3.

Đường Trường Ninh cách khu chung cư của chúng tôi không xa, đi bộ mười mấy phút là tới.

Tôi chạy vào phòng ngủ xem con gái trước.

Con bé vẫn đang ngủ say, cuộn tròn trong chăn, khuôn mặt nhỏ nhắn bị đ/è đến ửng hồng.

Theo bình thường, ít nhất một tiếng nữa con bé mới tỉnh.

Tôi khóa cửa nẻo cẩn thận, ngắt điện trong nhà rồi lập tức rời đi.

Theo vị trí bà lão nói, tôi tìm đến số 67 đường Trường Ninh.

Đây là một tòa nhà cũ kỹ đã có thâm niên, có một khoảng sân nhỏ, cỏ dại trong sân mọc cao đến đầu gối.

Cổng sân bị khóa, nhưng tường bao không cao lắm, giẫm lên chân tường là có thể trèo vào.

Tôi vào bên trong, phòng khách trống trơn chỉ còn tiếng vang vọng, chẳng có lấy một món đồ nội thất nào.

Lên đến tầng hai, tôi mới tìm thấy một chiếc vali đen cỡ lớn trong tủ quần áo của phòng ngủ chính.

Mở vali ra xem, bên trong lại là từng xấp tiền mặt được xếp ngay ngắn.

Một trăm nghìn một xấp, tổng cộng sáu mươi xấp, ngay cả dải băng niêm phong của ngân hàng phía trên cũng chưa tháo.

Tim tôi đ/ập nhanh và mạnh hẳn lên.

Đầu tiên là niềm vui sướng không thể kìm nén.

Sáu triệu, sáu triệu đấy, tôi sống đến ba mươi tuổi, cả đời này chưa từng thấy nhiều tiền đến thế.

Sau niềm vui sướng tột độ, một cơn đ/au nhói dữ dội đ/âm thẳng vào ngựk.

Tiền là thật.

Vậy chồng ngoại tình cũng là thật.

Không chỉ ngoại tình, hắn còn chà đạp tôi đến mức này.

Đi tìm tiểu tam mà vẫn bắt tôi làm đồ ăn khuya hầu hạ bọn họ, mấy năm nay tôi hy sinh vì cái gì chứ?

Tim đ/au như c/ắt.

Nhưng bất ngờ thay, cơn đ/au này chỉ kéo dài trong chốc lát.

Niềm vui sướng vô bờ bến lại trào dâng, như dòng thủy triều nóng bỏng, nhấn chìm hoàn toàn nỗi đ/au vừa rồi.

Tôi hít sâu một hơi, r/un r/ẩy đưa tay ra, vuốt ve những tờ tiền màu hồng đẹp đẽ kia.

Thôi bỏ đi, bỏ đi.

So với sáu triệu, chồng ngoại tình thì đáng là bao.

Khoan đã, không phải sáu triệu, ông lão kia còn nói, ông ta còn một trăm cân vàng!

Tôi bấm ngón tay tính toán.

Một trăm cân, tức là năm mươi nghìn gram, giá vàng hiện tại tính tám trăm năm mươi tệ một gram, năm mươi nghìn gram là bao nhiêu tiền nhỉ?

Bốn mươi hai triệu năm trăm nghìn!

Đủ để tôi và con gái sống sung túc, an nhàn cả đời!

Lòng tôi nóng như lửa đ/ốt, phản ứng đầu tiên trong đầu là đem số tiền này gửi ngân hàng.

Ngay lập tức, tôi lại nhận ra làm vậy là không đúng.

Tôi muốn ly hôn với Chu Ngật.

Khi ly hôn, chắc chắn phải phân chia tài sản chung, tôi có một khoản tiền lớn không rõ nguồn gốc trong thẻ, căn bản không thể giải trình.

Không khéo lại còn bị hắn chia mất một nửa.

Để an toàn, số tiền mặt này vẫn phải giấu đi, chưa thể động vào.

Tôi tiếc rẻ mở một xấp tiền ra, rút hai mươi nghìn bỏ vào túi, số còn lại để nguyên, khóa lại vào vali.

Tôi xách vali rời khỏi đường Trường Ninh, khi đi đến đầu ngõ, vẫn nghe thấy hai ông bà già trò chuyện, nhắc đến bà lão chủ nhà này.

Bà lão tên là Tôn Ngọc Lan, lúc sinh thời làm việc tại một doanh nghiệp nhà nước lớn với chế độ đãi ngộ rất tốt, điều kiện kinh tế dư dả, nhưng tính tình lại rất kỳ quặc.

Nghe nói cả đời không kết hôn, chỉ có một người cháu gái ở Thượng Hải.

Sau khi bà ch*t, căn nhà này đương nhiên để lại cho người cháu gái chưa từng qua lại kia.

Người cháu gái không coi trọng bất động sản ở thành phố tuyến bốn, tuyến năm nên vẫn chưa xử lý.

"Có gì mà kiêu ngạo chứ, bình thường cũng chẳng đoái hoài đến chúng ta, xem đi, ch*t rồi cũng chẳng có ai đ/ốt cho nén nhang."

Tôi thầm nhủ trong lòng, bà Tôn Ngọc Lan ơi, bà cứ yên tâm, sau này chỉ cần tôi còn sống một ngày, nhất định tôi sẽ thay bà cúng bái hương khói.

4.

Trở về khu chung cư, tôi bỏ ra năm nghìn tệ, nhờ ban quản lý thuê một căn kho dưới tầng hầm.

Sau khi nhận chìa khóa, tôi cất vali vào đó, khóa cửa cẩn thận rồi mới vội vã chạy về nhà.

Ai ngờ, vừa chưa kịp vào nhà đã nghe thấy tiếng khóc quen thuộc vọng ra.

Con gái tỉnh rồi!

Tôi hoảng hốt, lập tức mở cửa.

Cửa vừa mở ra mới phát hiện Chu Ngật đã về, đang nằm trên ghế sofa lướt điện thoại.

Con gái mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, ngồi một mình trên sàn nhà khóc, cũng chẳng ai ngó ngàng.

Thấy tôi bước vào, Chu Ngật lười biếng liếc mắt nhìn, ngược lại còn chất vấn tôi trước.

"Cô bị sao thế, để Đường Đường ở nhà một mình à?"

"Tôi gọi bao nhiêu cuộc điện thoại mà cô không bắt máy, cô đi đâu đấy?"

"Đói ch*t mất rồi, mau đi nấu bữa sáng cho tôi."

Giày của hắn chiếc nọ chiếc kia vứt ở lối vào, hai chiếc tất một chiếc nhét trong giày, chiếc kia bay trên bàn trà, vừa vặn đ/è lên núm v* giả của con gái.

Cơn gi/ận của tôi lập tức bốc lên ngùn ngụt.

Thói quen sinh hoạt của Chu Ngật tồi tệ đến cực điểm.

Đi đến đâu bừa bãi đến đó, giày tất vứt lung tung, khăn giấy sau khi hỉ mũi, rõ ràng thùng rác ở ngay bên cạnh, hắn cứ nhất quyết không vứt vào mà tiện tay đặt lên bàn.

Con gái đang trong giai đoạn thích gặm nhấm, thấy gì cũng cho vào miệng.

Tôi đã cãi nhau với hắn vô số lần vì chuyện này.

Miệng thì hứa hươu hứa vượn, nhưng chẳng bao giờ sửa đổi.

Nói nhiều lại quay sang cáu gắt.

"Tôi đi làm ki/ếm tiền mệt ch*t đi được, ngày nào cũng nghĩ đến công việc, đâu còn tâm trí mà để ý mấy chuyện vặt vãnh này."

"Cô không thể tiện tay làm giúp tôi à?"

"Chẳng lẽ ki/ếm tiền cũng là tôi, làm việc nhà cũng là tôi, thế tôi lấy cô về làm gì?"

Tiền trong nhà đều do Chu Ngật ki/ếm, tôi thông cảm hắn làm việc vất vả nên chỉ biết nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, ngày ngày chạy theo sau lưng hắn dọn dẹp.

Ai mà ngờ được, hóa ra tất cả đều là giả tạo.

Công việc vất vả là giả, hình tượng người đàn ông của gia đình cũng là giả.

Ở ngoài hú hí với tiểu tam cả đêm, về nhà lại còn muốn tiếp tục làm ông tướng bắt tôi hầu hạ.

Tôi thấy buồn nôn, trực tiếp đi tới, nhặt chiếc tất của hắn lên, nhét thẳng vào miệng hắn.

"Tôi nói với anh mấy trăm lần rồi, tất đừng có vứt lung tung!"

5.

"Mẹ kiếp! Tô Vãn, cô đi/ên rồi à!"

Chu Ngật gi/ật b/ắn người khỏi ghế sofa, cuống cuồ/ng lôi chiếc tất ra khỏi miệng, mùi hôi chân nồng nặc khiến hắn buồn nôn đến mức muốn ói.

Hắn không nhịn được mà cúi người nôn khan.

"Ọe... cô... hôm nay cô uống nhầm th/uốc gì thế?"

Bên nhau mười năm, tôi đối với Chu Ngật luôn dịu dàng.

Kể cả có gi/ận dữ cũng không bao giờ ch/ửi thề, chỉ tăng âm lượng để nhấn mạnh với hắn rằng sau này không được làm như thế nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cắt đứt nhân duyên

Chương 25
Bà đồng ở phía tây thành có thể xem và cắt đoán nhân duyên. Mẫu thân dẫn huynh trưởng và đại tỷ đến xem. Bà đồng phán rằng, nhân duyên của huynh trưởng ở phía đông, còn nhân duyên của đại tỷ ở phía tây. Phía đông là hoàng cung, phía tây là vương phủ. Mẫu thân mừng đến phát điên: "Hành nhi làm phò mã, Hinh nhi làm vương phi. Nhà họ Thẩm chúng ta sắp phát đạt rồi!" Sau khi trả tiền hương khói, mẫu thân định dẫn chúng ta rời đi. Bà đồng bỗng liếc thấy ta đang đi phía sau, lập tức nhíu mày: "Tiểu nữ nhi nhà ngươi, nhân duyên bốn phương tám hướng, e rằng không chỉ có một nam nhân đâu!" Sắc mặt mẫu thân lập tức thay đổi. Trong thời buổi này, nữ nhân có nhiều nam nhân chỉ có thể là kỹ nữ.
1
7 Người lùn Chương 8
10 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên thành nữ chính ngược văn, tôi mắng tổng tài vào thời gian bình tĩnh ly hôn

Chương 8
Ngày tôi xuyên vào nữ chính của cuốn tiểu thuyết ngược tâm, chồng tôi đang dẫn theo ánh trăng sáng của anh ta đến buổi họp hội đồng quản trị, ép tôi phải quỳ xuống xin lỗi cô ta. Nguyên chủ sẽ đỏ hoe mắt giải thích cho đến khi tan họp, thậm chí còn cầu xin nam chính tha thứ, nhưng tôi thì không. Tôi cúi đầu lướt xong lịch sử chuyển khoản trong điện thoại, tiện tay chuyển màn hình sang máy chiếu. Toàn bộ lịch sử trò chuyện về việc ánh trăng sáng gửi phương án kinh doanh cho công ty đối thủ hiện rõ mồn một, không thiếu một câu. Sắc mặt Cố Nghiễn Chi tái mét, anh ta hỏi tôi rốt cuộc muốn thế nào. Tôi đập tờ đơn ly hôn xuống trước mặt anh ta: "Ký tên vào đây trước đã. Cái đầu của anh giữ lại cũng chẳng để làm gì, vừa hay dọn chỗ trống để nhét chút hối hận vào đi."
Báo thù
Hiện đại
Xuyên Sách
0