Nhỏ ngốc là ta trong mắt Bùi Ngạn, chứ không phải tên của ta.
Về nhà, ta bôi th/uốc lên vết thương cho Cố Trường Thanh.
Chàng nghiêng người ôm ta vào lòng, áp tai vào ngựk ta.
"Sao tim nàng đ/ập nhanh thế?"
Ta có chút thẹn thùng: "Bởi vì nơi này đang ở cùng Trường Thanh."
"Vậy ta cứ ở mãi đây, được không?"
Ta gật đầu, lại chỉ chỉ An Hỷ.
"Căn phòng này rất lớn, chàng và An Hỷ đều ở được."
Chàng cố ý hỏi: "Còn A Hạnh thì sao, có ở không?"
Lúc này ta mới phản ứng lại, vội vàng thêm chính mình vào.
Cố Trường Thanh hỏi, ta có biết làm thế nào để bản thân sống thoải mái không.
Ta nghiêm túc đếm cho chàng nghe.
"Ăn thật ngon, uống thật nhiều nước. Tiệm th/uốc ki/ếm được tiền, m/ua cho mình váy hoa, trâm cài và điểm tâm."
"Mệt thì nghỉ, đ/au thì nói, người khác bảo ta quỳ cũng không quỳ."
Trong mắt Cố Trường Thanh sáng rực lên.
"A Hạnh nhớ hết thảy rồi."
11.
Vụ án của Bùi Ngạn truyền đến kinh thành, hắn bị xóa tên khỏi gia tộc, cũng mất đi tước vị đáng lẽ được thừa kế.
Đây đều là những chuyện dân làng nghe được từ quán trà, ta không phân biệt được tước vị rốt cuộc đổi được bao nhiêu miếng bánh.
Ta chỉ biết hắn không thể xông vào cửa nhà nữa, An Hỷ đêm đến cũng sẽ không bị dọa tỉnh.
Rất lâu sau, hắn gửi tới một lá thư.
Trong thư nói cha mẹ chưa bao giờ yêu thương hắn, nên hắn không biết cách yêu người; lại trách Cố Trường Thanh cố ý để lại mảnh giấy trong phủ đệ ở U Châu, viết rằng có gan thì đi kiện quan, dẫn hắn bước vào công đường.
Ta giao lá thư cho huyện nha.
Huyện lệnh phái người cảnh cáo hắn, nếu còn đến quấy rối sẽ gia tăng xử lý.
Từ đó về sau, hắn không còn tin tức gì nữa.
Tiệm th/uốc dần dần có khách.
Ta không giỏi tính toán sổ sách phức tạp, Cố Trường Thanh liền phân tiền đồng vào các hộp nhỏ, dạy ta đếm từng ô một.
Ta có thể chữa các b/ệnh trật đả phong hàn thông thường, gặp b/ệnh không hiểu rõ thì mời thầy th/uốc trong trấn, không tùy tiện cậy mạnh.
Lần đầu tiên dựa vào sức mình ki/ếm được bốn văn tiền, ta m/ua một miếng bánh táo nhân.
Ta c/ắt nó thành ba phần, Cố Trường Thanh một phần, An Hỷ một phần, ta giữ lại phần lớn nhất.
Cố Trường Thanh nhìn thấy liền cười đến mức vỗ bàn liên hồi, nói thế này mới gọi là biết sống.
Ngày xuân, chàng cài tóc cho ta, chọn một chiếc trâm hợp với váy.
Ngày hạ, chúng ta treo dưa hấu vào nước giếng, chiều tối lấy ra c/ắt nhỏ.
Trời lạnh, chàng ngồi bên lò lửa sưởi ấm giày cho ta, An Hỷ trên giường sưởi đuổi theo chú chó con mới sinh của Hoàng Đậu.
Thỉnh thoảng ta đếm nhầm dược liệu, chàng không m/ắng ta, chỉ cùng ta phân loại lại từ đầu.
An Hỷ từ biết bò đến biết chạy, rồi lại đeo gùi th/uốc nhỏ theo ta nhận thảo dược.
12.
Nhiều năm trôi qua, An Hỷ cũng đến tuổi xuất giá.
Bác Lý chọn cho con bé một chàng thanh niên thật thà.
Những năm này bác Lý mai mối được rất nhiều mối lương duyên tốt đẹp, mười dặm tám thôn đều khen bác có mắt nhìn người.
Ngày kiệu hoa xuất giá, pháo n/ổ đỏ cả mặt đất, cũng náo nhiệt y như ngày ta gả cho Cố Trường Thanh.
Sau này An Hỷ có con của riêng mình, đứa bé lại chạy quanh ta và Cố Trường Thanh.
Bím tóc của ta đã búi thành tóc mai, tóc của Cố Trường Thanh cũng bạc trắng.
Một đêm thu nọ, chúng ta ngồi trong sân ngắm trăng.
Ta bỗng thấy chàng vẫn rất đẹp, liền ghé sát nhìn kỹ.
"Trường Thanh, vết s/ẹo của chàng mờ đi rồi."
Chàng quệt mũi ta: "Mắt của A Hạnh vẫn không đổi, vẫn chỉ chọn chỗ đẹp mà nhìn."
Ta sờ lên chiếc trâm bạc trên tóc, lại cúi đầu nhìn chiếc váy hoa trên người, hài lòng mỉm cười.
"A Hạnh vốn dĩ là người phụ nữ xinh đẹp."
"Phải, là người xinh đẹp nhất mà ta từng gặp."
Ta nhớ chàng từng đọc rất nhiều sách, liền muốn khảo chàng.
"Hai con nhạn luôn bay cùng nhau, trong sách nói thế nào?"
Chàng đáp là chim tỳ dực và cành liên lý.
Ta không hiểu lắm, chỉ thấy nghe hay hay, lại chỉ vào bầu trời đêm hỏi sao và trăng nên nói thế nào.
Chàng ngâm một câu nguyện sao và trăng năm nào cũng soi sáng nhau.
Ta vỗ tay hai cái, thấy hơi mệt, liền dựa vào lòng chàng.
"Câu hỏi cuối cùng khó nhất."
"Chàng là Cố thọt, ta là nhỏ ngốc, cái này thì nên nói thế nào?"
Cố Trường Thanh ôm ch/ặt ta, vai khẽ run lên.
Chàng không ngâm bài thơ ta không hiểu, chỉ khẽ đáp bên tai ta.
"Người ngoài nhìn chúng ta, một người chân thọt, một người tâm trí chậm chạp."
"Nhưng nàng nhận ra thảo dược, cũng nhận ra ai thật lòng đối đãi với nàng. Ta đã đi những con đường rất xa, cuối cùng vẫn nhận ra phương hướng về nhà."
Ta suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng cũng hiểu ra.
"Ý là, chúng ta vừa vặn xứng đôi với nhau."
"Phải."
Chàng nắm bàn tay ta trong lòng bàn tay.
"Vừa vặn cả một đời."