Tôi giải thích ngắn gọn suy đoán của mình.
"Tôi chỉ không hiểu thời điểm 6 giờ và 6 giờ 21 phút, lẽ nào tà linh còn mắc chứng rối lo/ạn ám ảnh cưỡ/ng ch/ế?" Tôi quay sang hỏi Liễu Tam Đình.
"M/a nào cũng có thể có, tôi còn biết một con tà linh mắc b/ệnh sạch sẽ, khi còn sống nó bị vứt x/ác ở bãi rác đấy thôi," Liễu Tam Đình thản nhiên đáp, đồng thời rót đầy trà cho chúng tôi.
"Dù sao thì ngày mai đúng 6 giờ, tôi sẽ đích thân đi gặp con tà linh này, mười phần chắc chín là sẽ làm rõ được," tôi vô cùng tự tin.
"Vậy sau khi xong việc hãy gửi tin nhắn, tôi sẽ cho hai người Hắc Bạch xuống đảo một chuyến để thu hồi những món n/ợ cũ này," Hàn Nữ nhanh chóng nhập cuộc vào công việc.
Chúng tôi thoải mái trò chuyện trong viện của Thư Bà, chẳng mảy may bận tâm đến chuyện "vách có tai".
Những chuyện ở dương gian này, việc gì phải đề phòng h/ồn m/a ở âm phủ chứ?
Nhưng nào hay biết, trong một gian phòng nọ, đang có một đôi tai dỏng lên vì cuộc đối thoại của chúng tôi.
5
Đúng 5 giờ 30 phút sáng, chuông báo thức điện thoại của tôi vang lên.
5 giờ 40 phút, tôi một mình đến cổng trường.
Vẫn là người bảo vệ đó, ông ta xoa xoa tay chạy ra khỏi phòng bảo vệ, đưa cho tôi một chiếc đèn pin.
"Chú ý an toàn nhé!" Ông ta vẫy tay với tôi rồi lại chui tọt vào trong bốt bảo vệ.
Tôi bật đèn pin, luồng sáng chiếu thẳng vào màn sương m/ù dày đặc phía trước, như đ/âm sầm vào một hố đen.
Tòa nhà giảng dạy không có thang máy, chính giữa sảnh là cầu thang bộ rộng rãi, chia làm hai nhánh xoay ngược lên trên.
Tôi đá/nh bạo từng bước đi lên, trong lòng thầm đếm số tầng. Đến tầng thứ năm, tôi ngẩng đầu nhìn biển tên lớp: 502.
Tuyệt quá, không gặp phải "q/uỷ đả tường" như dự đoán. Xem ra con tà linh này đã đồng ý để tôi tự chui đầu vào rọ.
Bước vào lớp 502, tôi không thấy có gì bất thường, chỉ lần mò tìm công tắc và bật hết đèn trong lớp lên.
Giơ tay lên, đồng hồ hiển thị 5 giờ 55 phút.
Tôi lặng lẽ ngồi ở hàng cuối cùng, đúng vị trí của nam sinh trong video.
6 giờ, ngoài hành lang đột nhiên vang lên một tràng âm thanh hỗn tạp, như thể có một đoàn người lộn xộn đang đi ngang qua: tiếng thở dốc của người già, tiếng trẻ con khóc, tiếng chó cỏ sủa dữ dội, tiếng xe cút kít cọ vào đ/á trên mặt đường kẽo kẹt, thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng quát tháo "hê".
Thế nhưng bên ngoài cửa, chỉ là một hành lang hẹp và phẳng lặng.
Âm binh mượn đường? Hay thuật che mắt đã có hiệu lực? Tôi không thể x/ác nhận.
6 giờ 5 phút, tôi đứng dậy, kéo cửa sau ra.
Hành lang trống không, nhưng trong không khí lại thoang thoảng một mùi khét nhàn nhạt.
Tôi trấn tĩnh lại, ngồi trở lại chỗ cũ, tiếp tục chờ đợi thời điểm 6 giờ 21 phút đến.
Mùa đông phương Nam ẩm ướt vô cùng, lúc rạng sáng lại càng lạnh hơn. Tôi mặc ba lớp áo bên trong, khoác thêm một chiếc áo lông vũ bên ngoài, ngồi trong nhà cũng coi là ấm áp.
Không biết có phải vì trong lòng căng thẳng, cộng thêm âm thanh q/uỷ dị ngoài hành lang lúc nãy hay không, tôi thấy sống lưng mình đầm đìa mồ hôi.
Cởi áo khoác ra, tôi mở cửa sổ nhìn ra ngoài, mây đen vần vũ, không một tia sáng nào lọt xuống.
Lớp học bắt đầu nóng lên, như một nồi nước sôi sùng sục bốc hơi nghi ngút, bàn ghế trong lớp cũng trở nên nóng bỏng rẫy.
Tôi mở tất cả cửa sổ ra, nhưng gió lạnh hoàn toàn không thể lùa vào, mà luồng hơi nóng trong lớp cũng không thể thoát ra, như thể có một kết giới giữa các khung cửa.
Đây có lẽ chính là tình cảnh mà nam sinh kia đã gặp phải lúc đó.
6 giờ 18 phút. Chỉ trong hơn mười phút ngắn ngủi, tôi chỉ còn mặc mỗi bộ đồ Iót, mà từng lỗ chân lông trên da như đang cố gắng giãn nở, đẩy hết nước trong cơ thể ra ngoài. Quần áo trên người đã sớm ướt đẫm mồ hôi, dính ch/ặt vào da th!t, vô cùng khó chịu.
Thế nhưng những lá bùa trong túi áo lông vũ đã sớm mềm nhũn thành bùn, hòa làm một với vải vóc.
Tôi muốn rời khỏi đây! Tôi muốn rời khỏi đây! Đầu tôi đ/au như búa bổ, trong n/ão chỉ có âm thanh này gào thét.
"Em gái, đừng ngủ! Mau chạy đi! Đừng ở lại đây!"
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy một giọng nói từ xa vọng lại, xuyên qua bức tường, nghe như x/é lòng.
Hình như là từ ngoài hành lang?
Tôi lắc mạnh đầu, vận dụng Băng Tâm Quyết, ép bản thân phải tỉnh táo lại.
Qua lớp kính mờ của cửa lớp, ngoài hành lang thấp thoáng hiện ra vài bóng người, rồi dần dần tăng lên, cuối cùng phủ kín cả mặt kính như thể vì quá đông đúc mà bị ép sát vào cửa.
Những bàn tay đen sì lần lượt cọ quậy trên mặt kính.
Giọng nói kia chính là phát ra từ chúng.
"Em gái, mau chạy đi! Mau chạy đi..."
Nhiệt độ trong lớp vẫn không ngừng tăng lên, kèm theo tiếng lách tách, nghe như tiếng n/ổ khi đ/ốt củi ở quê nhà.
6 giờ 21 phút, lớp học nóng như Hỏa Diệm Sơn, Băng Tâm Quyết đã mất tác dụng, chút hơi lạnh từ cửa sổ đã không còn đủ để thỏa mãn tôi nữa. Nếu không có mấy thanh chắn cửa sổ này, tôi đã sớm nhảy xuống để tìm sự giải thoát.
Những giọt mồ hôi không ngừng lăn dài trên trán, nếu không phá được trận pháp này, tôi e rằng sẽ mất mạng vì mất nước tại đây.
"Chủ nhân! Ra hành lang! Ra hành lang!" Cái đầu người tóc tai bù xù không biết xuất hiện từ lúc nào, vội vã gào lên với tôi.
Hành lang? Ngoài hành lang có bao nhiêu tà linh như vậy, tôi ra ngoài lúc này chẳng phải là tự nộp mạng sao?
"Hài trận! Đây là Hài trận!" Cái đầu người thấy tôi b/án tín b/án nghi bèn giải thích.
Trong lòng tôi bỗng chốc vỡ lẽ.
6
Tôi loạng choạng mò đến cửa sau lớp học, kéo mạnh cửa ra.
Ngoài hành lang không còn trống trải nữa.
Những đứa trẻ mặc quần áo tròn vo, những cụ già c/òng lưng, cùng rất nhiều thanh niên giống như tôi.
Họ đồng loạt quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt thê lương, dừng hết mọi hành động.
"Mau chạy đi, mau chạy đi..."
Giọng của họ không còn nôn nóng, trái lại còn mang theo một chút nhẹ nhõm.
Một luồng gió mát thổi qua tôi, cũng thổi tan sự nóng nực trong lớp học.
6 giờ 30 phút. Tôi vẫn còn sống.
Dựa vào cửa sau lớp học, tôi thở hổ/n h/ển, tự thấy may mắn vì mình lại thoát được một kiếp.
Hóa ra trên hòn đảo này, từ hơn hai mươi năm trước đã bị người ta bày ra "Hài trận".
"Hài trận" còn gọi là Hỏa Nghiệt trận, là một loại trận pháp tà môn và nghịch thiên trong sách cổ.
Người lập trận thông qua những cách vô cùng tà/n nh/ẫn để gi*t người, sau đó sử dụng h/ài c/ốt của họ để tái tạo một thân x/ác giả, rồi khiến h/ồn phách của họ phụ thuộc vào đó.