Ta lật mắt nhìn hắn một cái, "Còn gì để nói nữa đâu."
"Ta chỉ sợ phu quân đá/nh đ/au tay mình thôi, chàng sống ch*t can hệ gì đến ta."
Hắn bị câu nói này chặn lại, cả người đông cứng tại chỗ: "Nàng thật sự đã thay đổi rồi..."
"Ta thay đổi ở chỗ nào?"Ta không khách khí truy hỏi:
"Là chàng với La Uyển m/ập mờ không rõ ràng, ta bởi vậy mà hủy hôn, giờ mỗi người mỗi ngả xuất giá chẳng liên quan đến nhau, chàng còn đến quấy rầy làm gì? Chẳng lẽ lại muốn phủ nhận."
Nghe vậy, Bùi Tử Khiêm kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn ta: "Ta bao giờ m/ập mờ với nàng ta?"
"Ôm ấp trước mặt bao người, thân thể kề sát, đây chẳng lẽ chưa gọi là m/ập mờ?"
"Đương nhiên không phải! Lúc đó trong lòng ta rõ ràng chỉ có nàng."
Ta lạnh giọng hỏi lại: "Nếu ta đích thân thân mật với nam tử khác như vậy thì sao?"
Bùi Tử Khiêm chưa kịp nghĩ đã đáp ngay: "Đương nhiên là không được!"
Lời vừa nói xong, chính hắn đã đông cứng trước.
"Hóa ra chàng cũng hiểu như vậy là không thỏa đáng."
Bùi Tử Khiêm đầy vẻ hối h/ận, "Minh Châu, nếu không thích, nàng có thể nói cho ta biết. Tại sao lại chưa bao giờ chịu dạy ta."
"Tại sao ta phải dạy? Ta chọn phu quân, chỉ sàng lọc chứ không chịu trách nhiệm uốn nắn. Cũng không có nghĩa vụ thay chàng học chừng mực."
"Huống hồ, ta có thể vì chàng mà đóng cửa không gặp nam nhân bên ngoài, còn chàng thì sao? Ngay cả giới hạn cơ bản nhất cũng không chịu giữ, ta lấy gì để gả cho chàng?"
"Đi mà nằm mơ đi!"
Một phen chất vấn thẳng thừng này, đã đóng đinh Bùi Tử Khiêm tại chỗ.
Hắn thậm chí không tìm ra câu nào để biện hộ cho mình.
Mất h/ồn mất vía trở về Bùi phủ, La Uyển đang cùng cha mẹ Bùi gia dùng bữa, ba người nhìn qua vô cùng thân mật hòa thuận.
Bùi Tử Khiêm vừa nhìn thấy nàng ta, lửa gi/ận lập tức sôi trào, mở miệng m/ắng to:
"Tất cả đều tại ngươi! Nếu không phải ngươi cố ý áp sát ta, khiến Minh Châu nổi gi/ận, nhất định phải hủy hôn, ta đã sớm rước nàng ấy qua cửa rồi!"
La Uyển x/é bỏ lớp mặt nạ dịu dàng ngày thường, cười châm biếm:
"Thôi đi, ngay cả không có ta, cũng sẽ có Lý Uyển, Chu Uyển. Ngươi từ trong trứng đã là bộ dạng này, Thẩm Minh Châu lại không ng/u, sớm muộn gì cũng sẽ vứt bỏ ngươi."
"Ngươi!"Bùi Tử Khiêm tức đến mức đầu ngón tay r/un r/ẩy:
"Ta luôn coi ngươi như biểu muội ruột, ngươi lại quay lại âm mưu hại ta!"
"Ai âm mưu ngươi?"La Uyển không kiên nhẫn đáp trả:
"Nam tử đàng hoàng sẽ cởi áo rồi cùng biểu muội đóng cửa ở riêng một phòng sao? Sẽ nâng tay biểu muội trước mặt vị hôn thê sao? Ngươi nếu thật sự biết lễ nghĩa, đã sớm tự đẩy ra rồi."
"Mình đứng nghiêng còn oán bóng nghiêng, rõ ràng tận hưởng sự quấn quýt với ta mà lại đổ hết tội cho ta, đúng là hạng nhu nhược!"
"Ngươi thật sự tưởng ta coi trọng ngươi sao? Nếu không phải Bùi gia chỉ có mình ngươi là giống đực, dù cho nam tân trên đời này có ch*t sạch, ta cũng sẽ không thèm liếc ngươi thêm một cái."
La Uyển m/ắng cho hắn không ngẩng đầu lên được, Bùi Tử Khiêm một câu cũng không phản bác được.
Hắn tức gi/ận x/ấu hổ muốn thê, nhưng cha mẹ không ai chịu đáp lời.
"Ngươi vừa mở miệng đã đòi thê? Uyển nhi rốt cuộc phạm sai lầm gì?"
Bùi Tử Khiêm h/ận đến nghiến răng, "Ta nhất định phải thê! Các người không cho phép thì ta đi nhập tịch phủ Hầu gia! Thà làm thiếp cho Minh Châu, cũng không cần nàng ấy."
Bùi bá mẫu bị lời này của con trai làm cho ngã b/ệnh.
Bùi bá phụ hung hãn đ/á hắn một cái, "Ngươi dám đi! Ta và mẹ ngươi liền coi như không có đứa con trai này!"
Thế nhưng Bùi Tử Khiêm cắn ch/ặt răng, vẫn đi đến Hầu phủ.
Hắn thà rằng liều mặt mũi, ngồi xổm trước cửa phủ gào to:
"Minh Châu, ta chân thày yêu nàng, để được ở bên cạnh nàng, ta có thể không cần danh phận."
"Trước đây đều là ta sai, ta nhất định sẽ sửa. Tình cảm bao nhiêu năm của chúng ta, ta không tin nàng có thể quên sạch sẽ."
Ta nghe xong không có phản ứng gì, nhưng Tiêu Triệt lại gi/ận đến mức suýt nhảy dựng lên.
"Dám trước mặt quyến rũ Châu Châu, ngươi thật sự đã chán sống rồi!"
Chàng xắn tay áo lên, cứng rắn đá/nh Bùi Tử Khiêm nửa canh giờ.
Sau khi đá/nh xong, Tiêu Triệt lại đưa người về Bùi phủ.
"Bùi đại nhân, quản lý con trai của ngài cho tốt! Nếu còn đến quấy rầy vợ ta, lần sau sẽ không đơn giản chỉ là ăn mấy quả đ/ấm nữa!"
Bùi bá phụ đối với con trai hoàn toàn thất vọng, không còn kiên nhẫn dạy dỗ hắn nữa.
Lão ta thà rằng đá/nh g/ãy chân Bùi Tử Khiêm, để tránh cho người tiếp tục ra ngoài gây chuyện.
Bùi Tử Khiêm nằm trên giường dưỡng thương mấy tháng, luôn được La Uyển chăm sóc.
Ban đầu, hắn còn cứng miệng, lạnh nhạt với La Uyển, lại dùng tuyệt thực để phản đối.
Nhưng mà La Uyển lại còn cứng rắn hơn hắn.
"Không chịu ăn thì tiếp tục đói đi!"
Sau đó nàng ta quả thực ba ngày không mang đến một miếng cơm nào.
Bùi Tử Khiêm đói đến mứng nước mắt chảy dài, đành phải cúi xuống cái đầu kiêu ngạo ngày trước.
Hắn hối h/ận đến phát đi/ên, đáng tiếc đã quá muộn!
12.
[Góc nhìn của Tiêu Triệt]
Tiêu Triệt thuở nhỏ là tên bá vương ngang tàng đến cùng cực, trèo cây lặn nước thứ gì cũng thích.
Chuyện mà chàng gh/ét nhất chính là bị kéo đi chơi cùng con gái.
Tĩnh An Hầu phu phụ vốn tưởng con trai lớn lên tự nhiên sẽ thay đổi.
Nào ngờ chàng sống đến hai mươi tuổi, vẫn chưa có cô nương nào vừa mắt, càng chưa từng nghĩ đến chuyện lập gia đình.
Chuyện này khiến lão Hầu gia sốt ruột phát b/ệnh.
Cho đến một ngày, Tiêu Triệt mới hớn hở chạy về nhà, nói rằng mình đã nhìn trúng một vị cô nương.
Hầu gia vui mừng khôn xiết: "Chúng ta lập tức đi cầu thân."
"Nhưng nàng ấy đã đính hôn rồi."Tiêu Triệt thất vọng đáp:
"Nàng ấy có vị hôn phu, thậm chí không muốn cùng ta kết giao."
Tiêu Triệt vì chuyện này tiêu cực mấy ngày liền, nhưng chỉ chốc lát đã đợi được cơ hội chuyển ngoặt.
Tên vị hôn phu ng/u ngốc của nàng ấy, không biết quý trọng, lại để cho hôn ước giữa hai người bị hủy!!!
Tiêu Triệt lập tức lật người từ trên sập nhảy xuống, lấy tốc độ nhanh nhất lao đi cầu thân, sợ lại lỡ mất cơ hội.
Cuối cùng.
Đến tận nhà cầu thân, thuận lợi!
Rước nàng ấy qua cửa, thuận lợi!
Người trong lòng cuối cùng đã trở thành thê tử của mình, Tiêu Triệt chưa bao giờ có lúc sung sướng đến thế này.
Chỉ có tên vị hôn phu cũ kia, cứ quấn lấy Châu Châu không buông, như con chó ghẻ không đuổi nổi.
Tiêu Triệt đương nhiên không vui, thế là mỗi lần gặp mặt đều dốc hết sức đá/nh hắn.
Còn muốn cư/ớp vợ của hắn? Tuyệt đối không thể nào!
Đời này hắn sẽ bảo vệ vợ mình thật ch/ặt.
Bất kỳ ai cũng đừng nghĩ cư/ớp đi!!
(Toàn văn hoàn)