M/áu ngoài cửa thành theo nước tuyết chảy xuống rãnh, Hắc Linh Vệ bắt đầu thu dọn tiễn. Đèn đuốc trên tường cung nối dài thành một hàng, đ/è ép cả bầu trời đầy gió tuyết.
6.
Khi trời sáng, đ/ộc của Tiêu Hành đã được kh/ống ch/ế.
Đệ ấy tựa vào đầu giường uống th/uốc, thấy ta bước vào, liền đẩy bát th/uốc sang bên cạnh: "Tỷ tỷ, Tĩnh vương đã bắt được chưa?"
"Bắt được rồi."
"Còn Cố Thừa Yến thì sao?"
"Vẫn còn sống."
Tiêu Hành gật đầu, im lặng một lúc mới nói: "Tỷ tỷ, tỷ muốn xử trí hắn thế nào?"
Ta nhận lấy khăn ấm cung nữ đưa tới, lau mồ hôi trên trán đệ đệ.
"Đệ nghĩ sao?"
Tiêu Hành nhìn chằm chằm vào đỉnh màn, giọng nói rất khẽ: "Hắn hại tỷ tỷ, cũng hại đệ suýt mất mạng. Đệ đáng lẽ nên gi*t hắn. Nhưng lão phu nhân Cố gia trước kia từng bế đệ, bà ấy..."
"A Hành." Ta ngắt lời đệ ấy, "Đệ là hoàng đế, không phải đứa trẻ được Cố gia nuôi lớn."
Đệ ấy mím ch/ặt môi.
Ta ngồi xuống bên mép giường, bưng bát th/uốc trở lại tay đệ ấy.
"Cố Thừa Yến phạm tội thông địch và tự ý mở cửa cung. Nên phán thế nào thì phán thế ấy. Nếu đệ vì nhớ ơn người từng bế mình mà tha cho kẻ muốn lấy mạng đệ, sau này sẽ còn nhiều người lợi dụng lòng trắc ẩn của đệ để đối phó với đệ hơn."
Đệ ấy bưng bát th/uốc, qua rất lâu mới uống cạn một hơi.
"Trẫm hiểu rồi."
Triều hội được tổ chức vào buổi chiều.
Thái hậu Thẩm thị thay một bộ y phục thanh đạm, ngồi sau rèm, sắc mặt tiều tụy vô cùng. Đêm qua bà quả thực bị u/y hi*p, người của Tiêu Hằng bắt giữ người em gái gả xa đến Giang Nam của bà, dùng tính mạng của cháu ngoại để ép bà giở trò trên hương và cửa cung.
Nhưng bà không nói cho ta biết ngay, cũng không nói cho Tiêu Hành.
Bà tưởng rằng mình có thể xoay xở đôi đường, kết quả suýt chút nữa đã đưa A Hành vào cửa tử.
Đầy triều văn võ quỳ trong điện, khi Cố Thừa Yến mặc áo tù bị áp giải vào, mấy lão thần có qu/an h/ệ tốt với Cố gia lập tức dập đầu c/ầu x/in.
"Bệ hạ, Cố phò mã bị yêu nữ che mắt, hoàn toàn không có tâm tư mưu nghịch!"
"Trưởng công chúa và phò mã dù sao cũng từng là vợ chồng, nếu xử trí quá nặng, e rằng tổn hại đến danh tiếng khoan dung của hoàng gia."
Ta ngồi ở hạ thủ của Tiêu Hành, nghe mà chỉ muốn cười.
Cố Thừa Yến ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt lại hiện lên vẻ cầu khẩn.
Hắn có lẽ tưởng rằng trước mặt bao nhiêu người thế này, ta luôn sẽ chừa cho hắn chút thể diện.
Ta cầm lấy bản cung khai trên án, ném thẳng vào mặt hắn.
"Các ngươi mở to mắt mà nhìn cho kỹ."
Giấy tờ tán lo/ạn khắp mặt đất.
"Cố Thừa Yến dùng tư ấn của bản cung mở ba đạo quan ải, giao lệnh bài cửa cung cho Tống Oản Nhi; hắn giúp Tĩnh vương gửi ra ngoài bản đồ bố phòng Tây Hoa môn, hại ch*t hai thị vệ giữ cửa. Đêm qua tử sĩ của Tĩnh vương còn muốn gi*t hắn diệt khẩu, chứng tỏ hắn sớm đã biết mình đang dính vào chuyện mất đầu."
Một lão thần cứng cổ nói: "Nhưng phò mã không hề đích thân hạ đ/ộc..."
"Theo ý ngươi, Cố Thừa Yến đưa ra lệnh bài cửa cung không tính là tội, phải đợi Tĩnh vương ngồi lên kim điện mới tính sao?" Ta bước xuống bậc ngọc hai bước, "Nếu trong phủ ngươi có tr/ộm, kẻ giữ cửa mở khóa cho tr/ộm, tr/ộm vào nhà gi*t người, ngươi cũng thay kẻ giữ cửa nói một câu hắn không đích thân ra tay sao?"
Sắc mặt lão thần lúc xanh lúc trắng, quỳ rạp xuống, không dám lên tiếng nữa.
Tiêu Hành ho hai tiếng, cầm lấy bút chu sa trên ngự án.
"Cố Thừa Yến tước bỏ tước vị, xóa bỏ quan thân, sau khi trượng ph/ạt thì đày đi Lĩnh Nam, suốt đời không được về kinh. Cố gia nếu có kẻ nào che giấu vật chứng cho hắn, truyền tin cho đảng phản nghịch, thì xử tội chung."
Cố Thừa Yến toàn thân chấn động, bò về phía trước hai bước.
"Bệ hạ! Lệnh Chiêu! Ta đến Lĩnh Nam không sống nổi đâu! Mẹ ta chỉ có mình ta là con trai, bà ấy sẽ không chịu nổi..."
Ta nhìn hắn.
"Khi ngươi vui vẻ bên Tống Oản Nhi, sao không nghĩ đến mẹ ngươi?"
Cố Thừa Yến khóc lóc thảm hại, vươn tay muốn túm vạt áo ta.
Tạ Lâm Xuyên một cước đ/á văng hắn ra, cấm quân kéo hắn đi ra ngoài điện. Hắn giãy giụa quay đầu lại, cổ họng đã khản đặc.
Ta giẫm lên bản cung khai đang tán lo/ạn dưới chân, xoay người ngồi lại chỗ cũ.
Cửa điện đóng lại, tiếng khóc gào của Cố Thừa Yến bị ngăn cách bên ngoài, dần dần nhỏ lại.
Còn về Tống Oản Nhi, ả có công khai ra chủ mưu, theo luật đáng lẽ phải để lại một mạng.
Nhưng trên tay ả dính tính mạng của ba người phụ nữ vô tội, lại tham gia thí quân, bất cứ tội nào cũng đủ để ả ch*t mấy lần.
Ngày hành hình tại Ngọ Môn, ả bị áp giải lên đài hành hình, vẫn không cam tâm gọi tên Cố Thừa Yến.
Cố Thừa Yến đã trên đường đi lưu đày, đương nhiên không nghe thấy.
Giám trảm quan vừa ra lệnh, đ/ao quang rơi xuống, bầu trời sau tuyết mới hửng nắng được chiếu sáng rực rỡ.
Sau khi Tống Oản Nhi ch*t, tiểu viện kia cũng không bỏ trống.
Tạ Lâm Xuyên chuyển từ hầm ngầm ra mấy chiếc rương gỗ long n/ão, trong rương không có vàng bạc, chỉ toàn là quần áo cũ và trang sức vụn vặt của phụ nữ. Mỗi món đồ đều buộc một mảnh giấy nhỏ bằng chỉ đỏ, ghi tên họ, quê quán, và ngày bị đưa vào viện.
Khi ta lật đến mảnh cuối cùng, ngón tay dừng lại.
Trên giấy viết "Thẩm Hà, mười bảy tuổi, người Vĩnh Châu". Bên cạnh đ/è một con hổ vải đã bạc màu, đường kim mũi chỉ thô kệch, trên bụng còn thêu một chữ "An" méo mó.
Chu m/a m/a nhận ra cái tên này. Nửa năm trước, ở Vĩnh Châu có một thương nhân b/án dược liệu vào kinh tìm con gái, nói con gái bị người ta lừa vào nhà giàu làm nha hoàn, sau đó mất tích. Ông ta chặn cửa Kinh Triệu phủ khóc hai ngày, cuối cùng bị sai dịch đuổi đi. Cố Thừa Yến lúc đó chê người kia ồn ào, còn để hộ vệ trong phủ đuổi người ta đi thật xa.
Ta đặt con hổ vải trở lại rương.
"Tìm cho bằng được những gia đình ghi trên mảnh giấy. H/ài c/ốt nào nhận diện được thì đưa về quê quán; không nhận diện được thì lập bia ngoài thành. Bảo Kinh Triệu phủ xuất ngân lượng, đón người nhà của các nàng đến."
Tạ Lâm Xuyên hạ giọng nói: "Điện hạ, ba bộ h/ài c/ốt đào được trong viện của Tống Oản Nhi đều đã ngâm hỏng cả rồi, e là khó nhận diện."
"Khó nhận diện cũng phải nhận." Ta đóng nắp rương, "Khi các nàng còn sống không ai lên tiếng thay các nàng, lúc ch*t rồi ít nhất cũng phải có một cái tên."
Qua mấy ngày, cha của Thẩm Hà quả nhiên được đưa vào kinh. Ông ta g/ầy hơn ta tưởng, áo bông trên người đầy mảnh vá, khi nhìn thấy con hổ vải kia, quỳ dưới hành lang hồi lâu không nhúc nhích.
Ông ta không khóc, chỉ dùng bàn tay thô ráp vuốt ve miếng vải cũ hết lần này đến lần khác.
"Đây là thứ mà đệ đệ nó lúc nhỏ từng ôm." Giọng ông ta như giấy nhám mài ra, "Nó nói đệ đệ nhát gan, sau khi vào kinh ki/ếm tiền sẽ m/ua cho nó một cái gối hổ thật sự."
Chu m/a m/a bưng nước nóng tới, ông ta thậm chí không chạm vào, quỳ xuống dập đầu với ta ba cái.
Ta ra hiệu cho thị nữ đỡ ông ta dậy.