Lúc đó tôi còn mừng thay cho bà.
Trong nhà chính thờ linh vị của bà, cạnh hũ cốt đặt những bông hoa sen giấy tôi thức đêm gấp.
Tôi từng bước đi tới, đặt xấp ảnh lên bàn thờ.
"Các người hợp mưu lừa dối tôi, ngay cả trước khi ch*t cũng không chịu để lại một lời thật lòng."
Bàn thờ bị tôi đẩy mạnh một cái, linh vị đ/ập vào tường, hũ cốt lăn xuống vỡ làm đôi.
Bột xươ/ng trắng xám rơi vào nước mưa trên nền đất, tôi không buồn nhặt.
Kỷ Văn Bách đúng lúc gọi điện tới, nghe tiếng đổ vỡ, gằn giọng hỏi tôi đã đ/ập cái gì.
"Tôi hất đổ hũ cốt trên bàn thờ, cũng đ/ập luôn linh vị của mẹ anh rồi."
Ông ta nổi trận lôi đình trong điện thoại.
"Chu Quế Chi, bà đi/ên rồi sao!"
"Bà ấy nuôi bà bao nhiêu năm, bà ngay cả người ch*t cũng không tha?"
Tôi cười đến bật khóc.
"Anh vừa nói tôi không phải vợ anh, thì bà ấy đương nhiên cũng không phải mẹ chồng tôi."
"Đồ tang là tôi m/ua, rạp tang là tôi dựng, hũ cốt cũng là tôi bỏ tiền thuê người nung."
"Anh là con trai ruột không về, dựa vào cái gì mà cách xa ngàn dặm dạy tôi đạo hiếu?"
Ông ta m/ắng tôi đ/ộc á/c, m/ắng tôi là mụ đàn bà đanh đ/á ở quê, còn nói nhất định sẽ bảo con trai về trị tôi.
Tôi cúp điện thoại, nhét xấp ảnh cùng tờ đơn xin lỗi vào túi.
Cửa sân nhanh chóng bị đ/ập thình thịch.
Mẹ tôi chống gậy xông vào, theo sau là hai bà thím trong họ đến xem náo nhiệt.
Bà vừa nhìn thấy hũ cốt dưới đất, giơ gậy lên quất thẳng vào lưng tôi.
"Mặt mũi nhà họ Chu đều bị mày làm cho mất sạch rồi!"
Tôi bị đá/nh đến lảo đảo về phía trước, xoay người nắm lấy cây gậy.
Bà khựng lại.
Trước đây dù bà và bố có đá/nh tôi thế nào, tôi cũng chỉ biết co người chịu trận, đây là lần đầu tiên tôi chặn bà lại.
"Mẹ, Kỷ Văn Bách đã đăng ký kết hôn với người khác ở thành phố, mẹ của ông ta luôn biết chuyện đó."
"Vậy thì mày cũng không được đ/ập hũ cốt người già!"
Bà cúi xuống nhặt những mảnh vỡ, miệng không ngừng c/ầu x/in tổ tiên nhà họ Kỷ tha tội.
Tôi nói tôi muốn đến Đông Châu kiện, bắt Kỷ Văn Bách phải tính toán rõ ràng bốn mươi năm ông ta n/ợ tôi.
Mẹ tôi ngẩng phắt đầu lên.
"Luật sư nhà người ta có công chứng có bằng chứng, mày có cái gì?"
"Bố mày năm đó cũng vì mày làm lo/ạn mà ch*t, mày vẫn chưa chừa sao?"
Câu nói này đ/è nặng lên tôi suốt nửa đời người.
Năm mười lăm tuổi, tôi thi đỗ cấp ba ở trấn, nhưng bố bắt tôi nghỉ học để dành tiền cho anh trai lấy vợ.
Tôi chạy đi tìm thầy giáo và cán bộ thôn, ông ấy uống say mèm, đêm đó ngã bên mương không c/ứu được.
Từ đó về sau, ai trong thôn cũng nói là do tôi không nghe lời mới hại ch*t bố đẻ.
Mỗi lần mẹ muốn tôi cúi đầu, cũng luôn lôi cái ch*t của ông ấy ra.
Tôi nhìn chằm chằm vào bà, nghe thấy tiếng mình đang r/un r/ẩy.
"Bố uống rư/ợu đột tử, không phải do con hại."
"Ông ấy ngày nào cũng uống, đêm đó vì trong tay có thêm tiền học phí của con nên mới m/ua nhiều rư/ợu hơn."
Mẹ tôi biến sắc, giơ gậy lên định đá/nh tiếp.
Lần này tôi lùi lại một bước, cây gậy của bà hụt hơi, đ/ập mạnh vào ngưỡng cửa.
"Con... chịu đủ rồi."
"Trước đây con nhận cái tội đó là vì các người đều nói con có tội."
"Giờ đây Kỷ Văn Bách cũng muốn làm thế, con sẽ không nhận nữa."
Tôi gói hai bộ quần áo thay, ảnh và đơn xin lỗi vào túi vải cũ, cầm theo tấm vé tàu đã m/ua từ trước.
Mẹ tôi đứng ở cửa m/ắng nhiếc, nói chỉ cần tôi dám đi thì nhà họ Chu từ nay không còn đứa con gái như tôi.
Trời vẫn đang mưa, tôi bung ô, không hề ngoảnh đầu lại.
Đến thị trấn, trời vẫn chưa sáng.
Tôi trốn dưới mái hiên của một quán ăn sáng, gấu áo ướt sũng đến mức vắt ra nước, nhưng tay vẫn nắm ch/ặt chiếc túi vải.
Trước đây tôi cũng từng đợi rất nhiều lần trời sáng, đợi con lớn lên, đợi người già khỏi b/ệnh, đợi Kỷ Văn Bách đón tôi lên thành phố.
Đợi đến cuối cùng, con bay xa rồi, người già đưa tiễn xong rồi, ông ta lại bảo luật sư tới đuổi tôi đi.
Nhưng trời vẫn phải sáng.
Sáng rồi, tôi lại có thể tiếp tục lên đường.
3.
Trời sáng, tôi ôm chiếc túi vải ướt lên xe khách, trong giày vẫn còn nước bùn của đêm qua.
Tôi không biết m/ua vé trên điện thoại, chỉ có thể hỏi nhân viên b/án vé, tài xế và người trực ở cửa ga suốt dọc đường.
Từ thị trấn ra huyện, rồi từ huyện chuyển sang thành phố, tôi đổi ba chuyến xe mới vào được ga.
Xe cứ mỗi lần rẽ, dạ dày tôi lại cuộn lên.
Cô gái ngồi cạnh đưa cho tôi túi ni lông, còn nhường chỗ ngồi gần cửa sổ, tôi liên tục nói cảm ơn, nôn đến mức mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng.
Tôi lặn lội đường xa đến Đông Châu, đã là chiều ngày thứ hai sau khi rời thôn.
Ga tàu lớn hơn bất cứ nơi nào tôi từng thấy, người từ khắp nơi đổ về, tôi đứng giữa đại sảnh, đến lối ra ở đâu cũng không phân biệt được.
Cho đến khi cô gái ở quầy dịch vụ đi tới hỏi, tôi mới nhớ ra mình căn bản không biết Kỷ Văn Bách làm ở b/ệnh viện nào.
Những năm này tôi hỏi địa chỉ của ông ta, ông ta luôn nói Đông Châu quá lớn, tôi nghe cũng không nhớ nổi.
Tôi hỏi con trai, nó cũng chỉ bảo tôi lo liệu việc ở quê, không cần bận tâm việc thành phố.
Tôi gọi điện cho Kỷ Văn Bách, ông ta bắt máy nghe thấy tôi đã đến Đông Châu, tức gi/ận đến mức giọng cũng biến đổi.
"M/ua vé về ngay lập tức."
"Tôi sẽ không gặp bà, Thừa An cũng không có thời gian lo cho bà đâu."
Điện thoại lập tức cúp máy, gọi lại thì không ai nghe.
Cô gái ở quầy dịch vụ thấy tôi lo đến đổ mồ hôi, bảo tôi nói ra tất cả thông tin mình biết.
Tôi đành lấy ảnh ra, chỉ vào Kỷ Văn Bách trên đó, nói ông ta là bác sĩ ở b/ệnh viện.
Cô ấy mang ảnh đến điểm dịch vụ tình nguyện, hỏi xem có thể tra người từ dữ liệu công khai không.
Người trẻ tuổi từ bức ảnh cũ tra ra B/ệnh viện Nhân Hòa, trên màn hình nhanh chóng hiện lên phần giới thiệu Kỷ Văn Bách mặc áo blouse trắng, nói ông ta là chuyên gia được mời lại làm việc sau khi nghỉ hưu của khoa Tiêu hóa.
Phương Nhã Cầm cũng từng xuất hiện trong danh sách khen thưởng điều dưỡng của b/ệnh viện.
Người tình nguyện viết địa chỉ b/ệnh viện cho tôi, rồi dạy tôi cách đưa tờ giấy đó cho tài xế taxi.
Khi tôi xách túi vải bước ra khỏi ga tàu, một người lạ giúp tôi giữ cửa, còn nhắc tôi đừng lên xe dù (xe chạy chui).
Kỷ Văn Bách luôn nói tôi không có văn hóa, đến thành phố là không bước đi nổi.
Nhưng tôi không hiểu thì hỏi, hỏi một người không rõ thì hỏi người khác, luôn có người sẵn lòng chỉ đường.
Taxi dừng trước cửa B/ệnh viện Nhân Hòa, tôi nhìn tòa nhà cao hơn chục tầng, chân vẫn hơi mềm nhũn.
Đây là nơi chồng tôi, Kỷ Văn Bách, đã làm việc suốt nửa đời người, cũng là nơi con trai tôi, Kỷ Thừa An, hiện đang làm việc.
Họ nói bận rộn vô số lần trong điện thoại, nhưng chưa bao giờ cho tôi đến xem cánh cửa này.