......
Những cuộc đối thoại ở đầu dây bên kia vẫn không ngừng tiếp diễn.
Bác cả là bác sĩ ngoại khoa danh tiếng nhất vùng chúng tôi.
Khi còn nhỏ, bác ấy là một thần đồng lừng lẫy.
Nhưng tôi nhớ bà ngoại từng nói.
Bác cả hồi nhỏ sốt cao nên bị hỏng n/ão.
Bốn tuổi vẫn chưa biết nói.
Tám tuổi vẫn không biết đếm từ một đến một trăm.
Đến năm mười tuổi.
Chỉ số thông minh lại đột ngột tăng vọt.
Như thể chỉ sau một đêm mà nắm vững toàn bộ kiến thức tiểu học và trung học.
Cuộc đời bác ấy như được "hack" vậy, cho đến khi thi đỗ vào trường y.
Những ca phẫu thuật bác ấy thực hiện chưa bao giờ thất bại.
Ba lần duy nhất thất bại.
Cuối cùng đều tra ra là lỗi do b/ệnh nhân.
Tôi còn nhớ có lần sự việc ầm ĩ quá mức còn lên cả báo đài.
Đó là ca phẫu thuật bác cả làm cho một cô bé bị b/ệnh tim.
Tỷ lệ thành công vốn là 99%, thật không may, cô bé lại là 1% duy nhất đó.
Người nhà làm lo/ạn suốt mấy tháng trời.
Cuối cùng, giám định y tế kết luận phẫu thuật thất bại là do người nhà không tuân thủ yêu cầu nhịn ăn trước khi mổ.
Trong camera giám sát.
Quả thực nhìn thấy bốn tiếng trước phẫu thuật.
Bố của đứa trẻ đã cho cô bé ăn cháo.
Chứng cứ rành rành.
Vậy mà người nhà vẫn không chịu thừa nhận.
Họ nói tuyệt đối không cho đứa trẻ ăn gì cả.
Nhưng camera trong phòng b/ệnh là bằng chứng, camera cảnh người bố đi m/ua cháo ở cửa hàng cũng là bằng chứng.
Nhưng bố của cô bé vẫn khăng khăng mình chưa từng đi m/ua cháo.
Người trong video không phải là ông ta.
Không phải ông ta thì là ai chứ?
Camera giám sát đã quay rõ mồn một chính diện.
Sự việc cuối cùng kết thúc khi gia đình người ch*t vì quá đ/au buồn mà gây náo lo/ạn b/ệnh viện.
Bác cả cũng giữ vững được tỷ lệ thành công 100% của mình.
Tôi chợt nhớ ra.
Bố tôi hình như cũng giống hệt như vậy.
Nghe mẹ kể lại.
Bố hồi nhỏ là kẻ lêu lổng không học hành gì.
Khi đó điều kiện gia đình cũng tốt.
Bố là tay công tử bột nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn.
Nhưng không hiểu vì sao.
Đột nhiên lại khai sáng.
Cầm kịch bản giống hệt bác cả.
Thành tích tăng vọt.
Cho đến khi trở thành luật sư lợi hại nhất vùng chúng tôi.
Bố cũng chưa từng thua một vụ kiện nào.
Cái miệng khéo léo.
Người ch*t cũng có thể nói thành người sống.
Nhà họ Trần vốn không phải gia đình trí thức, vậy mà liên tiếp đào tạo ra hai vị trạng nguyên.
Khi còn nhỏ về quê.
Tôi từng nghe mấy bà già trong trấn xì xào bàn tán.
Họ nói m/ộ tổ nhà họ Trần bốc khói xanh rồi.
Tổ tiên rõ ràng là kẻ lang thang đầu đường xó chợ.
Vậy mà không hiểu sao lại đi buôn dược liệu, rồi việc làm ăn cứ thế phất lên.
Thật sự là m/ộ tổ bốc khói xanh sao?
Có thể khiến người không có lấy một chữ bẻ đôi như bác cả và bố trở thành thần đồng nổi tiếng gần xa...
Tôi nhìn về phía bức tượng Phật kia.
Chẳng lẽ tất cả đều là vì ngài sao?
23.
Bác cả tìm lấy hòn đ/á.
đ/ập nát chiếc điện thoại.
Những âm thanh kia cuối cùng cũng dừng lại.
Phía bố tôi cũng xảy ra chuyện quái dị tương tự.
Năm ngoái bố bào chữa cho một kẻ sát nhân.
Bố không biết lấy đâu ra bằng chứng nạn nhân lúc còn sống từng b/ắt n/ạt kẻ sát nhân.
Cuối cùng kẻ sát nhân chỉ bị phán tội ngộ sát, chỉ phải ngồi tù bảy năm.
Người ch*t trong chớp mắt từ thân phận nạn nhân trở thành kẻ gây hấn.
Trên mạng cũng tràn ngập những lời mắ/ng ch/ửi dành cho người ch*t.
Ai nấy đều nói.
Đáng đời.
Người nhà nạn nhân cố gắng minh oan cho anh ta.
"Nó là đứa trẻ ngoan, chưa bao giờ b/ắt n/ạt kẻ sát nhân cả."
Nhưng không ai tin họ.
Vì bằng chứng bố tôi tìm được vô cùng x/ác thực.
Có camera, có nhật ký do chính tay người ch*t viết, còn có cả ảnh chụp.
Mọi thứ đều hoàn mỹ không tì vết.
Giống như cố tình muốn định tội cho người ch*t vậy.
Cuối cùng.
Bố tôi thắng vụ kiện vốn không thể nào thắng nổi đó.
Điện thoại của bố reo lên.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng một người đàn ông.
"Tại sao ông lại vu khống tôi, tại sao?"
"Tôi vốn không hề quen biết hắn, càng không thể b/ắt n/ạt hắn."
"Tại sao lại nói dối thay hắn, tại sao lại ngụy tạo bằng chứng."
Tôi nghe ra rồi.
Đó là giọng của người ch*t kia...
24.
Đi đêm lắm cũng có ngày gặp m/a.
Bác dâu ngã ngồi xuống đất, r/un r/ẩy.
"Mẹ... đêm qua mẹ đã lạy Phật chưa?"
"Lạy rồi, tôi thấy bà ấy vào Phật đường rồi."
"Vậy Phật tổ sẽ phù hộ cho chúng ta chứ..."
Bác dâu từng mở một trường mẫu giáo.
Bà ấy là hiệu trưởng.
Sau đó, trường mẫu giáo đó bị phát hiện dùng thực phẩm quá hạn kém chất lượng.
Năm đó.
Trường của bà xảy ra vụ ngộ đ/ộc tập thể, còn có hai đứa trẻ bị ngộ đ/ộc quá nặng không c/ứu được.
Vụ án này sau đó giao cho bố tôi xử lý.
Không ngờ tới là.
Vụ kiện lại thắng, bố tôi không biết lấy đâu ra bằng chứng.
Chứng minh là chính những phụ huynh đó cố tình đầu đ/ộc con mình.
Chỉ để tống tiền trường mẫu giáo.
Ai cũng cảm thấy hoang đường.
Cho đến khi bố tôi đưa ra từng bằng chứng một.
Chuyện sau đó tôi không biết nữa.
Chỉ nghe nói cha mẹ của một trong những đứa trẻ qu/a đ/ời không chịu nổi cú sốc nên đã nhảy lầu t/ự t*.
Một gia đình đang yên ấm, phút chốc tan cửa nát nhà.
Tôi từng hỏi bố.
"Cha mẹ mà có thể ch*t cùng con, họ sẽ đầu đ/ộc chính con mình sao?"
Bố chỉ nói.
"Điều đó không quan trọng."
Giờ nghĩ lại.
Những cái gọi là bằng chứng đó.
Đều là giả, đều là ngụy tạo.
Sự phồn vinh của nhà họ Trần, đều là giẫm lên xươ/ng m/áu của người khác.
Là ảo ảnh.
Là trăng trong nước, hoa trong gương.
25.
Mẹ tôi không yên tâm, cũng quay sang hỏi tôi.
"Đêm qua bà ngoại có lạy Phật không?"
"Lạy rồi."
"Vậy thì không đúng rồi."
Mẹ nghi hoặc.
Tất cả đều làm theo quy củ của nhà họ Trần.
Ngay cả khi bà ngoại qu/a đ/ời, cũng là lạy xong mới mất.
"Con tận mắt thấy bà ngoại lạy sao?"
Tôi gật đầu.
"Thấy rồi, nhưng bà ngoại lạy ngược."
26.
Lạy bình thường.
Một lạy sinh tài, hai lạy sinh vượng, ba lạy bốn lạy con cháu an khang, năm lạy sáu lạy gia đình hưng vượng...
Lạy ngược.
Một lạy sinh h/ận, hai lạy sinh oán, ba lạy bốn lạy con cháu ch*t hết, năm lạy sáu lạy cả nhà ch*t bất đắc kỳ tử...
Mẹ tôi nghe xong sững sờ.
"Không thể nào."
"Lạy ngược, mẹ tại sao phải làm vậy?"
"Đây không phải là cầu phúc, đây là nguyền rủa, mẹ tôi vậy mà lại đang hạ chú."
Bà ngoại vẫn ngồi ngay ngắn.
Mẹ và bác dâu đang dùng dây đỏ quấn chân bà.
Nhưng giây tiếp theo.
Bà ngoại vươn tay ra.
Bà bóp ch/ặt lấy cổ bác dâu.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng.
Chỉ nghe thấy tiếng "rắc" một cái, đầu của bác dâu đã lìa khỏi cổ.
Xươ/ng cổ trực tiếp bị bóp nát vụn.