Lại còn có phương th/uốc làm điểm tâm do ngự trù trong cung viết, Thái hậu tự tay phê bốn chữ: "Mãn Mãn khả dụng".
Ngoài ra còn một chiếc hộp gỗ tinh xảo, trong hộp đựng một chiếc ấn tư nhân khắc từ ngọc ấm.
Ta nhấc lên xem, bên dưới khắc hai chữ: "Viên Mãn".
Ta sững sờ.
Bùi Nghiễn Chi không biết đã đi đến từ đầu ngõ từ lúc nào.
Chàng đã thay bộ y phục trong cung, chỉ mặc một bộ bào màu xanh đen giản dị, ánh trăng đêm rơi trên mày mắt chàng, vẫn thanh lãnh đạm bạc như cũ.
Khổ nỗi, chỉ cần vừa trông thấy chàng, lòng ta đã nóng rực.
Chu thị nhìn thấy chàng, vừa định mở lời, chàng đã hành lễ trước.
"Vãn bối bái kiến Hầu gia, phu nhân."
Phụ thân hỏi: "Đây đều là do con gửi đến sao?"
Bùi Nghiễn Chi đáp: "Vâng."
Chu thị cau mày.
"Tứ hôn vừa mới ban, con lại phô trương thế này, để người ta nhìn Mãn Mãn thế nào đây?"
Bùi Nghiễn Chi nhìn về phía ta.
"Con muốn để người trong kinh thành biết."
Chu thị khựng lại.
Giọng điệu Bùi Nghiễn Chi rất vững vàng.
"Nàng ấy không phải là không có ai trân trọng nên mới bị con chọn trúng."
"Là do con ngưỡng m/ộ nàng, nên những gì con có thể nghĩ tới, con đều muốn mang đến trước mặt nàng."
Chiếc ấn ngọc ấm trong tay ta bất chợt nóng lên.
Phụ thân trầm mặc một lát.
Giọng của tổ mẫu lại truyền đến từ trong cửa.
"Lời hay ý đẹp đều đã nói đến mức này rồi, còn đứng ở cửa làm gì nữa?"
Tổ mẫu được nha hoàn đỡ ra cửa, cười rạng rỡ cả khuôn mặt.
"Mau vào đi, vào uống trà."
Bùi Nghiễn Chi đáp một tiếng, nhưng không di chuyển ngay.
Chàng nhìn ta, giọng nói nhẹ đi.
"Mãn Mãn."
Lồng ngựk ta nhảy lên một nhịp.
"Ưm?"
Chàng lấy từ trong tay áo ra một gói giấy dầu nhỏ.
"M/ua trên đường từ cung trở về."
Ta mở ra xem, là hai xâu kẹo hồ lô.
Lớp vỏ đường đỏ tươi bao bọc lấy quả sơn trà, sáng bóng như những hạt đèn.
Ta ngẩn người.
Bùi Nghiễn Chi nói: "Thượng Nguyên năm ngoái, nàng đã cho người khác một xâu."
"Năm nay, ta trả lại nàng hai xâu."
Sống mũi ta bất chợt cay cay.
Ta nhấc một xâu đưa cho chàng.
"Vậy chàng cũng ăn đi."
Bùi Nghiễn Chi nhận lấy.
Chu thị đứng bên cạnh thấy vậy thì chân mày gi/ật gi/ật.
"Trước cửa bao nhiêu người thế này, hai đứa lại phân chia kẹo hồ lô thế à?"
Bùi Nghiễn Chi nghiêm giọng: "Vãn bối thất lễ rồi."
Thế nhưng chàng cầm rất chắc chắn, không hề có ý định trả lại.
Tổ mẫu mỉm cười nói: "Chia rồi thì cứ ăn đi."
Cứ thế, trước cửa Hầu phủ, bên cạnh những rương hòm đầy ắp cả con ngõ, Thụy Vương Thế tử vừa được tứ hôn và Nhị cô nương phủ Định Viễn Hầu, mỗi người cầm một xâu kẹo hồ lô.
Ta cắn một quả, vị chua ngọt tức thì bùng n/ổ trong miệng.
Bùi Nghiễn Chi nhìn ta.
"Ngọt không?"
Ta gật đầu.
"Ngọt."
Chàng khẽ cười.
"Vậy thì tốt."
Ta vừa định cắn quả thứ hai, chàng bất chợt hạ giọng hỏi: "Mãn Mãn."
"Giờ thánh chỉ đã ban, ta có thể xin trước một cách xưng hô không?"
Ta nghi hoặc nhìn chàng.
"Cách xưng hô gì ạ?"
Vành tai chàng dần đỏ lên.
"Không phải là Thế tử."
Ta suýt chút nữa không cầm vững xâu kẹo.
Không xa đó, tổ mẫu cười đến mức ho sặc sụa.
Chu thị lập tức đẩy ta vào cửa.
"Vào đi."
Bùi Nghiễn Chi lại đứng dưới ánh đèn, trong mắt mang theo ý cười thanh nhã.
Ta đỏ mặt bước tới hai bước, lại không kìm được quay đầu lại.
Chàng vẫn đang nhìn ta.
Cứ thế, ta dùng giọng rất nhỏ rất nhỏ nói: "Vực Xuyên."
Cả người Bùi Nghiễn Chi như bị hai chữ đó định thân.
Một lúc sau, chàng cười lên.
Nụ cười ấy còn ngọt hơn cả kẹo hồ lô.
20.
Sau khi tứ hôn, Định Viễn Hầu phủ không bao giờ được yên tĩnh nữa.
Hôm nay Lễ bộ đến hỏi ngày lành, ngày mai Thượng Y cục đến đo y phục, ngày kia Thái hậu lại ban hai rương điểm tâm trong cung.
Chu thị mỗi ngày bận đến mức chân không chạm đất, nhưng vẫn phải tranh thủ lúc rảnh rỗi nhìn ta đăm đắm.
"Mãn Mãn, eo áo cưới không thể nới thêm được nữa đâu."
Ta cúi mắt nhìn những lớp lụa đỏ chồng chất.
"Mẫu thân, con sợ ngày thành hôn không ăn nổi cơm."
Kim chỉ trong tay Chu thị suýt chút nữa đ/âm vào tay.
"Ngày thành hôn con còn để tâm đến chuyện ăn uống sao?"
Đích tỷ ở bên cạnh giúp ta chỉnh lại khăn hỉ, cười đến cong cả mắt.
"Mẫu thân, không cho Mãn Mãn ăn, muội ấy lúc bái đường sẽ ngất mất."
Chu thị thở dài một hơi thật dài.
"Vậy thì sớm chuẩn bị một chén canh ngọt."
Ta lập tức nói: "Hai bát được không ạ?"
Chu thị nhắm mắt lại.
Đích tỷ cười đến mức chiếc khăn hỉ trong tay rung lên bần bật.
Sắc mặt nàng dạo này tốt lên rất nhiều.
Phương th/uốc thực liệu của Thụy Vương phi gửi đến đã dùng nửa tháng, đôi má tái nhợt của nàng cuối cùng cũng nhuốm chút sắc hồng.
Thái hậu biết chuyện, lại chỉ định cho nàng một vị nữ y dịu dàng tinh tế đến điều dưỡng.
Sau này phụ thân kể với ta, khi Nhị công tử nhà Lễ bộ thị lang là Cố Tri Hành đến phủ gửi tập tranh, đã đứng nói chuyện với đích tỷ ở hành lang hoa nửa chén trà.
Chàng không hề khen đích tỷ "liễu yếu đào tơ".
Chàng nói tiết xuân gió lạnh, Tô đại cô nương nên khoác thêm một chiếc áo choàng.
Khi đích tỷ trở về, vành tai đỏ ửng.
Ta nghe xong rất vui mừng, tại chỗ ăn thêm một miếng bánh hoa quế.
Tỷ tỷ đáng trân trọng như vậy, tự nhiên nên có người đặt sự an khang của tỷ ấy lên hàng đầu.
Một ngày trước đại hôn, Bùi Nghiễn Chi theo lễ không được gặp ta.
Thế mà người của chàng lại mang đến một chiếc hộp thức ăn nhỏ.
Trong hộp đựng một bát sủi cảo gà nóng hổi, bên cạnh đ/è một mẩu giấy.
Chữ viết trên giấy ngay ngắn thanh thoát.
"Mãn Mãn, ngày mai đừng sợ, ta đợi nàng ngoài cửa."
Ta nâng niu mẩu giấy đó nhìn hồi lâu.
Khi Chu thị đi vào, ta đang ăn nốt miếng sủi cảo cuối cùng.
Bà nhìn chiếc bát không, cuối cùng vẫn không m/ắng ta.
Bà ngồi xuống cạnh ta, giúp ta vén gọn những sợi tóc mai.
"Mãn Mãn, sau khi gả đi, nếu phải chịu ấm ức, không được phép nhẫn nhịn."
Ta gật đầu.
"Con hiểu ạ."
Chu thị lại nói: "Nếu cơm canh ở Thụy Vương phủ không hợp khẩu vị, cũng không được chỉ chăm chăm ăn điểm tâm."
Ta lại gật đầu.
Bà nhìn ta rất lâu, bất chợt đỏ mắt.
"Ta nuôi con bao nhiêu năm nay, cứ sợ con bị người ta chê cười nên mới gò bó con."
"Giờ nghĩ lại, là do ta trước đây quá nhát gan."
Ta sững sờ.
Chu thị chạm nhẹ vào mặt ta.
"Mãn Mãn, con rất tốt."
Nước mắt ta tức thì rơi xuống.
"Mẫu thân."
Bà lập tức lấy khăn lau cho ta.
"Khóc cái gì, ngày mai mắt sưng lên thì không xinh đâu."
Ta nấc nghẹn nói: "Vậy con không khóc nữa."
Bà vừa gi/ận vừa buồn cười.
"Thật biết nghe lời."
Ngày hôm sau trời chưa sáng, cả Hầu phủ đã thắp đầy nến hỉ.
Ta mặc bộ hỉ phục đỏ rực, phượng quan trên đầu nặng trĩu.
Tổ mẫu đích thân phủ khăn đỏ lên đầu ta.
Giọng bà mang theo ý cười, nhưng cũng hơi nghẹn ngào.
"Mãn Mãn, hãy đi sống cuộc đời viên mãn của con nhé."
Sống mũi ta cay cay.
Tiếng nhạc hỉ đón dâu ngoài cửa hết đợt này đến đợt khác.
Bên ngoài bất chợt vang lên một hồi xôn xao.
Nha hoàn chạy vào, vui đến mức nói năng chẳng nên lời.