Mẹ tôi thuê một căn phòng nhỏ ở ngoại ô, bà viết thư cho tôi mỗi tháng, nhưng tôi chẳng bóc lá nào.

Tôi bận lắm.

Hiệp hội làm vườn cứ bám lấy đòi tôi đưa giống hoa mới, thương hiệu Vân Tê ôm cả xấp hợp đồng c/ầu x/in tôi gia hạn, còn vị bậc thầy quốc yến kia thì ngày nào cũng đến tiểu viện chực chờ ăn chực, ăn xong còn quay ra chê bai kỹ thuật thái rau của tôi.

Chu Tự Bạch là người đến thường xuyên nhất.

Lần đầu anh đến tặng chai nước hoa, lần thứ hai tặng kệ hoa, lần thứ ba thì dứt khoát ôm một xấp hồ sơ ngồi ngay trong bếp của tôi để họp hành.

Tôi đặt d/ao xuống: "Chu tổng, công ty anh không có văn phòng sao?"

Anh tựa người vào bàn, tay áo sơ mi trắng xắn lên đến khuỷu tay, vai rộng chân dài, lại còn sở hữu một khuôn mặt rất khó để người ta nỡ lòng đuổi ra ngoài.

"Văn phòng không có cơm cô nấu."

"Anh có thể ra ngoài ăn."

"Bà nội bảo tôi phải giúp bà trông chừng cô."

"Tôi không cần ai trông chừng."

"Vậy thì đổi lý do khác vậy."

Anh đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ màu đỏ trước mặt tôi, bên trong là chiếc mặt khóa bạc từng bị cảnh sát lấy đi kiểm định. Mặt khóa đã được làm sạch sẽ, bên cạnh còn có thêm một sợi dây đỏ.

"Hôm qua cảnh sát mới trả lại."

Anh hạ thấp giọng: "Hứa Vãn, trước đây gia đình cô không tìm thấy cô, sau này ngày nào tôi cũng có thể đến tìm cô."

Tôi nhìn anh một lúc: "Vậy thì anh phải đi bưng đĩa thức ăn trên bàn ra ngoài trước đã."

Chu Tự Bạch cười, bưng đĩa thức ăn đi về phía sân.

Đúng lúc đó, cổng sân bị người ta đẩy mạnh.

Bà nội Đỗ một tay xách hành lý, một tay ôm con mèo mướp b/éo ú không chịu ngồi xe, theo sau là bậc thầy làm vườn, ông lão quốc yến và hai sinh viên đang khiêng thùng giấy.

"Hứa Vãn, rốt cuộc con còn biết bao nhiêu thứ nữa hả?"

Bà nhét con mèo b/éo vào lòng tôi, chỉ vào những thùng giấy phía sau nổi cáu: "Sổ châm c/ứu, bản vẽ, đồ đan tre và sách dạy quyền con để lại trên núi, chúng ta đã phải vác suốt cả chặng đường đấy! Con bớt biết vài thứ không được à?"

Tôi ôm lấy con mèo, nhìn thấy trên cổ nó còn buộc một cây B/án Hạ đã phơi khô.

Chu Tự Bạch ló đầu ra từ trong bếp: "Bà nội, vào ăn cơm trước đi ạ."

Bà nội Đỗ đáp một tiếng, rồi quay lại giục tôi: "Còn ngẩn người ra đó làm gì? Về nhà ăn cơm thôi."

Lần này, tôi đã không còn nhận nhầm nhà của mình nữa.

Tôi ôm ch/ặt con mèo trong lòng, cùng họ bước vào nhà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
7 Người lùn Chương 8
10 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm