Hay nói cách khác--b/ạo l/ực lạnh.
Ông ấy đang đợi tôi xuống nước.
Đợi tôi khóc lóc chạy đến nói “Bố ơi, con không muốn đi nữa”.
Tôi của kiếp trước, nhất định sẽ làm như vậy.
Kiếp này thì không.
Đêm trước ngày xuất phát.
Tôi đang thu dọn hành lý trong phòng.
Thực ra chẳng có gì để dọn cả.
Hai bộ quần áo thay đổi. Một chiếc khăn mặt. Một đôi giày vải. Một chiếc lược. Một cuốn sách toán cấp hai--để dùng làm giấy nháp.
Còn có cả cuốn sổ tay bác sĩ chân đất--mượn từ thư viện, chưa kịp trả.
Không trả nữa.
Đến nông thôn dùng còn hữu ích hơn ở thành phố.
“Vân Chi.”
Tiếng gõ cửa.
Là mẹ.
“Vào đi ạ.”
Bà đẩy cửa bước vào, tay bưng một bát nước đường đỏ.
“Uống đi con. Ngày mai phải ngồi xe cả ngày, Iót dạ trước đi.”
Tôi nhận lấy bát, nhấp một ngụm.
Rất ngọt.
Mẹ ngồi bên mép giường tôi, nhìn tôi đóng gói hành lý, hốc mắt lại đỏ hoe.
“Vân Chi, đến bên đó rồi... nhớ viết thư cho mẹ.”
“Vâng.”
“Có chịu ấm ức gì thì đừng tự mình gánh vác, hãy nói với mẹ--”
“Vâng.”
“Nếu như... nếu như thực sự không ở nổi nữa--”
Bà không nói tiếp.
Vì bà biết, nói cũng chẳng ích gì.
Danh sách đã chốt rồi.
Thủ tục đã hoàn tất rồi.
Không còn th/uốc hối h/ận nữa.
Bà im lặng một lúc--
“Vân Chi, con có... trách mẹ không?”
Tôi không lên tiếng.
“Mẹ biết những năm qua đã quan tâm đến con ít hơn. Chị con học giỏi, sau này có tiền đồ, mẹ nên dành tâm trí hơn chút. Con... con tính tình trầm lắng, không thích nói chuyện, mẹ cứ nghĩ con chẳng cần gì cả...”
Giọng bà càng lúc càng nhỏ, cuối cùng gần như là đang tự nói với chính mình--
“Nhưng con mới mười ba tuổi thôi mà... sao mẹ có thể yên tâm được chứ...”
Kiếp trước vào lúc này, tôi đã ôm mẹ mà khóc.
Khóc lóc nói “Con không đi nữa, con ở lại cùng bố mẹ”.
Sau đó bà sẽ trút được gánh nặng mà vỗ vỗ lưng tôi nói--
“Ngoan. Mẹ biết con là đứa nghe lời nhất.”
Kiếp này, tôi bưng bát, nhìn vào bát nước đường đỏ.
Đường đỏ tan ra trong nước nóng, từng vòng từng vòng, giống như một vòng xoáy.
“Mẹ, mẹ yên tâm đi. Con sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân.”
Bà đợi một lúc.
Đợi câu “Con không đi nữa”.
Đã không đợi được.
“...Ngủ đi con. Ngày mai còn phải dậy sớm.”
Bà đứng dậy, đi đến cửa, quay đầu nhìn tôi một cái.
Trong cái nhìn đó có rất nhiều thứ--không nỡ, lo lắng, tủi thân, và cả chút bực bội không thể che giấu.
Bực bội vì--
Lần này, nước mắt của bà đã không còn hiệu nghiệm nữa.
Ngày 27 tháng 8. Năm giờ rưỡi sáng.
Trời chưa sáng hẳn, đường chân trời phía đông lộ ra một vệt trắng nhạt.
Tôi khoác chiếc túi vải bạt đứng trước cửa nhà.
Chiếc túi vải bạt màu xanh quân đội, là chiếc túi cũ của bố. Ông vứt trong nhà kho không dùng nữa, tôi lôi ra lau chùi rồi khoác lên người.
Mẹ đứng trên hành lang, môi r/un r/ẩy, không nói nên lời.
Đêm qua chắc chắn bà đã không ngủ được.
Đôi mắt sưng như quả óc chó.
“Mẹ, con đi đây.”
“Con... Vân Chi--”
Cuối cùng bà không nhịn được, tiến lên một bước ôm lấy tôi.
Ôm rất ch/ặt.
Trên người có mùi xà phòng, và mùi dầu mỡ còn sót lại từ việc nấu ăn tối qua.
Cái mùi này tôi đã ghi nhớ suốt hai kiếp người.
“Đến bên đó rồi... nhớ ăn uống đầy đủ... đừng để đói...”
“Vâng.”
“Nếu như... nếu như có ai b/ắt n/ạt con--”
“Sẽ không có ai b/ắt n/ạt con đâu.”
Tôi gỡ từng ngón tay của bà ra.
Từng ngón một.
Không th/ô b/ạo, nhưng cũng không do dự.
Quay đầu nhìn về phía cuối hành lang.
Bố đang đứng đó.
Mặc bộ quân phục cũ đã giặt sờn, hai tay chắp sau lưng, đứng thẳng tắp.
Không tiến lại.
Không cái ôm.
Không dặn dò.
Cứ đứng đó.
Như một bức tượng đ/á.
Kiếp trước ông cũng ở tư thế này.
Lần đó là tiễn tôi đi cánh đồng muối.
Ông đi phía trước, tôi theo phía sau, mẹ khóc trước cửa nhà.
Lần đó, tôi đi theo ông vào vực thẳm.
Lần này--
Tôi quay lưng về phía ông.
“Bố, bảo trọng.”
Không đợi ông trả lời.
Tôi xoay người, bước ra khỏi cửa nhà.
Trước cổng khu tập thể, một chiếc xe tải Giải Phóng đang n/ổ máy.
Động cơ diesel ầm ầm vang dội, khí thải tan vào sương sớm thành một đám mây xám trắng.
Trên thùng xe đã ngồi mười mấy thanh niên trí thức.
Người nhỏ nhất trông trạc tuổi tôi, người lớn nhất đã mười bảy mười tám.
Có người phấn khích, có người im lặng, có người đang lau nước mắt.
Tôi đang định leo lên xe--
“Vân Chi!”
Phía sau có người gọi.
Tôi quay đầu.
Là Đường Quế Hương.
Cậu ấy khoác một chiếc túi vải bạt còn to hơn cả của tôi, thở hổ/n h/ển chạy từ đầu ngõ tới, khuôn mặt đỏ bừng.
“Đợi mình với! Mình cũng đăng ký rồi!”
Tôi sững sờ một giây.
Sau đó mỉm cười.
“Sao cậu--”
Cậu ấy chạy đến trước mặt tôi, cúi người thở dốc một hồi lâu, rồi ngẩng đầu lên--
“Cậu nói đúng. Em trai mình chín tuổi rồi, nó phải tự lớn lên thôi.”
Hốc mắt cậu ấy đỏ hoe, nhưng đôi mắt rất sáng.
“Tối qua mình đã cãi nhau một trận lớn với mẹ. Bà không cho mình đi, mình liền nói--mẹ hoặc là để con đi, hoặc là con sẽ đi tìm lãnh đạo nói mẹ ở nhà đá/nh con.”
Cậu ấy nhếch môi--
Trong nụ cười có vị chua chát, có sự hả hê, và cũng có chút chột dạ.
“Bà m/ắng mình cả đêm, trời sáng thì thu dọn hành lý cho mình. Một câu tạm biệt cũng không nói.”
Tôi nhìn cậu ấy, không nói gì, chỉ đưa tay ra.
Cậu ấy nắm lấy.
Lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Tôi kéo cậu ấy cùng leo lên xe tải.
Trên thùng xe xóc nảy, chúng tôi ngồi sát vai nhau trong góc.
Chiếc xe tải chuyển bánh.
Gió sớm tràn vào, thổi tóc bay lo/ạn xạ.
Đường nét của thành phố thu nhỏ lại từng chút một trong tầm mắt--
Khu tập thể, những tòa nhà ống, cửa hàng bách hóa, bưu điện, rạp chiếu phim, cái cây ngô đồng đó--
Tất cả đều lùi lại phía sau.
Ngày càng xa.
Ngày càng nhỏ.
Tôi không quay đầu lại.
Đường Quế Hương bên cạnh tôi, đột nhiên nắm ch/ặt tay tôi--
“Vân Chi.”
“Ừ.”
“Cảm ơn cậu.”
Tôi không nói gì.
Trong lòng nghĩ--
Không cần cảm ơn đâu.
Kiếp trước cậu ch*t năm hai mươi ba tuổi.
Kiếp này, cậu sẽ sống đến thật già, thật già.