Hoàng đế nhìn ta: "Minh Chiêu, con có nguyện..."
Ông ấy đại khái muốn hỏi ta có còn nguyện ý vào Đông cung hay không, nhưng Hoàng hậu đã lên tiếng trước.
"Thái tử phi liên quan đến lễ pháp tông miếu, không thể để Thái tử hồ đồ làm càn."
Cố Nhu Gia lập tức nắm ch/ặt tay áo Chu Cảnh Hành.
Hoàng hậu lật danh sách, định đoạt vị phận của Cố Nhu Gia.
"Cố Nhu Gia xuất thân thứ nữ, lại có tội mạo danh, phong làm trắc phi đã là hoàng ân rồi."
Chu Cảnh Hành còn muốn tranh cãi, Hoàng đế vỗ mạnh một chưởng lên án: "C/âm miệng!"
Trong điện tức thì yên tĩnh.
Hoàng đế hỏi ta muốn bù đắp thế nào.
Ta quay người nhìn Thôi Duy Dung: "Kiệu hoa của thần nữ đã vào Thôi phủ, bách tính cả thành đều đã thấy, thần nữ nguyện gả cho tam lang Thôi Nghiễn của Thôi gia."
Phụ thân bỗng nhiên ngẩng đầu: "Không được!"
"Phụ thân chê hắn là thứ xuất?"
"Con là đích nữ Cố gia, sao có thể gả cho một thứ tử không có công danh?"
Ta đón lấy ánh mắt của phụ thân.
"Một nữ nhi khác của Cố gia đã vào Đông cung rồi, phụ thân còn sợ thiếu một môn vinh hoa sao?"
Ông ta bị ta chặn họng đến mức sắc mặt khó coi, nhưng không dám nói thẳng ra trước mặt Đế Hậu.
Thôi Duy Dung cũng vội vàng bày tỏ thái độ: "Thôi Nghiễn tuy chưa ghi vào chi chính phòng trong gia phả, nhưng vẫn là con ruột của thần."
Thôi Thượng thư khom người nói: "Thần về phủ sẽ ghi tên Thôi Nghiễn vào danh nghĩa chính thê."
Hoàng hậu đá/nh giá ta hồi lâu, ánh mắt đã nhìn thấu ý định của ta.
"Nữ nhi Cố gia đã mất mặt một lần, không thể lại vội vàng ủy khuất nữa."
Hoàng hậu chậm rãi nói: "Chỉ là xuất thân của hắn..."
"Xuất thân có thể đổi, phẩm hạnh của con người thì không."
Ta dập đầu trước Đế Hậu, xin họ ban hôn, cũng xin Hoàng đế chuẩn cho ta lấy một tòa trạch viện từ sản nghiệp của mẫu thân làm nơi ở tân hôn.
Như vậy, ta và Thôi Nghiễn liền không cần phải bị nh/ốt trong hậu viện Thôi gia.
Hoàng đế trầm ngâm một lát, cuối cùng gật đầu.
Khi thánh chỉ ban hôn hạ xuống, Cố Nhu Gia mặt đầy vẻ không dám tin.
Ả cư/ớp đi mối nhân duyên mà ta tưởng là tốt nhất, còn ta lại chọn người mà ả xem thường nhất.
Nhưng ả không biết, thứ Thôi Nghiễn có thể cho ta trong tương lai, chưa bao giờ là một chiếc phượng quan.
6.
Nến đỏ lay động, tân phòng tĩnh mịch.
Hôn lễ được tổ chức lại tại Chiêu Ninh trạch do Hoàng đế ban tặng, tuy chỉ mời thân quyến hai nhà, nhưng lễ tiết lại không thiếu một thứ gì.
Khi Thôi Nghiễn vào cửa không để người khác náo động tân phòng, tự tay đóng cửa, đặt một bát mì còn ấm trước mặt ta.
"Ăn trước đã."
Ta ngẩn người: "Rư/ợu hợp cẩn còn chưa uống."
"Uống rư/ợu khi đói, ngày mai sẽ khó chịu."
Chàng nói xong đã đặt đũa bên tay ta, sự chăm sóc này làm rất thành thục.
Kiếp trước chàng ở trong triều luôn đối đầu với Chu Cảnh Hành, ta chỉ cho rằng đó là do thần tử hàn môn bất mãn với hoàng quyền, chưa từng nghĩ còn có nguyên do khác.
Ta ăn nửa bát mì, chàng mới rót rư/ợu.
"Ánh mắt Cố cô nương nhìn ta hôm nay, không giống lần đầu gặp ta."
"Thôi công tử đáp ứng hôn sự, cũng không giống ý định nhất thời."
Chàng cười: "Chúng ta coi như huề nhau?"
"Còn kém xa."
Sau khi rư/ợu hợp cẩn uống cạn, Thôi Nghiễn tự tay cởi bỏ hà phi cho ta.
Ngón tay chàng chạm vào cổ áo thì dừng lại, hỏi ta có sợ không.
Ta hỏi ngược lại: "Còn chàng?"
"Sợ ngày mai nàng hối h/ận."
Ta giơ tay cởi một chiếc nút áo cài sai trên vạt áo chàng: "Vậy thì đừng cho ta thời gian để hối h/ận."
Chàng khẽ cười một tiếng, ánh nến phản chiếu trong đôi mắt ấy.
Đêm này trong phòng luôn ấm áp, tân phòng trống rỗng ở Đông cung kiếp trước giống như cách xa tận chân trời.
Khi ta nhíu mày, Thôi Nghiễn lập tức dừng lại hỏi ta có đ/au không; khi tình cảm khó kìm nén, chàng gọi tên ta từng hồi.
Khi trời sắp sáng, ta gối lên cánh tay chàng, nghe thấy chàng nói rất khẽ: "Lần này cuối cùng cũng đuổi kịp rồi."
Ta mở mắt ra, chàng lại đã nhắm mắt, như chỉ là lời nói mớ trong mộng.
"Đuổi kịp cái gì?"
Chàng không trả lời.
Ta cũng không truy hỏi, chỉ ghi nhớ câu nói này trong lòng.
Ngày hôm sau, Thôi gia gửi gia phả đến, tên Thôi Nghiễn đã được ghi vào danh nghĩa đích mẫu.
Thôi Duy Dung còn gửi đến hai rương vàng bạc, muốn xóa bỏ sự khó xử của ngày hôm qua.
Thôi Nghiễn thậm chí không mở rương, ra lệnh cho người trả lại nguyên trạng.
"Không sợ đắc tội phụ thân chàng sao?" Ta hỏi.
"Ông ta hôm qua đã đắc tội nàng rồi, ta hôm nay chẳng qua là đáp lễ thôi."
Chàng nói xong rót cho ta chén trà, vành tai lại hơi đỏ lên.
Ta bưng trà uống một ngụm, bỗng nhiên cảm thấy cuộc sống kiếp này, có lẽ có thể có thêm một chút hương vị khác ngoài việc phục th/ù.
7.
Hôm nay là ngày ta và Cố Nhu Gia về nhà mẹ đẻ.
Tam triều hồi môn, Cố Nhu Gia ngồi ở chính sảnh đợi ta hành lễ.
Ả đã thay bộ phục chế trắc phi, phía sau theo bốn cung nữ Đông cung, phô trương còn lớn hơn cả phụ thân.
Nhìn thấy ta và Thôi Nghiễn sóng vai vào cửa, ả quét mắt nhìn y bào của Thôi Nghiễn trước, trong nụ cười toàn là kh/inh miệt.
"Tỷ tỷ hôm nay gặp ta, chẳng lẽ không nên hành lễ?"
Phụ thân nhíu mày, nhưng không ngăn cản, rõ ràng cũng muốn xem liệu ta có chịu cúi đầu trước Đông cung hay không.
Ta đứng yên không động: "Muội là Thái tử trắc phi, ta là thần phụ được Hoàng đế đích thân ban hôn, theo lễ chế nào, ta phải quỳ trước mặt muội ở chính sảnh của phụ thân?"
Cố Nhu Gia nghiến răng nói mẫu thân ta cư/ớp đi nhân duyên của người khác, ngay cả vị trí chính thê của di nương ả cũng cư/ớp luôn.
Ả nói xong liền hất cằm, đợi ta nổi gi/ận.
Ta lại nhìn về phía phụ thân: "Lời này, là di nương dạy muội sao?"
Sắc mặt phụ thân lập tức trầm xuống.
Sinh mẫu của Cố Nhu Gia chẳng qua là người thiếp được Cố Đình Chương m/ua về sau khi đỗ đạt, lúc vào cửa mẫu thân ta đã mang th/ai ta rồi, cái gọi là cư/ớp nhân duyên, hoàn toàn là giấc mộng cũ ả bịa ra cho con gái mình.
Cố Nhu Gia thấy phụ thân không giúp mình, chuyển sang bám lấy lưng ghế: "Dù thế nào, ta bây giờ là người của Thái tử, tương lai chưa chắc không thể làm Hoàng hậu."
Ta bước tới một bước, ánh mắt rơi vào vết s/ẹo bên cổ ả mà phấn son không che nổi.
"Điện hạ sủng ái muội, sao còn để muội mang thương tích về nhà?"
Ả vô thức che cổ lại: "Đây là tình thú khuê phòng."
"Thì ra là vậy."
Ta không truy hỏi nữa, chỉ bảo Thanh Hòa dâng quà hồi môn lên.
Mấy lão bộc trong sảnh đều nhìn thấy vết xanh tím đó, sắc mặt lặng lẽ thay đổi.
Thôi Nghiễn tuy là thứ tử của Thôi Thượng thư, nhưng chưa bao giờ là kẻ xươ/ng mềm mặc người giẫm đạp.
Chàng đưa danh sách quà tặng cho quản gia, ra hiệu mở rương th/uốc.
"Trong rương có một bình th/uốc hoạt huyết, vốn là để chữa vết thương cũ cho nhạc phụ, nếu trắc phi cần gấp, có thể lấy dùng trước."
Mặt Cố Nhu Gia đỏ bừng lên: "Ai thèm đồ của các người!"
Ả giơ tay hất đổ chén trà, mảnh sứ vỡ b/ắn vào vạt váy ta.
Thôi Nghiễn bước lên nửa bước, vừa vặn chặn đứng bàn tay còn đang định vung tới của ả.