Bà ta đắc ý hừ mũi một tiếng.
Nhưng rất nhanh sau đó, bà ta sẽ hiểu ra rằng, "chiến thắng" trong cuộc khẩu chiến này chẳng đáng giá một xu.
12.
Sáng hôm đó, mẹ chồng vẫn xuống lầu như thường lệ, vào phòng đá/nh bài trong khu chung cư.
Bài vừa chia xong hai vòng, một người bạn chơi thân thiết bí hiểm tiến lại gần:
"Bà Trần này, cái người phụ nữ đang ở nhà con trai bà dạo gần đây, rốt cuộc là qu/an h/ệ thế nào với bà?"
Mẹ chồng vứt ra một lá bài, chẳng thèm để tâm đáp:
"Bà nói cái người phụ nữ nghèo kiết x/ác đó hả? Là mẹ của Thẩm Ninh, sao thế?"
Sắc mặt người bạn thay đổi, giọng nói cũng hạ thấp xuống:
"Bà chị à, tôi coi bà là người nhà mới tốt bụng nhắc nhở bà đấy. Sau này... tốt nhất là tránh xa bà ta ra, tránh được bao xa thì tránh!"
Mẹ chồng dừng tay định rút bài, cau mày mất kiên nhẫn:
"Tôi tránh bà ta làm gì? Một mụ già không tiền không thế, còn có thể ăn tươi nuốt sống tôi chắc?"
Người bạn nhìn quanh, x/ác nhận không có ai chú ý, mới ghé sát tai bà ta nói:
"Cháu họ xa của tôi làm cảnh sát viên ở đồn công an khu mình, nó tận miệng nói, lai lịch bà thông gia nhà bà không đơn giản chút nào!"
"Mấy hôm trước bà ta đến đồn trình diện, trên tay cầm là thông báo giáo dục cải tạo!"
Thấy mẹ chồng vẫn không hiểu, người bạn nói toạc ra:
"Thông báo giáo dục cải tạo là dành cho ai? Đó là dành riêng cho những người vừa mãn hạn tù làm thủ tục đấy!"
"Cái gì?" Lá bài trong tay mẹ chồng "bộp" một tiếng rơi xuống mặt bàn, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng ngay lập tức.
Người bạn thấy bà ta cuối cùng cũng sợ hãi, lại hạ giọng tiếp tục:
"Thằng cháu tôi tò mò nên lén tra thử... bà đoán xem kết quả thế nào? Bà ta mới được thả chưa đầy mấy ngày, hơn nữa..."
Người bạn nuốt nước bọt, mấy chữ sau cùng đều r/un r/ẩy.
"Chuyện bà ta phạm phải năm đó... là cố ý gi*t người, là tội nặng đấy!"
"Gi*t... gi*t người?"
Mẹ chồng đơ cứng trên ghế, sắc mặt "vụt" một cái trắng bệch, không còn một giọt m/áu.
Cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn chân mẹ chồng xộc thẳng lên đỉnh đầu.
Trong đầu bà ta chỉ còn lại ba chữ: Kẻ gi*t người.
Mấy đêm nay, bà ta vậy mà lại ngủ chung giường với một kẻ gi*t người!
Bà ta lập tức nhớ đến đôi mắt luôn tĩnh lặng của mẹ tôi.
Cũng nhớ đến dáng vẻ mọi người luôn tránh né khi mẹ tôi ngồi im lặng.
Nỗi sợ hãi bóp nghẹt lấy bà ta, đến cả tay chân cũng lạnh ngắt.
Thắng thua trên bàn bài, bà ta còn tâm trí đâu mà quan tâm?
Mẹ chồng va đổ ghế, lảo đảo lao ra khỏi phòng đá/nh bài.
Bà ta chạy một mạch về nhà, nhịp tim trong ngựk nhanh đến mức khiến bà ta không thở nổi.
Vừa vào cửa, bà ta đã lôi điện thoại ra, hét lên lệnh cho Trần Chí Viễn phải xin nghỉ về ngay lập tức!
Tiếp đó, bà ta lại gào thét gọi Trần Kiều từ phòng ngủ phụ ra.
Lúc đó mẹ tôi đang ra ngoài tìm việc nên không có ở nhà.
Đợi đến khi con cái đều đứng trước mặt, mẹ chồng mới miễn cưỡng có đủ can đảm để lên tiếng.
Bà ta khóa trái cửa chính, lưng dán vào cánh cửa không ngừng thở dốc:
"Các con... các con có biết mẹ Thẩm Ninh trước đây làm gì không?"
Trần Chí Viễn và Trần Kiều đều ngơ ngác lắc đầu.
Mẹ chồng hít mạnh một hơi, mới nặn ra được câu nói đó:
"Bà ta... bà ta là kẻ gi*t người! Vừa mới từ tù ra được mấy ngày thôi!"
Bà ta cấu ch/ặt lấy cánh tay con trai, móng tay cắm sâu vào da th!t.
"Loại người này sao có thể ở trong nhà chúng ta? Ai biết được ngày nào bà ta sẽ lại ra tay, không phải chúng ta đang lấy mạng ra đùa với bà ta sao..."
"Mẹ nói cái gì?" Trần Chí Viễn nhảy dựng lên từ sofa, sắc mặt trong chớp mắt trắng bệch!
Anh ta quay sang lườm tôi, trong nỗi sợ hãi xen lẫn cơn gi/ận dữ vì bị che giấu.
"Thẩm Ninh, cô đi/ên rồi à? Mẹ cô là kẻ gi*t người, cô còn dám đón bà ta về nhà, muốn cả nhà cùng ch*t theo à?"
Anh ta sợ đến mức giọng nói trở nên chói tai và r/un r/ẩy.
Trần Kiều càng hét lên một tiếng, lập tức trốn sau sofa.
Nó chỉ tay vào tôi qua chiếc sofa, giọng nói hoàn toàn lạc điệu:
"Hèn chi, hèn chi mấy ngày nay hễ cứ đọc sách là em lại chóng mặt nhức đầu, đêm ngủ cũng không yên, hóa ra trong nhà đã vào một người... đ/áng s/ợ như thế này!"
"Đó là cố ý gi*t người đấy, hoàn toàn không phải chuyện ăn cắp vặt, thật sự quá đ/áng s/ợ rồi! Anh, chị dâu, hai người có biết bà ta gi*t ai không, gi*t thế nào không? Bà ta liệu có bị t/âm th/ần không bình thường, ngày nào đó lại hại cả nhà chúng ta không?!"
Trần Kiều nói càng lúc càng nhanh, nỗi sợ hãi chen chúc trong từng chữ.
Ngay lúc đó, ổ khóa cửa "cạch" một tiếng khẽ vang.
Mẹ tôi xách túi rau nhỏ vừa m/ua, đẩy cửa bước vào.
Ba khuôn mặt vặn vẹo và không khí căng thẳng trong phòng khách, bà như thể không nhìn thấy gì.
Bà thay giày xong, đặt rau sang bên cạnh cửa bếp.
Làm xong những việc này, bà mới quay người lại, bình thản nhìn ba mẹ con họ.
Cuối cùng, ánh mắt mẹ dừng lại trên người Trần Kiều, khóe môi hơi động đậy.
Khi bà lên tiếng, âm lượng không cao, giọng điệu cũng không hề có chút gợn sóng:
"Người tôi gi*t năm đó, là bố của Thẩm Ninh."
Bà dừng lại một chút, như đang hồi tưởng lại một chuyện nhỏ đã qua từ lâu.
"Sau khi người ch*t, tôi đã phân x/ác thành mấy mảnh."
Bà giơ tay làm động tác c/ắt, tùy ý như đang thái th!t trong bếp vậy.
"Những túi đen đó vốn dĩ đã vứt vào đống rác rồi, thiếu chút nữa là không ai phát hiện ra." Mẹ nói đến đây, trong giọng điệu thậm chí còn mang theo chút nuối tiếc.
"Chỉ trách hôm đó nhân viên vệ sinh kiểm tra kỹ quá, mở tung từng túi một ra..."
"Ọe--"
Tiếng mẹ vừa dứt, mẹ chồng đã bịt miệng nôn khan dữ dội.
Bà ta lảo đảo lao vào bếp, úp mặt vào bồn rửa nôn đến mức không đứng thẳng nổi.
Phản ứng của Trần Kiều còn trực tiếp hơn.
Nó phát ra một tiếng thét như bị bóp nghẹt, mặt từ trắng chuyển sang xanh.
Sau đó, nó tay chân lóng ngóng lao vào nhà vệ sinh.
Hai mẹ con chen chúc ở cửa đẩy nhau, cuối cùng cùng nằm nhoài bên bồn cầu mà nôn thốc nôn tháo.
Trần Chí Viễn vẫn đứng giữa phòng khách, như thể ngay cả sức lực trên đôi chân cũng bị rút cạn.
Khuôn mặt anh ta xám ngoét, thân hình chao đảo.
Anh ta nhìn tới nhìn lui giữa tôi và mẹ, môi r/un r/ẩy không khép lại được.
Anh ta rõ ràng vẫn đang đợi ai đó cười lên, chứng minh mẹ tôi vừa rồi chỉ là cố ý dọa người.
Nhưng gương mặt mẹ bình tĩnh đến mức không có bất kỳ dấu vết diễn xuất nào.
Bà càng giống như đang trần thuật một chuyện cũ bình thường, người trong nhà càng không dám nghi ngờ.
Mà tôi biết rõ, từng chữ mẹ nói lúc nãy đều là thật.
13.
Năm mẹ gặp chuyện, tôi mới bảy tuổi.
Cái tuổi đó dường như chẳng hiểu gì cả, nhưng lại có thể ghi nhớ những chuyện đ/áng s/ợ nhất suốt cả cuộc đời.