Để chăm sóc chồng con, tôi mệt đến mức suýt đột quỵ, đúng lúc đó, tôi nghe thấy hai vo/ng h/ồn đang trò chuyện với nhau.

Một bà lão nói: "Người phụ nữ này thật quá khờ, chồng cô ta đem hết tiền tiết kiệm của hai vợ chồng cho nhân tình rồi, vậy mà cô ta còn thức đêm làm cơm hộp cho hắn chỉ để tiết kiệm tiền đặt đồ ăn ngoài, đến mức vắt kiệt cả sinh mạng của mình!"

Một ông lão nói: "Đúng thế, người ch*t rồi thì giữ nhiều tiền làm gì, tôi giấu một trăm cân vàng ở căn nhà số 12 ngõ Hạnh Hoa, đến giờ vẫn chẳng ai biết, thật đáng tiếc."

Bà lão thở dài: "Thôi đừng nhắc nữa, chúng ta đều là người đi rồi mà tiền vẫn chưa tiêu hết. Tôi còn sáu triệu tiền mặt để trong căn nhà ở đường Trường Ninh nữa kìa!"

1.

Lông mi tôi khẽ run lên.

Bà lão bất chợt bay đến trước mặt tôi.

"Ơ, hình như động đậy rồi, chưa ch*t à?"

Một luồng gió lạnh buốt thổi vào mặt, tôi sợ đến mức nhắm nghiền mắt lại, ngay cả hơi thở cũng không dám mạnh.

Bà lão tặc lưỡi: "Quả nhiên chưa ch*t."

Ông lão cười khẩy: "Nhưng cũng nhanh thôi."

"Cứ đà thức đêm thế này, hôm nay không ch*t thì tháng sau cũng ch*t."

"Mỗi ngày làm việc còn nhiều hơn cả trâu kéo cối xay, ăn vào bụng thì chẳng được bao nhiêu, mỗi ngày chỉ ngủ được bốn năm tiếng, cơ thể này chịu sao thấu?"

"Cô gái này thật quá khờ!"

Bà lão bất bình nhảy dựng lên.

"Đó chẳng phải vì bọn đàn ông các người x/ấu xa sao, nói là mỗi thứ Bảy đều phải trực đêm, kết quả là chạy đi hú hí với tiểu tam!"

"Trước khi ra khỏi nhà còn bắt vợ làm đồ ăn khuya mang đi, tiểu tam còn chê bai món ăn do chính thất làm, ôi chao, thật là tức ch*t người mà!"

Ông lão đưa tay kéo bà ra.

"Được rồi, được rồi, bà đừng lại gần cô ấy quá, kẻo làm tán hết chút dương khí còn sót lại, q/uỷ sai chắc chắn sẽ bắt bà đấy, đi mau thôi."

Bà lão lẩm bẩm: "Có yếu đến mức đó đâu, bảo tôi thổi một hơi mà ch*t được thì đó cũng là số mệnh của cô ta, q/uỷ sai không đổ lỗi cho tôi được đâu."

Hai người vừa cãi vã vừa rời khỏi phòng.

Không khí lạnh lẽo trong phòng dần tan biến, tôi phải mất rất nhiều sức mới mở được mắt, nhìn chằm chằm vào trần nhà trắng bệch suốt một phút, ý thức mới dần dần trở lại.

Đêm qua lúc mười hai giờ, chồng tôi lại như thường lệ, nói phải đến công ty trực đêm và bảo tôi chuẩn bị đồ ăn khuya.

Những ngày này con bị cảm sốt, tôi một mình đưa con đi b/ệnh viện truyền dịch, mệt đến mức toàn thân mềm nhũn.

Sau khi dỗ con ngủ lúc hơn chín giờ, tôi cố gồng mình làm việc nhà suốt hai tiếng đồng hồ, giặt quần áo, lau sàn, đến tận gần mười hai giờ, vừa mới chợp mắt đã bị chồng gọi dậy, trong lòng khó tránh khỏi oán h/ận.

Tôi thực sự không thể gượng dậy nổi.

"Đêm nay anh tự đặt đồ ăn ngoài đi, em thực sự không dậy nổi để nấu cho anh đâu."

Chu Ngật lập tức sầm mặt xuống.

"Không dậy nổi? Anh làm việc vất vả như vậy, nửa đêm còn phải ra ngoài trực ca. Còn em thì sao, ngày ngày ở nhà hưởng phúc, bảo làm bữa cơm thôi mà cũng thoái thác đủ đường, anh thấy em không muốn sống tử tế nữa thì có!"

Đầu tôi đ/au như muốn n/ổ tung, cảm giác cả cơ thể nặng trĩu, thực sự không còn sức để cãi nhau với anh ta, chỉ có thể vẫy tay yếu ớt.

"Không phải em không muốn làm, em thực sự thấy rất khó chịu, Đường Đường mấy ngày nay sốt cao, em một mình chăm con..."

"Được rồi!"

Lời còn chưa dứt đã bị Chu Ngật gắt gỏng c/ắt ngang.

"Chỉ có em vất vả, anh không vất vả chắc?"

"Anh ngày ngày đi sớm về khuya, thứ Bảy còn phải trực đêm, anh làm tất cả chẳng phải vì cái nhà này sao?"

"Anh cống hiến nhiều như vậy, đến một bữa cơm nóng của em mà anh cũng không xứng được ăn à?"

2.

Nghe Chu Ngật nói vậy, chút tủi thân vừa nhen nhóm trong lòng tôi lập tức tan biến hơn phân nửa.

Chúng tôi là bạn học đại học, điều kiện gia đình đều ở mức bình thường, sau khi sinh con, bố mẹ anh ấy vẫn ở quê làm thuê, không có thời gian lên giúp chăm cháu.

Tôi đành phải nghỉ việc, một mình chăm con gái.

Áp lực kinh tế nuôi gia đình hầu như đổ dồn lên vai một mình Chu Ngật.

Chu Ngật làm việc không kể ngày đêm, chủ động xin công ty trực ca thứ Bảy hàng tuần chỉ để ki/ếm thêm được một nghìn tệ.

Ban ngày anh ấy đi làm đã rất vất vả, thứ Bảy còn phải thức đêm, tôi sợ cơ thể anh ấy không chịu nổi nên lần nào cũng ân cần chuẩn bị sẵn đồ ăn khuya cho anh ấy mang đi.

Vợ chồng nghèo, sinh tồn ở thành phố lớn vốn dĩ đã khó khăn, hai người phải cùng nhau cắn răng chịu đựng mới có thể sống tốt được.

Thấy thái độ tôi dịu lại, Chu Ngật cũng hạ giọng.

"Vợ à, em không phải không biết, đồ ăn ngoài bẩn thế nào, nhất là giữa đêm hôm, làm gì có quán nào tử tế, toàn là dầu bẩn thôi."

"Nếu anh ăn vào đ/au bụng, đến cả cơ thể anh cũng đổ b/ệnh thì cái nhà này phải làm sao?"

Tôi gật đầu, cố gượng ngồi dậy.

"Được rồi, em đi nấu cơm cho anh, hôm nay muốn ăn gì?"

Chu Ngật gọi liền mấy món, bò xào, chân gà cay, đều là những món rất tốn thời gian.

Tôi lờ đờ, mất hơn một tiếng đồng hồ mới làm xong, đóng gói cẩn thận cho anh ấy.

Nhìn Chu Ngật rời khỏi nhà, tôi tối sầm mặt mũi rồi ngã xuống sàn, bất tỉnh nhân sự.

Đến tận bây giờ mới tỉnh lại, trời đã sáng hẳn.

Tôi nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, hơi lạnh từ khe gạch thấm vào lưng, gần như khiến tim tôi đóng băng.

Hai con m/a vừa nãy đã nói gì cơ chứ.

Chu Ngật không phải đi trực ca, mà là đi hú hí với đàn bà khác?

Suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi là không thể nào.

Tôi và Chu Ngật yêu nhau từ năm nhất đại học, mười năm tình cảm, tôi không tin anh ấy là loại người như vậy.

Ngón tay tôi r/un r/ẩy mở điện thoại, muốn gọi cho đồng nghiệp của Chu Ngật để x/ác nhận xem anh ấy có đang trực ca hay không.

Lật đi lật lại danh bạ, lúc này mới nhớ ra, Chu Ngật từng nhảy việc một lần, sau khi đổi công ty mới, đồng nghiệp hiện tại của anh ấy, tôi lại chẳng quen ai cả.

Tôi thậm chí còn không biết công ty anh ấy tên là gì.

Con mới hai tuổi, hai năm nay tôi chưa từng được ngủ một giấc trọn vẹn, việc nhà làm không hết, tã Iót thay không xuể, những đêm thức trắng triền miên, căn bản không còn chút sức lực nào để quản thêm chuyện gì khác.

Tôi bắt đầu h/oảng s/ợ.

Cầm điện thoại ngẩn người một lúc, đột nhiên nghĩ đến sáu triệu tiền mặt mà bà lão kia đã nhắc tới.

Đúng vậy, nếu tôi có thể tìm thấy số tiền này ở đường Trường Ninh, thì đủ để chứng minh tất cả những gì họ nói đều là sự thật!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cắt đứt nhân duyên

Chương 25
Bà đồng ở phía tây thành có thể xem và cắt đoán nhân duyên. Mẫu thân dẫn huynh trưởng và đại tỷ đến xem. Bà đồng phán rằng, nhân duyên của huynh trưởng ở phía đông, còn nhân duyên của đại tỷ ở phía tây. Phía đông là hoàng cung, phía tây là vương phủ. Mẫu thân mừng đến phát điên: "Hành nhi làm phò mã, Hinh nhi làm vương phi. Nhà họ Thẩm chúng ta sắp phát đạt rồi!" Sau khi trả tiền hương khói, mẫu thân định dẫn chúng ta rời đi. Bà đồng bỗng liếc thấy ta đang đi phía sau, lập tức nhíu mày: "Tiểu nữ nhi nhà ngươi, nhân duyên bốn phương tám hướng, e rằng không chỉ có một nam nhân đâu!" Sắc mặt mẫu thân lập tức thay đổi. Trong thời buổi này, nữ nhân có nhiều nam nhân chỉ có thể là kỹ nữ.
1
7 Người lùn Chương 8
10 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên thành nữ chính ngược văn, tôi mắng tổng tài vào thời gian bình tĩnh ly hôn

Chương 8
Ngày tôi xuyên vào nữ chính của cuốn tiểu thuyết ngược tâm, chồng tôi đang dẫn theo ánh trăng sáng của anh ta đến buổi họp hội đồng quản trị, ép tôi phải quỳ xuống xin lỗi cô ta. Nguyên chủ sẽ đỏ hoe mắt giải thích cho đến khi tan họp, thậm chí còn cầu xin nam chính tha thứ, nhưng tôi thì không. Tôi cúi đầu lướt xong lịch sử chuyển khoản trong điện thoại, tiện tay chuyển màn hình sang máy chiếu. Toàn bộ lịch sử trò chuyện về việc ánh trăng sáng gửi phương án kinh doanh cho công ty đối thủ hiện rõ mồn một, không thiếu một câu. Sắc mặt Cố Nghiễn Chi tái mét, anh ta hỏi tôi rốt cuộc muốn thế nào. Tôi đập tờ đơn ly hôn xuống trước mặt anh ta: "Ký tên vào đây trước đã. Cái đầu của anh giữ lại cũng chẳng để làm gì, vừa hay dọn chỗ trống để nhét chút hối hận vào đi."
Báo thù
Hiện đại
Xuyên Sách
0