Sau khi khách khứa ra về, tôi giúp chị dâu thu dọn phong bao lì xì, chợt nhớ đến những lời đồn đại năm xưa về chị ở trong làng.

Tôi hỏi chị, chuyện tranh cãi vì hai bao hạt giống năm đó, tại sao lại bị đồn thổi thành tiếng x/ấu vang xa khắp mười dặm tám làng như vậy.

Chị dâu giao con cho anh trai, ngồi xuống rồi mới kể lại chuyện ngày trước.

"Bố mẹ chị mất sớm, là bà nội nuôi chị khôn lớn."

"Lúc làng phát hạt giống, có người thấy nhà chị chỉ có một bà lão và một cô gái, nên cố tình bớt đi một phần, muốn để dành phần dư ra cho họ hàng nhà họ."

"Hai bao hạt giống năm đó, vốn dĩ phải có phần của bà nội chị."

"Chị đi đòi, họ cười chị là con gái mà lo chuyện bao đồng, sau đó thấy tính toán không lại chị, liền quay sang nói chị không biết kính già."

"Sau khi sổ sách tính toán lại, chị lấy lại những gì đáng lẽ thuộc về mình."

"Những người đó mất mặt, liền nói x/ấu sau lưng rằng chị không có bố mẹ dạy dỗ, nói cái tính này của chị thì cả đời cũng đừng hòng gả đi đâu."

Chị dâu kể rất bình thản, cứ như đang kể chuyện nhà người khác.

Vậy mà tôi lại nhớ đến cảnh chị một mình đứng trước cửa kho, bị một đám người lớn vây quanh chỉ trích, mắt bỗng đỏ hoe.

Thấy tôi rơi lệ, chị vươn tay rút lấy phong bao lì xì trong tay tôi, tránh để nước mắt làm ướt.

"Chị còn chưa khóc, em khóc cái gì?"

"Họ có nói khó nghe đến mấy, cũng chẳng bớt của chị được bao hạt giống nào, càng không làm lỡ việc chị gả cho anh trai em."

"Bây giờ bà nội có người chăm sóc, chị có con gái, lại có đứa em gái hay khóc nhè là em, cuộc sống của chị kém ai sao?"

Tôi nói chị chẳng kém ai cả, chỉ là luôn bị người ta hiểu lầm.

Chị dâu cúi đầu chỉnh lại góc phong bao.

"Người miệng mềm chưa chắc đã tâm thiện, người miệng cứng cũng chưa chắc đã x/ấu, ai chiếm đồ của em, em cứ lấy lại là được."

"Họ muốn gọi chị là đàn bà đanh đ/á thì cứ gọi, dù sao bị m/ắng vài câu vẫn tốt hơn là đóng cửa bảo nhau mà chịu ấm ức."

Anh trai bế con gái từ trong phòng ngủ ra, tình cờ nghe được câu cuối cùng.

Anh đặt con vào lòng chị dâu, nói rằng năm đó anh để ý chị chính là vì chị dám nói lý lẽ, cũng dám đắc tội với những kẻ không biết lý lẽ.

Chị dâu hỏi anh có phải chỉ để ý mỗi điểm đó không.

Anh trai lại đỏ mặt, hồi lâu sau mới bồi thêm một câu, còn vì chị trông xinh đẹp nữa.

Cả nhà cười đến mức con gái cũng toe toét miệng cười theo.

Tôi nhìn đứa trẻ trong lòng chị dâu, rồi nhìn về phía căn phòng vẫn luôn để dành cho mình.

Tôi ôm lấy vai chị dâu, nghiêm túc nói với chị: "Chị không phải là 'cọp cái' trong miệng họ, chị là trụ cột chính trong nhà chúng ta."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng vô sinh vu khống tôi ngoại tình, tôi bắt anh ta tự đi mà đẻ

Chương 7
Nước sông Tử Mẫu là bảo vật gia truyền cứu mạng của nhà tôi. Mỗi khi gia nghiệp sa sút, phụ nữ trong tộc chỉ cần uống một bình là có thể sinh ra những đứa trẻ thông minh tuyệt đỉnh, dẫn dắt cả nhà xoay chuyển tình thế. Thế nhưng chồng tôi lại bẩm sinh vô sinh. Trước khi xuất giá, tôi đã phải nài nỉ ỉ ôi suốt mấy ngày trời, mới khiến nhà mình chịu đưa 2 bình nước vào của hồi môn. Sau khi kết hôn, bụng tôi mãi không có động tĩnh. Tôi đành phải mở một bình ra, nhờ nước sông Tử Mẫu mà mang thai. Đứa bé vừa chào đời, chồng tôi chẳng nhìn tôi lấy một cái mà đã bế nó đi xét nghiệm huyết thống. Báo cáo ghi rất rõ ràng, họ không có lấy một chút quan hệ huyết thống nào. Chồng tôi ném tờ kết quả vào người tôi: "Cô định dùng thần thoại để lừa ai? Thứ nghiệt chủng cô ngoại tình sinh ra mà cũng xứng bước vào gia phả nhà tôi sao? Cô đáng bị dìm xuống sông cho chết đi!" Tôi suýt nữa thì tức đến bật cười, không dùng giống của anh thì kết quả xét nghiệm đương nhiên không nhận ra anh rồi. Ngày hôm đó, tôi lười giải thích thêm. Tôi giữ chặt cằm chồng, đổ sạch từng giọt nước sông Tử Mẫu còn lại vào miệng anh ta: "Anh giỏi như vậy, thì tự mình mang thai một lần đi, để tận mắt chứng kiến xem tôi có nói dối hay không!"
Báo thù
Hiện đại
Nữ Cường
0