Yêu cầu đòi lại tài sản chung vợ chồng. Quyền nuôi con cũng thuộc về tôi.
Trình Nghiên không còn nguồn thu nhập, đã phải b/án bớt một số món đồ xa xỉ trên nền tảng đồ cũ, số còn lại đã bị tòa án ra lệnh cưỡ/ng ch/ế thi hành.
Cố Trạch gần như không cần suy nghĩ nhiều đã đồng ý. Vì tôi nói, bây giờ anh ta ký, chỉ là thanh lý tài sản hiện tại. Nhưng nếu không ký, không chỉ tài sản hiện tại bị xóa sạch, tiền lương sau này cũng sẽ bị tôi thu hồi, và anh ta sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội m/ua nhà cho Trình Nghiên nữa.
Quan trọng hơn, tôi làm lo/ạn ở công ty Trình Nghiên thế nào, tôi cũng sẽ làm lo/ạn ở công ty anh ta thế ấy. Anh ta là quản lý cấp cao, nếu bị đuổi việc, với cái kiểu “cao không tới, thấp không xong” này, anh ta còn khó tìm việc hơn người khác. Hơn nữa, anh ta cần thể diện. Thế nên anh ta đã ký.
Khi đi lấy giấy ly hôn, anh ta nói: “Lúc kết hôn anh không nghĩ mình sẽ đi đến bước đường này với em.”
“Tiểu Ninh, nếu sau này có khó khăn gì, em cứ nói với anh.”
“Lo cho bản thân anh đi.”
Chuyện làm lo/ạn, có lần một thì sẽ có lần hai. Tôi đã đến tận công ty Trình Nghiên, sao có thể tha cho anh ta được? Vẫn là em họ tôi ra trận, dẫn theo một nhóm bạn. Lần này kinh phí đầy đủ, trang bị đã được nâng cấp. Chúng tôi in băng rôn, tờ rơi, còn m/ua cả cái loa công suất lớn loại hay để ở sạp hoa quả.
Mặt Cố Trạch xanh mét như x/ác ch*t lâu ngày, cuối cùng kết thúc bằng việc anh ta phải chủ động xin nghỉ việc. Vì ra đi không được vẻ vang, ngay cả tiền thưởng cuối năm cũng chẳng dám đòi.
Anh ta tức gi/ận đùng đùng tìm tôi, nhưng phát hiện ra tôi đã sớm cho người lạ thuê căn nhà đó rồi. Chó cùng rứt giậu, tôi sợ anh ta túng quá hóa liều mà làm chuyện dại dột với tôi.
18.
Cố Trạch không ngờ rằng, cái hố sâu hơn vẫn còn ở phía sau.
Khi v/ay n/ợ trực tuyến, anh ta biết lãi suất cao, nhưng anh ta nghĩ rằng với mức lương cao, anh ta có thể đảm bảo trả n/ợ, đồng thời sẽ chia đôi n/ợ nần với tôi nên chẳng hề bận tâm. Ai ngờ giờ đây, công việc không còn, tiền tiết kiệm cũng sạch, cuối cùng chẳng còn lại gì.
Các khoản v/ay trực tuyến đã trở thành cái hố không đáy mà anh ta không bao giờ lấp đầy được.
Anh ta trở thành người mất khả năng thanh toán, tìm việc không ai nhận, ngày nào cũng bị đòi n/ợ đến mức đường cùng, chỉ còn biết tìm Trình Nghiên để c/ứu vãn. Trước đây anh ta dốc lòng vì Trình Nghiên, sống ch*t không chịu đòi lại những thứ đã tặng. Giờ đây anh ta đành phải đi c/ầu x/in cô ta.
Nhưng Trình Nghiên từ chối. Ngay cả khi tòa án đến cưỡ/ng ch/ế thi hành, cô ta cũng tìm đủ mọi cách tẩu tán tài sản sang nơi khác, thà rằng chính mình bị đưa vào danh sách đen chứ đời nào chịu lấy ra cho Cố Trạch c/ứu trợ.
Cô ta nói: “Chính vì anh mà tôi mất việc, còn bị xã hội phỉ nhổ, bạn bè người thân đều nói tôi là kẻ thứ ba. Tôi không bắt anh bồi thường là may rồi, anh còn mặt mũi nào mà tìm đến tôi?”
“Hơn nữa, số tiền anh đang n/ợ, tôi có b/án hết đồ đi cũng không trả nổi, anh cứ bỏ quách đi cho xong.”
Nói rồi cô ta đóng sầm cửa nh/ốt Cố Trạch ở bên ngoài. Cố Trạch ăn vài lần “cửa đóng then cài”, hoàn toàn hết hy vọng. Bố mẹ chồng b/án cả căn nhà ở quê để c/ứu con, chỉ tiếc là tiền vừa đổ vào tài khoản của Cố Trạch đã bị các nền tảng cho v/ay tự động rút sạch.
Trong chớp mắt, cả gia đình Cố Trạch mất tất cả, nhà không có, tiền cũng không. Sắp đến Tết rồi, mà cả nhà họ đến tiền thuê nhà cũng không trả nổi.
Cố Trạch đưa hai ông bà già vào ở trong tầng hầm. Nhiệt độ quá thấp, nếu không có thiết bị sưởi ấm, tầng hầm căn bản không phải là nơi để người ở. Mẹ chồng nhanh chóng từ ho khan chuyển thành viêm phổi, ngày nào cũng ho đến x/é lòng trong tầng hầm.
Hai ông bà già suốt ngày thở dài, thậm chí bắt đầu dặn dò hậu sự.
Lần cuối cùng Cố Trạch tìm đến Trình Nghiên, anh ta mang theo một con d/ao. Anh ta đã b/án tất cả đồ xa xỉ ở chợ đen, chuyển hết tiền vào tài khoản của bố mẹ, rồi đưa mẹ chồng đi b/ệnh viện, thuê lại một căn nhà khác. Bố mẹ chồng không hỏi tiền ở đâu ra, chỉ lặng lẽ nấu cho anh ta một nồi sủi cảo.
Cố Trạch ăn xong bát sủi cảo, tự mình đi ra đầu thú.
19.
Lần tiếp theo biết tin về anh ta, anh ta đã bị kết án vài năm tù.
Mùa hè năm sau, tôi sinh một bé gái. Sau khi hết thời gian ở cữ, tôi quay lại thành phố đó, bế con đứng từ xa nhìn hai ông bà già đang nhặt rác.
Tôi không định để họ nhận cháu, dù sao họ cũng chỉ thích cháu trai. Tôi không mang con gái đến để làm họ chướng mắt.
Con gái chỉ tay về phía họ, ê a không biết đang nói gì. Tôi che mắt con lại, rồi quay lưng bước về phía ngôi nhà của riêng mình.