Con trai của phú hộ giàu nhất Trần Châu mắc b/ệnh, treo thưởng vạn lượng vàng cầu y.
Toàn bộ đại phu trong thành đều bó tay, ta đến xem thử, đây đâu phải là b/ệnh á/c tính bất ngờ?
Vị công tử họ Trần kia vừa mở mắt, trời đất q/uỷ thần ơi, đồng tử chỉ còn lại một đường chỉ.
Lòng trắng mắt cứng đờ như hai viên đ/á cuội.
Tìm đại phu làm gì, mau tìm đạo sĩ đi chứ!
01
Trần Châu.
Nhìn tòa cổng thành cao lớn cùng dòng người xếp hàng vào thành, Mặc Thanh gần như rơi lệ.
"Sư tỷ, cuối cùng chúng ta cũng vào được thành rồi."
Ta tỏ vẻ điềm nhiên, nhưng trong lòng cũng đang rơi lệ.
Nửa tháng nay, Lý Việt Kim nói bắt q/uỷ trong núi dễ dàng, để sớm hoàn thành chỉ tiêu, hắn dẫn chúng ta chạy khắp núi.
Kết quả thì sao, ngoài ba con Hoàng đại tiên, đến một con q/uỷ cũng chẳng thấy. Ăn gió nằm sương, bôn ba vất vả, ta và Mặc Thanh g/ầy rộc đi vì đói.
Ta mỉm cười nhìn Lý Việt Kim: "Lý đạo hữu, lộ phí trên người còn bao nhiêu?"
Lý Việt Kim hơi chột dạ: "Đủ ăn một bữa, ta mời."
Ta vung tay: Vào thành.
Trần Châu quả nhiên giàu có.
Giữa thành có một hồ nước lớn, cả tòa thành xây dọc theo hồ, hoa đỏ liễu xanh, tràn đầy sức sống.
Giữa hồ hẳn là có chốn bồng lai, nhìn từ xa thấy một tòa tháp Phật sừng sững, bảo tướng trang nghiêm.
Ba người chúng ta thẳng tiến đến tửu lâu.
Trước cửa Thính Triều Hiên, một đám người đang vây quanh một tấm bảng xì xào bàn tán. Với phương châm không bỏ lỡ bất kỳ chuyện bát quái nào, ta và Mặc Thanh chen lên trước.
Đó là một tờ bảng cáo, trên viết tám chữ lớn:
Vạn lượng vàng cầu y.
"Vạn lượng vàng?" Giọng Mặc Thanh lạc cả đi.
Người bên cạnh cười: "Tiểu cô nương, đã bao giờ thấy nhiều tiền thế này chưa?"
Mặc Thanh bĩu môi: "L/ừa đ/ảo thôi, ai lại bỏ ra nhiều tiền thế để chữa b/ệnh?"
Người kia nghiêm mặt: "Các ngươi là người nơi khác đến phải không?"
"Đây là bảng cáo của phú hộ giàu nhất Trần Châu chúng ta, vạn lượng vàng dân đen chúng ta không dám nghĩ tới, nhưng với Trần phủ thì lấy ra dễ như trở bàn tay."
"Hơn nữa, đó là đứa con đ/ộc đinh của nhà họ Trần, nếu chữa khỏi b/ệnh này, đừng nói vạn lượng vàng, gấp đôi cũng chẳng thành vấn đề."
Mặc Thanh chớp mắt lia lịa như có côn trùng bay vào.
Người bên cạnh cười ha hả: "Tiểu cô nương, tiền này không phải ai cũng ki/ếm được đâu. Bảng cáo dán ở đây nửa tháng rồi, không biết bao nhiêu đại phu ra vào Trần phủ, nhưng chẳng một ai làm được."
"Nhưng mà, ta nghe nói--" một lão già bí hiểm hạ thấp giọng: "Ta nghe đại phu của Hồi Xuân Đường nói, b/ệnh của Trần công tử rất kỳ lạ."
"Không giống bị b/ệnh, mà giống như bị tà m/a nhập!"
"Suốt ngày hôn mê, ánh mắt lờ đờ, quái dị vô cùng."
Bị tà m/a nhập? Đây chẳng phải là sở trường của ta sao?
Ta nháy mắt với Mặc Thanh, bước vào trong Thính Triều Hiên.
02
Lý Việt Kim quả nhiên thành tâm xin lỗi, gọi một bàn đầy cá th!t.
Vừa ăn, ta vừa bàn về kế hoạch tiếp theo.
"Trong lúc bắt q/uỷ, có thể thử ki/ếm chút tiền."
Lý Việt Kim gật đầu lia lịa: "Mặc cô nương anh minh. Trước ở môn phái không cảm thấy, nay bôn ba giang hồ mới biết bạc tiền quan trọng."
"Nhưng mà, chúng ta dựa vào đâu để ki/ếm tiền đây?"
Dựa vào đâu? Dựa vào sự dũng cảm của ta.
Trần phủ xây dọc theo hồ, chiếm trọn nửa con phố. Ba người chúng ta ưỡn ngựk đứng trước cổng, đón lấy ánh mắt nghi hoặc của quản gia.
"Bản cô nương đã dám tới, tất nhiên có bản lĩnh. Hơn nữa, chữa không khỏi thì đi thôi, công tử nhà các ngươi có mất mát gì đâu?"
Vị quản gia suy nghĩ một chút rồi đưa tay mời, có thể thấy họ thực sự có b/ệnh vái tứ phương rồi.
Viện của Trần công tử nằm ở phía đông nhất của phủ, đẩy cửa phòng ra, một khoảng tối tăm, thấp thoáng thấy một bóng người nằm trên giường.
Quản gia vừa thắp đèn vừa giải thích: "Công tử phần lớn thời gian đều ngủ, cửa sổ đều dùng vải che lại."
Ta lại gần nhìn, đâu chỉ là không thấy ánh sáng, người còn bị trói ch/ặt trên giường.
Quản gia rầu rĩ: "Hễ tỉnh lại là phát đi/ên, đã làm bị thương mấy vị đại phu rồi, tội nghiệp công tử…"
Đột nhiên, Trần công tử nằm trên giường mở mắt.
Trời đất q/uỷ thần ơi, đồng tử kia chỉ còn lại một đường chỉ, lòng trắng mắt cứng đờ như hai viên đ/á cuội.
Đã đến nông nỗi này, Trần phủ còn mời đại phu cái gì, sớm nên mời đạo sĩ rồi.
03
Có lẽ ta là người đầu tiên thẳng thắn nói Trần công tử bị nhập, Trần lão gia và phu nhân rất coi trọng, đích thân pha ba chén trà.
Trần phu nhân nói, một đêm nọ nửa tháng trước, người bỗng nhiên trở nên bất thường.
Đang ngủ ngon lành thì phát sốt cao, sau khi hạ sốt lại không tỉnh dậy được, chỉ biết dựa vào việc đổ th/uốc thang để duy trì mạng sống.
Thỉnh thoảng tỉnh lại trong chốc lát cũng không nói năng gì, chỉ bắt đầu hung hăng, thè lưỡi cào vào mặt người khác.
Trần lão gia biết là chuyện quái dị nhưng không dám nói ra ngoài, chỉ mong treo thưởng hậu hĩnh để chiêu m/ộ những bậc kỳ nhân dị sĩ c/ứu mạng con trai mình.
Dễ thôi.
Để Mặc Thanh ở ngoài cửa phòng canh chừng, ta và Lý Việt Kim dùng bùa chú phong ấn cửa ra vào và cửa sổ, rồi đặt Trần công tử đang bị trói ch/ặt vào giữa phòng.
Thanh trường ki/ếm mang theo Ly Hỏa lượn quanh Trần công tử, một bát quái tịch tà trận hình thành.
Cổ tay khẽ xoay, theo tiếng chuông Thanh Huyền vang lên, Trần công tử trong trận bắt đầu có động tĩnh.
Giãy giụa, vặn vẹo, há miệng gào thét.
Tiếng chuông càng lúc càng dồn dập, Ly Hỏa đi/ên cuồ/ng lay động, trong tiếng x/é gió khó nghe, một bóng người từ từ đứng dậy từ trên thân Trần công tử, hai chân rời đất, lơ lửng giữa không trung.
Đó là một nữ tử trẻ tuổi, tay chân mềm nhũn, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt nhắm nghiền, một bím tóc dài buông thõng, như thể bị định thân.
Điển hình của q/uỷ nữ nhập x/ác, việc này có gì khó.
Ta mở Lưu Ly Luân, lam quang thúc đẩy, dồn sức thu nữ q/uỷ vào trong.
Một lần, không phản ứng.
Lần thứ hai, vẫn không phản ứng.
Lúc xuống núi mới lấy từ chỗ sư phụ, không lẽ hỏng rồi sao?
Đang nghi hoặc, Lý Việt Kim trầm giọng nói bên tai ta: "Mặc Thương cô nương, không ổn."
"Ngươi nhìn giữa trán nữ q/uỷ đó xem, có cao nhân đã thi triển pháp thuật lên người nàng."
"Pháp thuật không phá, con q/uỷ này không thể thu vào, cũng không thể nhập luân hồi."
Ta đổi ba loại pháp bảo, không chỉ không thu vào được mà còn không gọi nổi nàng. Nữ q/uỷ này như một linh h/ồn c/âm lặng, ở trong trạng thái không thể bị chọn trúng.
Tiếng chuông vừa dứt, nữ q/uỷ đó lại phiêu diêu trở về trong thân thể Trần công tử.
Chà, bắt đầu khó rồi đây.
04
Ta nghiêm túc nói vấn đề này cho Trần lão gia và phu nhân, con trai các ngươi rốt cuộc đã đắc tội với ai?
Trần phu nhân thở dài, con trai bà ta có tiền có nhàn, tướng mạo tuấn tú, bình thường chỉ đắc tội với nữ nhân.