Tôi nhíu mày: "Anh một mình sao xoay xở nổi?"
"Mẹ anh, mẹ em, bên tổ chức tiệc cưới, và cả anh nữa." Anh đếm trên đầu ngón tay, đếm được nửa chừng lại bật cười, "Em đừng coi thường chồng em."
Tôi vẫn không yên tâm. Hai ngày diễn ra sự kiện, tôi dẫn đội ngũ bận rộn từ sáng đến đêm khuya, điện thoại tràn ngập ảnh của Hạ Trầm gửi tới.
Anh đến khách sạn kiểm tra hoa tươi, trong ảnh anh ôm một bó hoa hồng trắng lớn, biểu cảm nghiêm túc như đang nghiệm thu công trình; anh cùng hai bà mẹ ngồi thử kẹo cưới, chọn riêng túi những viên kẹo ngọt nhất, bảo là để dành cho tôi; anh thậm chí còn chạy đi duyệt quy trình với người dẫn chương trình, xong xuôi gọi điện cho tôi, hỏi lúc vào lễ đường tôi muốn khoác tay anh hay khoác tay bố.
Tôi đang ngồi xổm ở hậu trường sửa lại tấm biển chỉ dẫn bị lệch, xung quanh ồn ào như vỡ chợ, nghe anh hỏi câu đó, sống mũi tôi bỗng cay xè.
"Khoác tay bố." Tôi nói, "Còn anh thì đợi em ở phía trên."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, anh mới trầm giọng đáp: "Được, anh đợi em."
Sự kiện kỷ niệm diễn ra rất suôn sẻ. Người phụ trách phía khách hàng khen ngợi tôi trước mặt cả đội, nói rằng họ đã chọn đúng người. Lúc tan tiệc đã rất muộn, ngoài hội trường chỉ còn vài ánh đèn đường hiu hắt. Tôi mệt đến mức không nhấc nổi chân, vừa ra đến cửa đã thấy xe của Hạ Trầm đỗ bên đường.
Anh tựa vào cửa xe, tay xách túi giữ nhiệt, trên người vẫn là bộ sơ mi ban ngày. Thấy tôi, anh sải bước đi tới, nhận lấy túi máy tính rồi nhét bình giữ nhiệt vào tay tôi.
"Trong bình là canh sườn, em tranh thủ uống lúc còn nóng đi."
"Sao anh vẫn chưa về nhà?"
"Anh đến đón vợ anh tan làm."
Gió đêm thổi những lọn tóc trên trán tôi rối tung. Anh đưa tay vén chúng ra sau tai tôi, động tác rất nhẹ nhàng. Tôi bỗng nhớ tới Cố Kiêu ngày trước cũng từng đón tôi tan làm, nhưng lần nào cũng giục giã, chê tôi thu dọn đồ đạc chậm chạp, trong xe còn phải chở thêm Đường Vãn Tình đang ngồi đợi.
Người đàn ông trước mắt này lại luôn đứng dưới ánh đèn đường, xách theo bát canh, đến cả đôi giày cao gót tôi đi hôm nay không hợp để đi xa anh cũng nhớ kỹ.
Tôi ôm bình giữ nhiệt vào lòng, nhón chân hôn anh một cái.
Hạ Trầm đứng sững tại chỗ, đến cả túi giữ nhiệt trên tay cũng quên đặt xuống.
"Đây là phần thưởng cho anh." Tôi nhìn anh nói.
Anh hoàn h/ồn, cười rất ngốc nghếch: "Nguyễn Đường, phần thưởng này có thể phát nhiều lần không?"
"Vậy thì xem biểu hiện của anh sắp tới thế nào đã."
Đêm trước đám cưới, cuối cùng chúng tôi cũng xong xuôi mọi việc. Trong phòng khách bày đầy hộp quà chưa kịp bóc, tôi tựa vào sofa thiu thiu ngủ, Hạ Trầm ngồi trên thảm bóp chân cho tôi.
Tôi mơ màng mở mắt, thấy anh đang cúi đầu, ánh đèn mặt trăng vàng ấm đổ xuống vai anh.
"Hạ Trầm, em có chuyện muốn hỏi anh."
"Anh ở đây, em muốn hỏi gì cứ nói đi."
"Ngày mai nếu em căng thẳng thì phải làm sao?"
Anh ngẩng đầu, đặt lại đôi dép lê dưới chân tôi cho ngay ngắn: "Em cứ nhìn anh. Em nhìn thấy anh, anh sẽ biết phải bước tiếp thế nào."
Tôi vươn tay xoa tóc anh. Anh áp mặt vào lòng bàn tay tôi, yên lặng một lúc, rồi tiếp tục bóp đôi mắt cá chân đang mỏi nhừ của tôi.
8.
Hai ngày trước đám cưới, phía khách sạn đột nhiên gọi điện báo rằng tấm phông nền sân khấu chính đã đặt trước gặp sự cố vận chuyển, nhanh nhất cũng phải nửa ngày nữa mới tới.
Người phụ trách tiệc cưới lo lắng đến mức giọng nói r/un r/ẩy, hỏi tôi có thể đổi sang kiểu trang trí đơn giản hơn không. Tôi đứng ở cửa dỡ hàng của hội trường, công nhân xung quanh đang khiêng thùng đạo cụ cuối cùng, trong tai toàn là tiếng nhiễu từ bộ đàm. Khoảnh khắc đó tôi rất muốn nói "tùy ý", dù sao kết hôn cũng chỉ là làm thủ tục, sân khấu thiếu vài bông hoa cũng chẳng sao.
Hạ Trầm nghe thấy tôi im lặng trong điện thoại, hỏi tôi đang ở đâu. Tôi nói địa chỉ, anh khựng lại một chút, bảo tôi đừng tự mình cãi nhau với khách sạn, đợi anh qua.
Tôi kìm nén cơn gi/ận: "Anh đang họp mà, qua làm gì? Em tự xử lý được."
"Anh biết em xử lý được." Giọng anh không cao, "Anh qua cùng em nghe xem họ sắp xếp thế nào. Đừng để một mình em đứng đó chịu ấm ức."
Cuộc gọi kết thúc, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình tối đen, thẫn thờ một lúc.
Trước đây gặp phải tình huống này, Cố Kiêu luôn chê tôi làm quá. Anh ta sẽ nói, khách khứa ăn no uống đủ là được, thiếu một tấm phông nền cũng chẳng ai nhớ đâu. Nhưng tôi đã xem qua bao nhiêu cuốn catalogue cho đám cưới này, sửa lại phối màu không biết bao nhiêu lần, tôi hy vọng khi bước vào cửa, thứ nhìn thấy là dáng vẻ mình yêu thích. Chút tâm tư đó trong mắt người khác có thể không đáng tiền, nhưng với tôi, không thể chỉ dùng một câu "thôi bỏ đi" là xong được.
Khi Hạ Trầm tới nơi, trán anh đã lấm tấm mồ hôi. Anh nhét chìa khóa xe vào túi, đến áo khoác vest cũng chưa kịp cởi. Quản lý khách sạn đang giải thích về vấn đề logistics, anh nghe xong không hề nổi gi/ận ngay, chỉ hỏi đối phương trong kho còn vật liệu gì thay thế được không, khi nào công nhân có thể vào làm, chi phí ai chịu.
Quản lý ấp úng nửa ngày không đưa ra được câu trả lời chắc chắn. Hạ Trầm nhìn bản phối cảnh trong điện thoại tôi, đột nhiên nói anh có người bạn làm dựng triển lãm, kho hàng cách khách sạn không xa, có thể mượn trước một bộ khung kim loại và đèn led, sửa thiết kế cũ của chúng tôi thành phông chiếu.
Tôi không đồng ý: "Đó là bạn của anh, đừng vì đám cưới mà n/ợ ân tình."
Anh cười với tôi: "Tối qua anh giúp cậu ta sửa đề án, cậu ta còn n/ợ anh một bữa cơm chưa mời đấy. Giờ bắt cậu ta gửi ít vật liệu qua, coi như trừ n/ợ bữa cơm luôn."
Anh nói nhẹ tênh, sau khi gọi điện, người bên kia dù càu nhàu vài câu nhưng vẫn đồng ý gửi hàng. Hạ Trầm lại ngồi xổm trên sàn hội trường khách sạn, cầm bút dạ vẽ lên bản in rất lâu. Cổng hoa hồng trắng cũ được anh sửa thành giàn đèn hình b/án nguyệt, trên phông nền để trống một khoảng chiếu, chuẩn bị trình chiếu những bức ảnh của chúng tôi từ bé đến lớn.
Tôi ngồi cạnh anh, nhìn vệt bụi bám trên cổ tay áo anh. Anh rất tập trung khi viết, thỉnh thoảng ngước lên hỏi tôi, ảnh này có nên để tấm hồi đại hội thể thao tiểu học không, hay là tấm ảnh ở buổi triển lãm tốt nghiệp. Tôi nói tấm ở triển lãm x/ấu quá, anh liền gạch đi, rồi lại bảo tôi chọn cái khác.
Quản lý khách sạn cuối cùng cũng đưa ra phương án bồi thường, tôi đọc xong liền ký tên.