, đôi chân già nua chẳng may hụt bước trên thềm đá. Hóa ra, người Tống Dẫn Sơn thầm thương trộm nhớ thuở trước chính là tiểu muội, người vốn đã có hôn ước cùng Thái tử. Chẳng qua vì sợ Thái tử kiêng dè, chàng mới nói muốn cưới ta. Đời này, ta sống thật quá đỗi uất ức. Khi mở mắt ra lần nữa, Tống Dẫn Sơn đang quỳ trước mặt Thái tử, khẩn cầu được cưới ta.
Cổ trang
Báo thù
Sảng Văn
5
Âm Dương Sư Chương 6
Bái Thần Chương 7