Ta tiến lên hai bước, chằm chằm nhìn bà ta mà rằng: "Đến lượt ngươi, ta sẽ không để lại một khúc xươ/ng nào còn nguyên vẹn."

Thái hậu biến sắc, đột ngột đứng dậy, rít lên từng tiếng:

"Ngự lâm quân đâu, gọi tất cả vào đây, mau!"

Hàng ngàn Ngự lâm quân vây kín tẩm điện, đ/ao thương chặn kín lối đi không một kẽ hở.

Thái hậu đứng trên bậc thềm ngự, nhìn xuống ta, trên mặt hiện lên nụ cười nắm chắc phần thắng.

"Cố Vãn Đường, ai gia thừa nhận ngươi có chút bản lĩnh tà môn."

"Nhưng thì đã sao?"

"Một mình ngươi, cản được ba ngàn Ngự lâm quân?"

"Cản được ba vạn cấm vệ quân kinh kỳ?"

"Địch lại được trăm vạn tướng sĩ thiên hạ?"

Bà ta dang rộng hai tay, truyền giọng nói khắp đại điện:

"Ai gia là Thái hậu! Là di quả phụ của tiên đế! Là sinh mẫu của hoàng đế!"

"Giang sơn thiên hạ này, nghe theo lệnh của ai gia!"

"Nhà họ Cố thanh bạch thì sao? Ca ca ngươi đỗ trạng nguyên thì sao?"

"Trong tay ai gia, cũng chỉ là mấy mạng người muốn lấy lúc nào thì lấy!"

"Ngươi đã không nỡ rời xa họ, thì hôm nay cùng lên đường đi!"

Ta nhếch môi:

"Ai nói, kẻ đến đòi n/ợ chỉ có mình ta?" Ta nhấc một bàn tay lên.

Ngoài điện bỗng nổi cuồ/ng phong, tiếng sấm chấn động, x/é toạc màn đêm.

Vô số vo/ng h/ồn từ bốn phương tám hướng ùa vào cung thành, tiếng gào thét thê lương vang lên, cột kèo rung chuyển theo đó.

5.

Khi âm phong tràn vào cửa điện,

Đại điện vốn đang đèn đuốc sáng trưng, chớp mắt chìm vào bóng tối mịt m/ù.

Thái hậu kinh hãi trong chốc lát, ép bản thân phải trấn tĩnh lại.

Bà ta giữ vững uy thế hoàng gia bấy lâu nay, cất tiếng:

"Biết sai khiến cô h/ồn thì đã sao, Ngự lâm quân là hàng trăm chọn một, ba ngàn người có thể đạp bằng vạn quân, ngươi dùng tà thuật mà thắng được ư?"

"Không biết trời cao đất dày là gì."

Bà ta mạnh mẽ vung tay áo, hạ lệnh:

"Kẻ nào lấy được đầu nó, ai gia thưởng trăm lượng vàng, quyết không nuốt lời."

Ta nghe xong ngược lại bật cười.

"Để xem, rốt cuộc là ai đến cái ch*t trước mắt cũng không nhận ra."

Ta lật bàn tay, đám vo/ng h/ồn lao vào đội hình binh lính.

Âm h/ồn vừa xuyên qua thân thể, binh lính liền n/ổ tung, hóa thành m/áu th!t đầy đất.

Lũ phàm phu tục tử, cầm đ/ao thương mà cũng dám cản đường á/c linh vạn năm sao?

Một đoạn ngón tay đ/ứt lìa bay qua đám đông rơi xuống mặt Thái hậu.

Bà ta lập tức ngã nhào về phía giường mềm, gương mặt trắng bệch không còn chút m/áu.

"Ngươi? Rốt cuộc là thứ gì?"

Bà ta chỉ tay vào ta r/un r/ẩy, giọng nói nhọn hoắt biến dạng:

"Yêu vật! Ngươi là yêu vật! Nhà họ Cố toàn là một ổ yêu vật!"

Ta không nhịn được mà cười thành tiếng.

"Yêu vật?"

"Lúc ngươi quỳ dưới chân phụ thân ta, khóc lóc c/ầu x/in người c/ứu mạng, sao không chê người c/ứu ngươi là yêu vật?" Ta tiến lên một bước.

Thái hậu hoảng lo/ạn lùi lại, hông va đổ giá đèn phía sau.

"Bây giờ, đến lượt các ngươi trả n/ợ."

"Hộ giá! Mau tới hộ giá!" Bà ta gào thét cầu c/ứu.

Số Ngự lâm quân còn sống sót đã sớm bị cảnh tượng m/áu me làm cho khiếp vía, ai nấy đều lùi lại, không kẻ nào dám tiến lên.

Ta nhìn bà ta nói:

"Đừng vội, ta sẽ không để ngươi ch*t dễ dàng thế đâu."

Nói xong ta bước về phía Gia Ninh đang trốn trong góc.

Ả co vai r/un r/ẩy không ngừng, sắc mặt tái nhợt, không còn tìm thấy chút kiêu ngạo nào.

Ta khóa ch/ặt cổ ả, dùng một tay nhấc bổng người lên, rồi nói:

"Ta để nó ch*t trước mặt ngươi, cho ngươi nếm thử mùi vị người thân tắt thở từng chút một là thế nào." "Buông ta ra..."

Đôi chân ả treo lơ lửng quẫy đạp, mặt tím tái, mười ngón tay đi/ên cuồ/ng cào cấu tay ta.

Móng tay sắc nhọn cứa rá/ch da ta, vài giọt m/áu chảy dọc theo cổ tay.

Chút đ/au đớn này chẳng có ý nghĩa gì với ta, ngược lại còn làm ta tỉnh táo hơn.

Ả khó nhọc nặn ra tiếng, từng chữ bị bóp nghẹt vụn vỡ: "Nếu... nếu ca ca ngươi còn sống, huynh ấy sẽ không cho phép ngươi sát sinh..."

Ngón tay ta khựng lại.

Gia Ninh tưởng đã nắm được đường sống, vội vàng tiếp lời: "Năm đó vì c/ứu ta, huynh ấy ngay cả nỗi nhục bò qua háng cũng chịu, người như vậy tuyệt đối không muốn ngươi biến thành á/c q/uỷ..."

Ta cúi đầu nhìn ả.

Gương mặt được nuôi dưỡng bằng nhung lụa kia, giờ đây sưng lên tím ngắt, nước mũi nước mắt hòa lẫn vào nhau.

Trông thật đáng thương.

Thật giống một người vô tội.

Ta bỗng cười.

Tiếng cười rất thấp.

"Ngươi thực sự nhắc nhở ta một chuyện."

Trong mắt ả bùng lên ánh sáng cầu sinh.

"Năm đó ca ca vì c/ứu hai mẹ con các ngươi, không chỉ g/ãy chân, còn bị người đời chà đạp tôn nghiêm."

"Vậy mà lại c/ứu về hai con súc vật."

Ta thu ch/ặt năm ngón tay, ghé sát tai ả nói:

"Nếu sớm biết các ngươi lấy oán báo ân, ngày đó nên để các ngươi ch*t trong miếu hoang."

"Ca ca dùng mạng đổi lấy sự bình an cho ngươi, ngươi lại nói, đây là vinh hạnh của huynh ấy."

"Câu này nói ngược rồi."

"Phải là ngươi mang mạng xuống dưới đó mà tạ tội, có thể đi theo hầu hạ huynh ấy, mới tính là vinh hạnh của ngươi."

6.

Ngay lúc Gia Ninh sắp tắt thở,

Năm ngón tay ta sắp thu ch/ặt--

Một luồng quang nhận vàng rực b/ắn ra từ ngoài cửa điện, đá/nh vào cổ tay ta.

Sức mạnh khổng lồ ép ta lùi lại mấy bước, cổ tay ch/áy xém một mảng đen.

Thái hậu từ trong góc đột ngột ngẩng đầu, như vớ được cọng rơm cuối cùng, gào lên:

"Quốc sư! Gi*t nó, mau trừ khử con yêu nghiệt này đi!"

Người tới không nhìn Thái hậu, ánh mắt rơi trên người ta.

Ánh mắt người tĩnh lặng, nhưng ẩn chứa sự xót thương.

"á/c linh vạn năm, thiên đạo để ngươi trải qua mười kiếp, vốn ý là muốn ngươi trả n/ợ nghiệp."

"Nếu hôm nay ngươi lại tạo sát nghiệp, công sức chín kiếp, sẽ đổ sông đổ biển, từ nay về sau chỉ có thể vĩnh viễn bị giam cầm trong địa ngục."

Ta đón nhận ánh mắt người, lạnh lùng hỏi ngược lại: "Đã nhận ra ta, thì hẳn phải biết, ta đã nếm trải vạn năm dưới địa ngục, lẽ nào còn sợ quay về đó sao?"

Chân mày Quốc sư nhíu ch/ặt.

Ta không hề lùi bước, ngược lại còn tiến gần người một bước.

"Ngươi muốn ta chuộc tội, vậy đôi mẹ con này coi mạng người như cỏ rác, n/ợ đầy m/áu tươi, ai là kẻ đòi lại?"

Người trầm giọng đáp: "Thiện á/c thế gian, tự có nhân quả."

"Thiên đạo tự sẽ giáng xuống hình ph/ạt mà họ phải chịu."

"Thiên đạo?"

Ta nghe mà bật cười.

"Chín kiếp trước, kiếp nào ta không tận lực c/ứu người, nhưng thiện báo rơi vào đâu?"

"Ngược lại để lũ á/c nhân giẫm lên xươ/ng cốt ta mà sống những ngày sung sướng!"

"Thiên đạo như thế, còn chẳng bằng rắm thối!"

Quốc sư lắc đầu:

"Chỉ là ngươi không nhìn thấy những chuyện xảy ra sau đó thôi."

Người giơ tay tế ra Luân hồi kính, mặt gương lơ lửng giữa không trung, bừng sáng.

Kiếp thứ nhất.

Nhà đó vu khống ta hại người, cư/ớp đi gia sản, ban đầu quả thật vinh hoa phú quý.

Vài năm sau, con trai chúng mê c/ờ b/ạc thua sạch gia sản vạn quan.

Hai ông bà già liên tiếp tức ch*t.

Cả nhà cứ thế lụi bại.

Kiếp thứ hai.

Vị hoàng đế kiêng dè quân công của ta mà hạ chỉ diệt cả nhà ta.

Đến cuối đời, ông ta bị con ruột hạ đ/ộc giam cầm và phải nhìn chúng tranh quyền tàn sát lẫn nhau.

Cuối cùng, đứa con mà ông ta yêu chiều nhất đã đ/âm d/ao vào lồng ngựk ông ta.

...

Kiếp thứ chín.

Tên thư sinh phụ bạc cưới tiểu thư quyền quý sau khi ch/ôn sống ta.

Sau này cuốn vào đảng tranh đứng nhầm phe, bị kẻ th/ù ch/ặt thành bùn th!t."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cắt đứt nhân duyên

Chương 25
Bà đồng ở phía tây thành có thể xem và cắt đoán nhân duyên. Mẫu thân dẫn huynh trưởng và đại tỷ đến xem. Bà đồng phán rằng, nhân duyên của huynh trưởng ở phía đông, còn nhân duyên của đại tỷ ở phía tây. Phía đông là hoàng cung, phía tây là vương phủ. Mẫu thân mừng đến phát điên: "Hành nhi làm phò mã, Hinh nhi làm vương phi. Nhà họ Thẩm chúng ta sắp phát đạt rồi!" Sau khi trả tiền hương khói, mẫu thân định dẫn chúng ta rời đi. Bà đồng bỗng liếc thấy ta đang đi phía sau, lập tức nhíu mày: "Tiểu nữ nhi nhà ngươi, nhân duyên bốn phương tám hướng, e rằng không chỉ có một nam nhân đâu!" Sắc mặt mẫu thân lập tức thay đổi. Trong thời buổi này, nữ nhân có nhiều nam nhân chỉ có thể là kỹ nữ.
1
7 Người lùn Chương 8
10 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm