Vào ngày diễn ra triển lãm tranh tại trường mẫu giáo của con gái, chồng tôi quỳ trước bức tranh hoa hướng dương rồi thốt lên: "Tiểu Kha, lần này con vẽ đẹp thật đấy."

Các phụ huynh khác chỉ nghĩ anh ấy quá phấn khích nên gọi nhầm tên, nhưng tôi thì hoảng hốt đến mức suýt đá/nh rơi cả chai nước trên tay.

Trong tên của Niệm Niệm không hề có chữ "Kha".

Cái tên đó thuộc về một người bạn đại học mà anh luôn miệng nói là "đã mất liên lạc từ lâu", cũng chính là ánh trăng sáng trong lòng anh.

1.

Vào ngày trường mẫu giáo của con gái tổ chức triển lãm tranh gia đình, trời vừa hửng sáng, Hàn Trầm Chu đã đưa chiếc áo sơ mi đã ủi phẳng phiu đến bên tay tôi.

"Hứa Nam Chi, hôm nay em mặc chiếc váy màu be kia đi, hợp với cái tạp dề vàng của Niệm Niệm đấy."

Tôi đang chải đầu cho con gái, nghe vậy liền ngước nhìn anh một cái.

Hàn Trầm Chu làm thiết kế bản vẽ cho một công ty trang trí nội thất, mang phong cách của một gã kỹ thuật chính hiệu.

Anh m/ù tịt về những việc trong cuộc sống, bình thường đi chợ còn chẳng phân biệt nổi rau mùi với cần tây.

Mỗi lần tôi hỏi anh mặc cái này có đẹp không, anh luôn phải khựng lại vài giây rồi mới đáp một câu: "Em mặc gì cũng đẹp cả."

Vậy mà hôm nay, anh lại chủ động hướng dẫn tôi cách phối đồ.

Tôi đeo dây buộc tóc cho Niệm Niệm, cười trêu anh: "Kỹ sư Hàn, anh lén đi học lớp đào tạo thẩm mỹ từ bao giờ thế?"

Vành tai anh hơi đỏ lên, anh kéo thẳng cổ áo cho con gái: "Con gái tôi tham gia triển lãm lần đầu, đương nhiên phải ăn mặc chỉn chu rồi."

Niệm Niệm ngước mặt hỏi tôi: "Mẹ ơi, hôm nay bố sẽ chụp cho con thật nhiều thật nhiều ảnh chứ ạ?"

"Có chứ." Hàn Trầm Chu giành trả lời, "Bố sẽ chụp cho con bức ảnh đẹp nhất."

Anh một tay dắt tôi, một tay dắt Niệm Niệm, trong mắt người ngoài, đó là một gia đình ba người vô cùng hạnh phúc.

Kết hôn mấy năm nay, dù bận đến đâu anh cũng dành thời gian cùng con gái xếp hình, sửa đồ chơi, đi họp phụ huynh.

Bạn bè nhìn thấy đều bảo, cuộc hôn nhân của tôi thật bình yên.

Triển lãm diễn ra tại sảnh hoạt động của trường mẫu giáo, trên tường treo đầy những tác phẩm ngây ngô của bọn trẻ. Bức tranh của Niệm Niệm được cô giáo đặt ở vị trí trung tâm: một mảng lớn hoa hướng dương vẽ ngoằn ngoèo, mặt trời trông như quả trứng ốp la, bên cạnh còn có ba người que.

Hàn Trầm Chu trước là giơ điện thoại chụp toàn cảnh, sau đó lại quỳ xuống bên cạnh con gái, kiên nhẫn giúp con chỉnh tư thế đứng.

"Tay đặt trước váy, đầu nghiêng sang trái một chút."

Niệm Niệm làm theo, anh lại nói: "Mắt nhìn hoa, đừng nhìn ống kính."

Tiếng màn trập vang lên liên hồi.

Con gái chạy lại xem ảnh, vui đến mức nhảy cẫng lên: "Bố chụp còn đẹp hơn cả cô giáo!"

Hàn Trầm Chu đưa điện thoại cho con, ánh mắt tràn đầy ý cười. Anh nhìn nhân vật nhỏ màu vàng trên tranh, buột miệng khen một câu: "Tiểu Kha, lần này con vẽ đẹp thật đấy."

Không gian bỗng chốc lặng ngắt.

Niệm Niệm chớp chớp mắt, nhỏ giọng chỉnh lại: "Bố ơi, con tên là Niệm Niệm mà."

Mấy phụ huynh bên cạnh bật cười, có người trêu chọc: "Bố Hàn vui quá mức rồi, đến con gái mình mà cũng gọi nhầm."

Sắc mặt Hàn Trầm Chu tái đi. Anh lập tức bế Niệm Niệm lên, hôn lên má con một cái: "Đúng rồi, bố lú lẫn rồi. Niệm Niệm của chúng ta vẽ đẹp nhất."

Khi anh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt rõ ràng đã thoáng bối rối.

Tôi vặn mở chai nước khoáng trong tay, đưa cho anh: "Mệt à? Dạo này dự án gấp lắm sao?"

"Có một chút." Anh đón lấy, ngửa cổ uống hơn nửa chai, "Tối qua sửa bản vẽ muộn quá, n/ão bộ đờ đẫn cả rồi."

Anh nói rất tự nhiên, giọng điệu cũng y hệt ngày thường. Tôi gật đầu, cầm điện thoại lên, đăng những bức ảnh anh chụp cho con gái lên mạng xã hội.

Kèm dòng trạng thái: Quen nhau bảy năm, lần đầu tiên phát hiện kỹ sư Hàn nhà mình chụp ảnh cũng khá đấy chứ, hôm nay con gái là họa sĩ nhí oai phong nhất thế giới.

Buổi trưa về nhà, Niệm Niệm nằm trên ghế sofa bóc bánh quy cô giáo phát.

Hàn Trầm Chu vào bếp nấu mì, còn cách cửa hỏi tôi có muốn thêm trứng ốp la không.

Tôi dựa vào ghế sofa lướt điện thoại, bài đăng kia đã có thêm không ít lượt thích.

Một bình luận lạ nằm ngay trên cùng.

"Bố cục bức ảnh giống hệt series 'Hướng dương' của Lục Kha trước đây, ngay cả góc nghiêng người che nắng của đứa trẻ cũng y hệt. Chủ thớt ơi, chồng bạn có quen Lục Kha không?"

Tay tôi khựng lại trên màn hình.

Lục Kha.

Cái tên này, tôi chỉ mới nhìn thấy một lần ở mặt sau tấm ảnh tập thể trong cuốn kỷ yếu đại học của Hàn Trầm Chu.

Khi đó tôi tiện miệng hỏi một câu, anh đóng album lại, bảo là bạn học bình thường, sau khi tốt nghiệp thì không còn liên lạc nữa.

Trong bếp truyền đến tiếng dầu sôi lách tách, Hàn Trầm Chu vẫn đang ngân nga hát.

Giai điệu ấy nhẹ nhàng, nhưng tôi nghe mà thấy trống rỗng trong dạ dày.

2.

Phần bình luận nhanh chóng trở nên sôi nổi.

Có người bảo có lẽ chỉ là trùng hợp, có người đăng những tác phẩm nhiếp ảnh Lục Kha từng đăng những năm trước.

Đó là một bộ ảnh cũ, trong khung hình có hoa hướng dương, váy vàng và cô gái nghiêng mặt dưới ánh ngược sáng. Bức ảnh Hàn Trầm Chu chụp cho Niệm Niệm, từ góc độ, ánh sáng cho đến cử chỉ, trông như được đúc ra từ cùng một khuôn.

Tôi lật xem ngày đăng, những bức ảnh đó đã là chuyện của tám năm trước.

Có người trả lời bình luận có nhiều lượt thích kia: "Lục Kha trước đây học mỹ thuật mà, kiểu bố cục này nhiều người làm được lắm."

Người kia trả lời rất nhanh: "Biết bố cục thì không lạ, lạ ở chỗ cái tên mà chồng chủ thớt gọi nhầm, và cả bó hoa hướng dương ở góc dưới bên phải bức ảnh. Anh ta cắm hoa theo kiểu ba ngắn một dài, đó là thói quen của Lục Kha mỗi khi chụp ảnh."

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, hồi lâu không rời mắt.

Tối qua, Hàn Trầm Chu quả thực đã loay hoay với bó hoa đó ngoài ban công.

Anh nói triển lãm của Niệm Niệm cần dùng đến, sợ hoa héo mất thẩm mỹ.

Tôi chuyển trạng thái bài đăng sang chỉ mình tôi xem, rồi đứng dậy đi vào bếp.

Anh đang trượt quả trứng ốp la vào bát, thấy tôi vào, anh đưa tay lấy khăn giấy lau những vệt dầu b/ắn trên mép nồi.

"Sao em đứng ngẩn ra đó, mì sắp trương rồi kìa."

Tôi dựa vào khung cửa, giọng điệu rất tùy ý: "Chồng ơi, thời đại học anh có người bạn nào tên là Lục Kha không?"

Chiếc xẻng chạm vào mép nồi, phát ra tiếng kêu giòn tan.

Hàn Trầm Chu quay lưng về phía tôi, cúi người tắt bếp.

Anh khựng lại hai giây mới xoay người lại: "Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?"

"Có người nhắc đến cô ấy dưới bài đăng của em, bảo tư thế anh chụp cho Niệm Niệm giống tác phẩm trước đây của cô ấy."

Hàn Trầm Chu mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa: "Một người quen trong câu lạc bộ đại học thôi. Cô ấy học nhiếp ảnh, mọi người thỉnh thoảng chụp cho nhau chơi ấy mà.

Trí tưởng tượng của cư dân mạng đúng là phong phú thật."

Tôi đưa điện thoại cho anh: "Vậy tại sao hôm nay anh gọi Niệm Niệm là Tiểu Kha?"

Ngón tay anh khựng lại ở mép màn hình, rồi sau đó trả lại điện thoại cho tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng sinh, tôi chỉ phụng dưỡng mẹ kế

Chương 6
Kiếp trước tôi hồ đồ hết chỗ nói, biến cuộc đời vốn dĩ thuận buồm xuôi gió thành một mớ hỗn độn. Mẹ ruột xúi giục tôi chia rẽ bố và mẹ kế, tôi làm theo răm rắp, suýt chút nữa khiến mẹ kế mất đi đứa con trong bụng. Tôi lén lấy tài liệu dự án mà bố khóa trong phòng làm việc đưa cho bà ta, bà ta bán cho đối thủ cạnh tranh để lấy tiền, tâm huyết bao năm của bố suýt chút nữa đổ sông đổ bể. Trước kỳ thi cấp 3, trường trọng điểm đến ký hợp đồng, bà ta dỗ dành tôi rằng sau này sẽ ra nước ngoài định cư, không cần thiết phải tranh giành suất học này. Kết quả, người vào được ngôi trường đó lại là Hà Thiến Thiến. Đến lúc lâm chung, cả cuộc đời tôi như một cuộn băng hỏng lướt qua trước mắt. Tôi lại bất chợt nhớ đến mẹ kế, phán đoán năm đó của bà hoàn toàn không sai, chỉ nuôi dạy mỗi mình tôi, quả thực chẳng thể trông cậy gì vào việc dưỡng già.
Hiện đại
Trọng Sinh
Sảng Văn
0
ẤN ÂM TỬ Chương 9 - Hết