Tiểu muội khi đó cứ ôm cánh tay huynh ấy mà lắc:
"Muội có một bộ là đủ rồi, tiền dư để tỷ tỷ m/ua trâm! Xem bọn đáng gh/ét ở đầu làng còn dám cười tỷ ấy nữa không."
Những tiếng cười đùa đó, dường như vẫn còn vương lại nơi cửa bếp.
Còn trong đáy mắt ta, chỉ còn lại những vệt m/áu khô cằn khắp cả sân.
Ta hợp táng cả ba người ở sân sau, hướng về phía m/ộ phần mà dập đầu ba cái.
Đến khi đứng dậy, ta dùng tay áo lau sạch mặt.
"Phụ thân, ca ca, tiểu muội."
3.
"Ta bây giờ sẽ vào cung, đem đầu của Thái hậu về tế các người!" Nói xong câu đó,
Ta đi đến dưới chân thành kinh thành, đụng phải mấy tên lính đang cầm tranh vẽ đi kiểm tra.
Tên cầm đầu nhận ra ta, ánh mắt sáng rực.
"Một con nhóc thế này mà đáng giá mười lượng vàng ư?"
Ngay cả ta cũng thấy lạ, triều đình sao lại sẵn lòng treo giải thưởng cho ta cao hơn cả bọn đại đạo.
Hắn nhếch mép:
"Mặc kệ nó đáng giá bao nhiêu, gi*t nó, lão tử từ nay về sau không lo thiếu tiền."
"Nó là muội muội của tên trạng nguyên d/âm tặc, ca ca dám đụng vào công chúa, thì muội muội cũng chẳng ra gì, trước khi gi*t cứ để lão tử nếm thử chút đã."
Bàn tay bẩn thỉu của hắn vừa đưa đến trước mặt ta.
Ta nâng tay, tung một quyền.
Ầm một tiếng.
Cả người hắn lún sâu vào trong tường, tứ chi cứng đờ.
Số lính còn lại chỉ sững sờ trong chốc lát, sau đó rút đ/ao, gào thét lao tới.
Từ cổng thành đến đường vào cung, kẻ nào cản đường đều bị ta một quyền nện thẳng vào tường.
Đến khi ta xông vào tẩm điện của Thái hậu, ca múa bên trong vẫn chưa dừng.
Thái hậu tựa trên giường mềm, Gia Ninh ngồi bên cạnh, là con gái ruột của bà ta.
Bà ta nhìn thấy ta, lộ vẻ mất kiên nhẫn: "Cố Vãn Đường, ngươi thật sự dám tự mình dâng mạng đến sao?" Ta và bà ta nhìn nhau, bỗng chốc nhận ra gương mặt này.
Năm năm trước, người đàn bà sắp sinh này đã chặn chúng ta lại trên đường chạy nạn.
Bà ta mặc chiếc váy vải thô đầy bụi đất, quỳ trước đội ngũ, khổ sở c/ầu x/in:
"C/ầu x/in các người, c/ứu lấy ta... đứa trẻ sắp ra đời rồi, cha nó ch*t rồi, chỉ còn hai mẹ con nương tựa vào nhau."
Bên cạnh bà ta dắt theo một cô bé chừng mười ba tuổi.
Năm mất mùa, ai cũng sợ ch*t đói, chẳng ai chịu mang theo sản phụ sắp sinh, ai mà đồng ý chứ? Vậy mà phụ thân lại đưa tay, đỡ người vào ngôi miếu hoang bên đường.
Đứa trẻ trong bụng bà ta bị ngôi th/ai ngược, muốn giữ được hai mạng người, còn thiếu một vị th/uốc c/ứu mạng.
Ca ca dẫn Gia Ninh vào thành gom tiền.
Huynh ấy bày mấy thỏi mực tốt cuối cùng trong tay nải ra lề đường b/án.
Gia Ninh đứng bên cạnh giúp huynh ấy gào to mời gọi khách.
Người m/ua mãi chẳng thấy đâu, lại dẫn đến mấy tên công tử bột ăn chơi lêu lổng.
Kẻ cầm đầu phe phẩy quạt xếp, giơ tay định bóp mặt Gia Ninh:
"Dáng vẻ cũng khá đấy."
Ca ca kéo con bé ra sau lưng mình, chắn thẳng trước bàn tay đó:
"Công tử, muội ấy còn nhỏ, nếu có chỗ nào đắc tội, xin ngài giơ cao đá/nh khẽ."
Đối phương ra hiệu một cái, đám gia đinh ùa lên, đ/è ca ca xuống đất đá/nh đ/ập tà/n nh/ẫn.
Thấy gậy gộc sắp lấy mạng huynh ấy, quan sai tuần phố chạy đến.
Đám công tử bột cậy gia thế, vẫn không chịu dừng tay.
Cho đến khi quan sai tiến lại gần thì thầm một câu:
"Mấy ngày nay trong kinh có quý nhân đến, gây ra án mạng thì nhà các người khó mà ăn nói."
Lúc này chúng mới bảo gia đinh dừng tay.
Trước khi đi, tên đó lôi ra hai mươi lượng bạc, cố tình dang rộng hai chân:
"Bò qua háng gia đây, số mực này gia m/ua hết."
Ca ca nghiến răng nắm ch/ặt tay, dừng lại một hơi thở, chống cái chân bị thương bò về phía trước.
Tiếng cười nhạo xung quanh rót vào tai, còn tà/n nh/ẫn hơn cả gậy gộc, đ/âm thẳng vào tim ca ca.
Sau đó huynh ấy từng nói với ta:
"Thanh danh trọng hơn tính mạng, nhưng cũng có thể đổi lấy mạng người khác. Đáng c/ứu thì phải c/ứu, không được lùi bước."
Nhờ số th/uốc m/ua được từ hai mươi lượng bạc đó, người đàn bà thuận lợi sinh con.
Lúc chia tay, bà ta vừa khóc vừa đuổi theo hỏi tên phụ thân, miệng không ngừng nói sau này nhất định sẽ báo ơn.
Phụ thân không chịu để lại lời nào, xua xua tay:
"Thời lo/ạn lạc sống sót không dễ, tự lo cho tốt bản thân đi."
Nhà họ Cố không đuổi theo đội ngũ lưu dân ban đầu nữa.
Ca ca bị thương ở chân, không thể đi nhanh. Phụ thân đành dừng lại bên bìa rừng, tìm chỗ trú chân, đợi vết thương của huynh ấy lành lại.
Nửa năm sau, tiên đế băng hà.
Tân đế trong tã Iót kế vị, Thái hậu lâm triều nhiếp chính.
Sau này chúng ta lưu lạc đến định cư ở ngoại ô kinh thành.
Lại dò hỏi tin tức của những người đồng hành năm xưa, tin nhận được là đội ngũ đó sớm đã ch*t trên đường rồi.
4.
Ân nghĩa cũ và n/ợ m/áu bày ra trước mắt,
Ta nhìn thẳng vào Thái hậu, cất tiếng hỏi:
"Nhà họ Cố rốt cuộc có chỗ nào đắc tội với bà, mà lại chuốc lấy tai họa diệt môn?"
Bà ta đứng dậy từ giường mềm, ánh mắt kh/inh mạn: "Chỉ có thể trách họ đã làm những việc thiện không nên làm."
"Năm đó họ đỡ đẻ cho ta, tận mắt biết được ta sinh ra là con gái."
"Nhưng hoàng đế trên ngai vàng hôm nay, bắt buộc phải xuất thân từ bụng ta, kẻ biết sự thật, đương nhiên không thể sống."
"Khi nhận ra ca ca ngươi qua tấm rèm tại cung yến, ta cả đêm không chợp mắt được."
"Chỉ cần nó mở miệng, tất cả những gì ta có sẽ sụp đổ."
"Còn đám dân chạy nạn kia, ai bảo họ từng thấy bộ dạng nhếch nhác nhất của ta chứ."
"Người ch*t, mới là kẻ giữ bí mật tốt nhất."
Ta đã hiểu rõ nguyên do của cuộc tàn sát này.
C/ứu bà ta lại trở thành tội ch*t của nhà họ Cố.
Ta quay sang Gia Ninh công chúa:
"Tại sao ngươi lại h/ãm h/ại huynh ấy?"
"Năm đó ca ca vì bảo vệ ngươi mà bị đá/nh g/ãy chân, sao ngươi lại mặt dày vu khống huynh ấy làm nh/ục danh tiết của ngươi?"
Ả nâng chén trà, nhấp một ngụm, ngay cả lông mày cũng không nhúc nhích:
"Triều thần muốn đưa ta đi hòa thân, nhưng công chúa từng bị kẻ khác kh/inh bạc, nước địch sẽ không cần nữa."
"Nó dùng một mạng sống thấp hèn để đổi lấy bản cung được ở lại kinh thành, nên biết ơn ân huệ này mới phải."
Trong mắt chúng, nhà họ Cố chỉ là sâu kiến.
Mấy mạng người nhà họ Cố, chúng tiện tay là có thể ngh/iền n/át.
Ca ca, vết thương huynh chịu năm đó thật sự không đáng.
Lồng ngựk ta nghẹn ứ, khóe miệng lại nhếch lên.
Thái hậu đứng trên cao nhìn ta, lời lẽ đầy vẻ chế giễu:
"Một con nhóc như ngươi, muốn lật trời sao?"
"Chẳng lẽ thực sự định gi*t ta? Đòi mạng cho mấy kẻ đó?"
Ta nắm ch/ặt tay, đáp lại bà ta một cách rành mạch:
"Gi*t bà vẫn chưa đủ."
"Mạng của bà, mạng của con gái bà, cả cái ngôi vị và quyền thế mà bà không nỡ buông tay."
"Hôm nay, một thứ cũng không giữ được."
"Ta sẽ x/é nát linh h/ồn các người, để các người không còn kiếp sau nữa."
Gia Ninh công chúa cười lạnh: "Nói lời đi/ên rồ."
Thái hậu sững người, rồi bật cười nghiêng ngả:
"Ngươi dựa vào cái gì?"
Bà ta giơ ngón tay, tùy ý ấn xuống.
"Người đâu!"
Lính canh mặc giáp lập tức ùa vào đại điện, vây ch/ặt lấy ta ở giữa.
Thái hậu tựa lại vào giường:
"Gi*t nó." Ta đứng yên không động.
Tên lính canh lao đến đầu tiên vung đ/ao, ta nghiêng người tránh né, một quyền nện thẳng hắn vào cột điện.
Chẳng qua trong chớp mắt, trên mấy cây cột lớn, đã treo đầy bóng người.