Mẹ chồng nghiến răng: "Mẹ đã chịu khổ với ông ta nửa đời người, dựa vào đâu mà để cho con yêu tinh già đó hưởng lợi!"
Tôi suy nghĩ một lát: "Con có thể giúp mẹ, nhưng con được lợi gì?"
Mẹ chồng đã giao thủ với tôi bao nhiêu lần, sớm đã công nhận sức chiến đấu của tôi.
Bà sụt sùi, quyết tâm hứa hẹn: "Nếu con giải quyết ổn thỏa, mẹ sẽ lấy tiền riêng đổi xe cho con."
"Chốt đơn!"
15.
Ngày hôm sau, chúng tôi theo kế hoạch cùng đến công viên.
Khi chúng tôi đến nơi, bố chồng vẫn đang ôm eo người ta nhảy cực kỳ hứng khởi.
Ông ngẩng đầu nhìn thấy chúng tôi, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ.
"Bố, bận rộn quá nhỉ?" Tôi cười tủm tỉm đưa một chai nước qua.
Bố chồng nhận lấy nước, nhưng ngay cả nắp chai cũng không dám vặn.
Ông ấy không sợ tôi bỏ th/uốc đ/ộc vào nước thật đấy chứ?
Tôi thản nhiên hỏi: "Dì này là ai ạ?"
"À, cô ấy là... là dì Thẩm của các con."
Tôi giả vờ như vừa mới nhớ ra: "Ồ~ Hóa ra chính là dì Thẩm, người từng m/ập mờ với bố một thời gian hồi trẻ, sau đó quay ngoắt đi lấy đại gia quan chức đó sao?"
Thẩm Mạn vốn đang chuẩn bị chào hỏi chúng tôi, khóe miệng rõ ràng gi/ật gi/ật hai cái.
Bố chồng nghe tôi phơi bày hết gốc gác, lén nhìn về phía mẹ chồng một cái.
Ngày hôm nay mẹ chồng ăn mặc nghiêm túc theo yêu cầu của tôi, bà trang điểm nhẹ nhàng tươi tắn, kiểu tóc mới kết hợp với chiếc váy dài ôm sát, lưng thẳng tắp, cả người trông rất tinh anh, đứng giữa đám đông vô cùng nổi bật.
Sắc mặt Thẩm Mạn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, lên tiếng: "Tôi và ông Trình năm xưa thiếu duyên phận, chia tay cũng là do thực tế ép buộc."
Trình Nguy ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng: "Bây giờ thì càng không nên có duyên phận gì cả."
Thẩm Mạn vẫn giữ nụ cười nhạt, điềm tĩnh liếc nhìn bố chồng.
Bố chồng đỏ mặt nói: "Chúng tôi chỉ nhảy múa thôi, các con qua đây làm gì!"
Cái vẻ ngoài mạnh trong yếu này của ông không hề dọa được tôi, tôi thẳng thắn nhắc nhở: "Chúng con đến đây chỉ để nói cho bố biết, nếu bố cũng muốn tặng dì Thẩm vòng vàng, tốt nhất đừng chọn loại vòng đôi rồng phượng, mẫu này đã có ông già khác tặng rồi."
Thẩm Mạn đỏ bừng mặt, lén kéo tay áo xuống che đi chiếc vòng vàng trên cổ tay.
Chúng tôi chỉ mất một ngày để điều tra rõ mồn một gốc gác của Thẩm Mạn những năm qua.
Tin tức chồng bà ta ngồi tù vì tham ô đến tận bây giờ vẫn có thể tìm thấy trên mạng.
Thẩm Mạn vốn là vợ cả, nhưng cuộc sống sau này lại vô cùng túng thiếu.
Con trai bà ta mê c/ờ b/ạc, thua sạch tất cả tiền tiết kiệm của bà.
Thế là bà ta chuyển đến thành phố này, miệng lúc nào cũng nói muốn làm lại cuộc đời.
Bà ta định kỳ đổi công viên để trà trộn vào các đội múa khác nhau.
Chỉ mới một năm, số vòng vàng bà ta nhận được đã lên đến hàng chục chiếc.
Nếu không phải chúng tôi xuất hiện kịp thời, sớm muộn gì bố chồng cũng phải cống nạp một khoản cho bà ta.
Âm mưu bị vạch trần, Thẩm Mạn vứt lại bố chồng rồi quay người bỏ chạy.
Bố chồng vốn là người biết tính toán thiệt hơn, cuối cùng kịp thời quay đầu, nhận lỗi phục thiện, trở về với gia đình.
16.
Trải qua chuyện này, mẹ chồng cuối cùng cũng thông suốt.
Bà không còn coi gia đình là chiến trường, số lần gây gổ với tôi cũng biến mất.
Tiếp tục đấu với tôi chỉ làm hao tổn tinh thần của bà, rồi lại khiến con trai phải chịu khổ.
Bà không nói ra lời xin lỗi, nhưng bắt đầu dùng hành động để bù đắp.
Mẹ chồng thực hiện lời hứa năm xưa, dứt khoát đổi cho tôi một chiếc xe mới rất xịn.
Bà còn thường xuyên mời tôi đi ăn nhà hàng sang trọng, rủ tôi đi dạo phố.
Mỗi lần thanh toán, bà đều tranh phần trả tiền.
Ngày hôm nay bà lại đưa tôi đi chăm sóc da, hai người đang nằm thư giãn, bà đột nhiên hỏi: "Duyệt Duyệt, cuối cùng mẹ vẫn không ly hôn với bố con, con có thấy mẹ nhu nhược lắm không?"
"Không ạ, mẹ không ly hôn là vì sự thể diện và an ổn của nửa đời sau, còn bố chồng chỉ là công cụ thôi."
"Đến tuổi của hai người, hôn nhân không chỉ nhìn vào tình cảm, mà còn phải nhìn vào lợi ích."
"Hôn nhân là của mẹ, mẹ hiểu rõ mình muốn gì là được ạ."
Mẹ chồng gật đầu: "Con hiểu là tốt rồi, mẹ cứ sợ con coi thường mẹ. Thật ngưỡng m/ộ mẹ con, có cô con gái thông minh như vậy."
Tôi lập tức nắm lấy lời hay ý đẹp này: "Sao ạ, trước đây mẹ từng chính miệng nói coi con như con gái ruột mà?"
Mẹ chồng cười bất lực: "Đúng đúng đúng, con còn thân hơn cả con ruột của mẹ!"
Đã chọn Trình Nguy, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ coi bố mẹ anh ấy là kẻ th/ù.
Nhưng nếu họ ép tôi trở mặt, tôi cũng không sợ làm kẻ th/ù.
Khi cần quyết liệt thì không sợ, khi có thể quay đầu thì cũng phải biết biến th/ù thành bạn.
Trong mối qu/an h/ệ mẹ chồng nàng dâu, bản thân tôi chính là giới hạn.
Trước tiên cứ chăm sóc tốt cảm xúc của mình, khi chung sống với mẹ chồng mới không m/ù quá/ng nhượng bộ, cuối cùng tìm được khoảng cách phù hợp cho đôi bên.
Ngoại truyện
Không ngờ việc tôi sinh con lại khiến cả hai gia đình đảo lộn.
Cổ tử cung chậm mở, tôi đ/au đến mức lăn lộn trong phòng sinh.
Tôi đ/au đến mức nghiến răng hét lớn với bác sĩ: "Mau tiêm giảm đ/au cho tôi!"
Nhưng người nhà chưa ký tên nên việc tiêm giảm đ/au bị tắc lại.
Bố chồng lại kéo Trình Nguy không cho ký: "Tiêm giảm đ/au sẽ khiến miễn dịch của đứa bé kém đi!"
Trình Nguy vội vàng rút tay: "Bố, bố đừng hại con!"
Mẹ đẻ tôi không nhìn nổi nữa, gi/ật lấy bút ký tên: "Bác sĩ, mau tiêm giảm đ/au cho con gái tôi!"
Mẹ chồng đ/ấm cho bố chồng một cái, sau đó chạy thẳng đến cửa phòng sinh hét lớn vào trong: "Duyệt Duyệt, là bố con không cho ký đấy, mẹ và Trình Nguy đều vô điều kiện ủng hộ con!"
Mẹ chồng công khai c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với bố chồng khiến mặt ông đỏ gay.
Bố tôi nhìn chằm chằm bố chồng, sợ ông lại làm trò gì nữa.
Tôi xuất viện liền ở ngay trung tâm chăm sóc sau sinh mà mẹ chồng đã đặt.
Bố chồng chắc là sợ tôi tính sổ sau này, chủ động bù tiền nâng cấp gói dịch vụ.
Suốt tháng ở cữ, tôi rất nhàn nhã, ban ngày chỉ việc nghỉ ngơi, dưỡng sức và chơi với con.
Khi đặt tên cho con gái, mẹ chồng chủ động bày tỏ: "Tên để Duyệt Duyệt quyết, con bé theo họ mẹ cũng không phản đối."
Bố chồng vốn muốn lên tiếng, nhưng nhìn sắc mặt cả nhà, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn nuốt lời vào trong.
Tôi thấy Trình Nguy lần đầu làm bố thật sự rất vui, cuối cùng vẫn quyết định để con gái theo họ Trình.
Dù sao theo họ Trình hay họ gì đi nữa, con bé vẫn là con gái tôi, tên gọi chỉ là ký hiệu thôi mà, đúng không?
Bố chồng lúc này mới hài lòng, ông lấy lòng đưa ra một tấm thẻ ngân hàng: "Duyệt Duyệt, tiền trong thẻ này là dành riêng cho con, con tự giữ lấy nhé."
Trình Nguy vội vàng: "Bố, con cũng bận rộn suốt mà, sao không có phần của con?"
Bố chồng bình thản đáp: "Con yên tâm, chăm sóc cháu nội không thiếu phần con đâu!"
Quả nhiên vài ngày sau, bốn vị phụ huynh đã tự lập bảng phân công, mỗi ngày thay phiên nhau đến nhà tôi chăm cháu.
Không lâu sau, bốn vị phụ huynh chê nhà chúng tôi nhỏ, bế cháu rồi bàn bạc ở đó.
"Cháu chúng ta lớn lên cũng phải có phòng ngủ riêng và phòng đồ chơi chứ."
"Đúng vậy, phòng thay đồ của Duyệt Duyệt bây giờ cũng nhỏ đến mức không xoay nổi người."
"Hay là đổi sang căn rộng hơn?"
"Tôi thấy ý kiến này được!"
Mẹ tôi đề nghị: "Tiền m/ua nhà hai nhà chúng ta mỗi bên góp một nửa!"
Mẹ chồng phản đối: "Thôi, các ông bà góp ít thôi, ông già ch*t ti/ệt kia có tiền, để ông ấy bỏ phần lớn, đỡ cho ông ấy cầm nhiều tiền rồi lại giở trò hoa lá hẹ!"
Tôi nằm trên giường nghe mà thấy hài lòng, tiện tay lật xem danh sách các căn hộ gần đó.
Có lẽ với người bình thường, hạnh phúc vốn dĩ chỉ đơn giản như vậy thôi.
(Hết)