Hạ Hữu Tài nóng nảy, cao giọng nói tôi bị dạy hư rồi.

Mẹ tôi vừa vặn lái xe ba bánh tới đón chúng tôi. Bà nhảy xuống xe, ngay cả tạp dề cũng chưa kịp tháo, trước tiên kéo tôi ra sau lưng, rồi rút tờ giấy chứng nhận nhận nuôi từ dưới yên xe ra.

"Giấy trắng mực đen viết rõ ràng, qu/an h/ệ giám hộ của đứa trẻ đã thay đổi từ lâu rồi. Ông còn dám ngăn cản con gái tôi đi học, tôi sẽ báo cảnh sát."

Cha tôi cũng từ trạm sửa xe chạy tới, trong tay vẫn còn cầm đôi găng tay làm việc chưa kịp đặt xuống. Ông không hề manh động, chỉ đứng chắn trước mặt Hạ Hữu Tài.

"Ông n/ợ tiền người ta thì tự đi mà trả. Ông muốn dùng đứa trẻ để đổi lấy tiền bồi thường, thì đừng hòng lấy được một xu."

Anh trai không biết từ đâu chui ra, tay cầm chiếc ô ướt sũng, lao đến trước mặt tôi như một con sói nhỏ bảo vệ thức ăn.

"Ông còn dám tiến lại gần em gái tôi, tôi sẽ gọi chú bảo vệ đến bắt ông đi."

Hạ Hữu Tài thấy người càng lúc càng đông, ch/ửi đổng hai câu rồi lủi thủi bỏ đi.

Đêm đó, tôi nằm trên giường mà không sao ngủ được. Chị Thu Quả lặng lẽ ôm gối sang, chen tôi vào sát tường.

Tôi hỏi chị: "Chị ba, có bao giờ chị cũng sẽ quay về đó không?"

Chị Thu Quả xoay người đối diện với tôi, đưa tay nhéo má tôi: "Chu Tri Hòa, em đừng có suy nghĩ lung tung. Sổ hộ khẩu của chúng ta để chung một ngăn kéo, lúc mẹ m/ắng chúng ta cũng là m/ắng một lúc năm đứa, em còn có thể chạy đi đâu được chứ?"

Tôi bị chị làm cho bật cười, nhưng nước mắt vẫn cứ rơi.

Chị lấy ống tay áo lau nước mắt trên mặt tôi, lau đến mức lem luốc cả mặt, chính chị cũng sốt ruột đến nhíu cả mày.

"Em nhớ kỹ cho chị, cả bốn đứa mình đều là con gái của mẹ. Ai muốn mang em đi, thì phải hỏi qua ý chị trước đã."

9.

Sau đó, dự án đường mới của làng đã được chốt.

Ngôi nhà cũ của nhà chúng tôi không nằm trong phạm vi giải tỏa, nhưng lại vừa vặn nằm sát con đường du lịch mới xây. Vườn mận của ông nội được chọn làm điểm hái quả, mẹ mở rộng tiệm ăn sáng thành một quán cơm nhỏ, cha thuê một gian hàng bên đường mở tiệm sửa xe.

Không có số tiền khổng lồ nào từ trên trời rơi xuống, cuộc sống là từng chút một được tích góp nên.

Chú Hứa giúp làng kết nối với xưởng thực phẩm, tập thể làng đồng loạt làm bao bì, mứt mận và quả khô được b/án vào các siêu thị trong thành phố.

Giấy gói do chị Hạ Vân thiết kế đã được chọn, trên giấy là bốn cô bé thắt bím tóc vây quanh một cây mận, bên cạnh cây còn có một người cha cầm cờ-lê và một người mẹ cầm xẻng nấu ăn.

Anh trai tôi nhìn bản thảo, chỉ vào nhân vật nhỏ xíu ở góc xa nhất: "Đây là anh đúng không? Tại sao anh lại giống một cây tre thế này?"

Chị Hạ Vân không ngẩng đầu: "Vì em đứng không yên, vẽ em rất tốn bút."

Anh trai tức đến mức muốn cư/ớp bản thảo, chị Hạ Vân giơ cao bản thảo lên. Anh không với tới, quay sang mách cha tôi.

Cha tôi nhìn bản thảo, gật đầu nói: "Vẽ giống thật đấy."

Anh trai không thể tin nổi: "Cha, rốt cuộc cha đứng về phe nào thế?"

Cha tôi vẻ mặt thật thà: "Cha đứng về phía nào đẹp thì cha đứng."

Mẹ tôi cười đến mức không đứng thẳng nổi sau quầy thu ngân.

Năm lớp mười một, tôi gặp chút rắc rối ở trường. Một nữ sinh trong lớp vì hiểu lầm, dẫn theo hai bạn học chặn tôi ở cửa phòng thiết bị, nói tôi cố tình cư/ớp mất suất diễn thuyết mà cô ta đã nhắm tới.

Cô ta khí thế hung hăng, lời lẽ khó nghe. Tôi không nhịn nhục, trực tiếp đưa tờ đơn đăng ký và ảnh chụp màn hình thông báo của giáo viên ra trước mặt cô ta.

"Tôi tham gia tuyển chọn, giáo viên căn cứ vào điểm số để quyết định danh sách, đơn đăng ký và thông báo đều ở đây. Cô cảm thấy điểm số có vấn đề thì cứ đến văn phòng tìm giáo viên đối chiếu; cô chặn đường m/ắng người, giáo viên cũng sẽ không đưa suất đó cho cô đâu."

Nữ sinh đó ngẩn người, có lẽ không ngờ tôi lại phản kháng.

Chị Thu Quả lúc đó đã học ở trường trung học bên cạnh, vừa vặn đến đưa tài liệu cho tôi. Chị vừa vào cửa đã thấy mấy người vây lấy tôi, lập tức lấy điện thoại ra, nói là phải tìm giáo viên và phụ huynh đến nói chuyện cho rõ ràng.

Hai bạn học kia nhát gan trước, vội nói mình chỉ là đi theo cho vui. Sau đó giáo viên trích xuất video tuyển chọn, chứng minh tôi không hề vi phạm quy định. Nữ sinh cầm đầu đỏ mặt xin lỗi tôi.

Tôi cất đơn đăng ký vào cặp sách, nói: "Lần sau có thắc mắc gì thì cứ trực tiếp đến hỏi tôi. Nếu cô còn dẫn người chặn tôi, tôi sẽ giao chuyện hôm nay cho giáo viên và cảnh sát xử lý."

Cô ta gật đầu, lúc đi cúi gằm mặt xuống.

Chị Thu Quả khoác vai tôi, cố tình nói một cách khoa trương: "Em gái chị hôm nay thật lợi hại, chị vốn còn định đến chống lưng cho em đấy."

Tôi gạt tay chị ra: "Chị ba, dáng vẻ chị giơ điện thoại lúc nãy cũng rất lợi hại."

Chị cười ôm ch/ặt tôi vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai tôi.

Đêm đó, anh trai từ trường về, nghe kể chuyện này, cơm còn chưa ăn xong đã muốn sang trường bên cạnh tìm người lý luận.

Cha tôi đặt đũa chặn ngang trước mặt anh: "Người ta đã xin lỗi rồi, giáo viên cũng xử lý rồi. Con đi làm gì?"

Anh trai nhịn hồi lâu: "Con đi xem cô ta có còn b/ắt n/ạt Hòa Hòa nữa không."

Mẹ tôi gắp cho anh một miếng cá lớn: "Con hãy lo cho kết quả cuối kỳ của mình đi. Em gái con đã nói rõ mọi chuyện rồi, giáo viên cũng xử lý rồi. Con thật sự thương nó, thì hãy sống cho tốt cuộc sống của mình, đừng để nó phải lo lắng cho con."

Anh trai cúi đầu ăn cơm, nhỏ giọng nói: "Con biết rồi. Chỉ là con thấy tức thôi."

Tôi gắp miếng cá ngon nhất ở bụng cá cho anh: "Anh, anh đừng gi/ận nữa, bạn học đó đã xin lỗi rồi, giáo viên cũng bắt bạn ấy viết kiểm điểm, em không hề chịu thiệt đâu."

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, vành tai dần dần đỏ lên.

10.

Các chị dần dần trưởng thành, mỗi người đều tìm được công việc mình mong muốn.

Chị Xuân Ninh thi đỗ đại học Luật, sau khi tốt nghiệp quay về huyện làm luật sư trợ giúp pháp lý. Chị đã xử lý vài vụ tranh chấp giám hộ, mỗi lần về nhà ăn cơm đều lầm bầm, có những đứa trẻ rõ ràng nên được đi học nhưng lại bị kẹt ở một tờ giấy chứng nhận, chị nguyện lòng chạy đôn chạy đáo giúp họ thêm vài chuyến.

Chị Hạ Vân không tiếp tục học đại học, chị thích vẽ tranh, cũng thích nghiên c/ứu chuyện ăn uống. Chị cùng mẹ mở rộng quán cơm nhỏ thành hai cửa hàng, lại đưa quả khô của làng lên mạng b/án. Chị bận rộn đến mức chân không chạm đất, tối đến lúc đối soát đơn hàng còn đẩy kính lên trán, miệng ngân nga những giai điệu không thành bài.

Chị Thu Quả thành tích tốt nhất, thi đỗ vào trường Y.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
7 Người lùn Chương 8
11 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Rêu xanh cũng đợi xuân về

Chương 8
Đêm giao thừa, tôi vô tình thấy trong tài khoản cá nhân của bạn trai, anh ta gọi căn hộ thuê của chúng tôi là "Viện trải nghiệm xóa đói giảm nghèo". Anh ta vừa cười cợt trong phần bình luận rằng, đợi tôi tích góp đủ tiền mua quà sinh nhật, anh ta sẽ dẫn bạn bè đến xem "cô gái nghèo khổ sẽ khóc lóc thảm thiết thế nào khi nhận được chiếc vòng cổ bằng nhựa". Tôi đưa điện thoại đến trước mặt anh ta, rồi tiện tay treo chiếc vòng cổ đó lên cổ con chó Poodle mà bạn anh ta nuôi. "Hợp lắm đấy, đến chó còn biết vẫy đuôi hơn cả anh."
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
0