Chàng gạt tay ta ra không nhìn nữa.

Thấy chàng như vậy, ta càng thấy chàng đáng yêu hơn, mặc kệ chàng có bằng lòng hay không, ta cứ thế xoa nắn mặt chàng rồi kể lại cho chàng nghe về câu chuyện của Dư Hoa và Sử Thiết Sinh.

"Lúc đó ta chỉ cảm thấy, hoàn cảnh của chúng ta lúc ấy rất giống họ nên mới vô thức thốt ra lời đó!"

Chàng b/án tín b/án nghi, nhưng nghĩ đến điều gì đó, đôi mắt lại càng đỏ hơn: "Vậy nên ngày hôm đó nàng không chịu để ta chạm vào là vì chê thân thể ta gh/ê t/ởm sao?"

Ta kinh ngạc giơ cả hai tay lên: "Làm gì có chuyện đó! Ta thèm khát thân thể chàng đến phát đi/ên! Ta không chạm vào là vì..."

Ta lại giải thích cho chàng nghe về ý nghĩa của con thỏ đó trong lòng ta.

Ta kể từ bộ hoạt hình đó đến những con người trong ký ức, ấp úng giải thích nửa ngày, chàng mới hiểu ra rằng thứ ta kính trọng chính là tình cảm gia đình, quê hương mà con thỏ đó đại diện, chứ không phải một người đàn ông nào tên Thiết Sinh. Bùi Nghiên Chu ban đầu còn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng nghe đến đoạn sau, vành tai chàng dần đỏ ửng. Chàng cúi đầu sờ vào hình xăm dưới lớp áo, như đang làm quen lại với thứ đen sì trên ngựk mình. Ta cũng cuối cùng hiểu ra, đêm đó sau khi ta lăn xuống khỏi người chàng, chàng vẫn luôn nghĩ rằng ta nhìn thấy vết s/ẹo của chàng nên mới hối h/ận. Thảo nào những ngày sau đó, dù ta có bắt chuyện thế nào, chàng cũng tỏ thái độ lạnh nhạt. Nghĩ đến việc chàng để tâm đến thế mà lại không dám hỏi thẳng, ta vừa thấy chột dạ vừa buồn cười. Ta ghé sát vào chạm nhẹ vào vai chàng, nghiêm túc nói với chàng rằng, thứ ta chê bai chưa bao giờ là đôi chân hay vết s/ẹo của chàng. Nếu thật sự chê bai, ngay đêm tân hôn ta đã chẳng nhìn chàng mà nuốt nước bọt rồi. Gương mặt Bùi Nghiên Chu đỏ ửng lan tận lên cổ, miệng vẫn lạnh lùng bảo ta im lặng, nhưng bàn tay vòng qua eo ta lại chẳng hề buông lỏng.

Lúc này chàng mới hiểu ra, nâng tay chạm vào con thỏ trước ngựk: "Hóa ra nó... lại lợi hại đến thế..."

Lúc đó ta không hề biết, chàng lại khắc ghi lời này vào lòng.

Ta chỉ mải suy nghĩ xem làm sao để về nhà.

Không biết là do trước đây ta làm quá hay sao, thấy mắt ta đảo liên hồi, Bùi Nghiên Chu lập tức vòng tay ôm ch/ặt eo ta.

"Dù nàng định về thành bằng cách nào, lần này cũng không được bỏ rơi ta..."

Nhìn dáng vẻ đáng thương của chàng, ta bỗng nảy ra một ý định.

"Chỉ cần không bỏ rơi chàng thì làm cách nào cũng được chứ gì?"

"Cách nào cũng được!"

Cuối cùng chúng ta vẫn trở về Vương phủ.

Nhưng sắc mặt Bùi Nghiên Chu dường như còn khó coi hơn cả buổi sáng.

Về đến phòng, ta nịnh nọt rúc vào lòng chàng: "Chẳng phải chàng nói làm cách nào cũng được sao?"

Bùi Nghiên Chu nghiến răng: "Vậy nên nàng mới bắt ta giả làm tên ăn mày rá/ch rưới, đi dọc đường xin ăn để đủ lộ phí về thành???"

Ta nhận ra, Bùi Nghiên Chu người này cứ hễ chịu ủy khuất là lại thích khóc.

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của chàng, ta không hiểu sao lại thấy phấn khích.

Hai tay vòng qua cổ chàng, ta cắn nhẹ lên vành tai đỏ ửng của chàng.

"Vãn... Vãn Vãn..."

Hơi thở Bùi Nghiên Chu trở nên dồn dập, ngay cả lời nói cũng chẳng còn trôi chảy.

Ta khẽ cười: "Hôm nay quả thực đã làm chàng chịu ủy khuất rồi, tối nay tùy ý chàng đòi lại."

11.

Sự thật nhanh chóng chứng minh, đôi chân không cử động được chẳng hề ảnh hưởng chút nào đến bản lĩnh trên giường của Bùi Nghiên Chu.

Đêm đó ta phải gọi nước tới bảy lần.

Nếu chỉ thỉnh thoảng một lần thì không nói làm gì, đằng này liên tục cả tuần, ai mà chịu nổi chứ!

Ta thực sự không đỡ nổi, đành phải trốn về phòng phụ.

Nhưng ta vẫn đá/nh giá thấp d/ục v/ọng của chàng, ai ngờ chàng vì muốn đích thân bắt ta về mà đã cứng rắn đứng dậy được!

Cả Vương phủ vui mừng khôn xiết, Vương phi thậm chí còn chuyển từng rương vàng bạc châu báu đến viện của ta!

Ngay cả Hoàng thượng cũng vô cùng vui vẻ, từng đợt ban thưởng đổ xuống như mưa.

Niềm vui bất ngờ này làm ta choáng váng, đầu óc nhất thời không tỉnh táo mà đồng ý quay về phòng ngủ.

Cùng với việc đôi chân của Bùi Nghiên Chu dần hồi phục, cơ thể ta ngày càng yếu đi, không nằm trên giường thì cũng đang trên đường đi lên giường.

Đến khi ta mang th/ai, tên này mới chịu dừng lại đôi chút.

"Vãn Vãn, ngày nào cũng nhìn nàng mà ta thực sự khó lòng kiềm chế!"

Bùi Nghiên Chu vì muốn cai d/ục v/ọng mà quay sang lao vào quân doanh.

Ngày chàng rời đi, mặt ta thì khóc lóc thảm thiết, nhưng trong lòng lại đang thầm cười tr/ộm.

Cuối cùng! Ta cũng có thể tìm các chị em đi dạo phố dùng bữa, không cần phải bị giam cầm trên giường cả ngày nữa!

Và khi ngày dự sinh của ta ngày càng gần.

Tin thắng trận từ biên cương truyền về ngày càng nhiều, quân Hung Nô liên tiếp đại bại.

Ngày đôi con của ta chào đời, biên cương cũng truyền về tin đại thắng, Hung Nô liên tiếp lùi mười tòa thành!

Cũng chính ngày đó, Bùi Nghiên Chu khải hoàn trở về.

Trên đường phố kinh thành, bá tánh vây kín mít, đến khi đại quân về tới nơi họ mới phát hiện ra trong đó không hề có vị Đại tướng quân Bùi Nghiên Chu của phủ Vương gia.

Vương phủ.

Bùi Nghiên Chu nắm ch/ặt tay ta, gương mặt đầy vẻ xót xa.

"Vãn Vãn vất vả rồi, may mà ta cuối cùng cũng kịp về, ta vội vã trở về chính là để được nhìn thấy con đầu tiên."

Ta nhếch mép nhìn cặp long phượng th/ai bên cạnh, cười lạnh một tiếng: "Đã vậy, chàng nói cho ta biết, ta rốt cuộc sinh con trai hay con gái?"

Bùi Nghiên Chu quả quyết nói: "Con gái, tất nhiên là con gái rồi!"

"Bùi Nghiên Chu."

Ta giơ ngón tay ra hiệu cho chàng, thấy chàng ghé sát vào, ta thì thầm: "Chàng cút ra ngoài cho ta!"

(Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
7 Người lùn Chương 8
11 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi người chồng mắc chứng sạch sẽ lau sạch vết bẩn cho cô

Chương 7
Tôi lướt tay thấy một bài đăng. 【Giai đoạn cuối thai kỳ, tôi không kiểm soát được việc đại tiểu tiện.】【Mỗi một lần, đều là chồng tôi tự tay dọn dẹp sạch sẽ cho tôi.】【Cho nên dù sau này có xảy ra chuyện gì, những việc này mãi mãi là tấm kim bài miễn tử của anh ấy trong lòng tôi.】 Tôi vốn đã lướt qua trang đó, nhưng lại bị bức ảnh ghim trên đầu của chủ bài đăng thu hút ánh nhìn. 【Cho mọi người xem chồng tôi, có phải rất đẹp trai không?】 Bức ảnh chỉ chụp được nửa bên mặt của người đàn ông, sống mũi thẳng tắp, vẻ mặt thờ ơ. Nhưng tôi vẫn nhận ra ngay lập tức. Đó là người chồng đã kết hôn với tôi 3 năm, người có bệnh sạch sẽ đến mức ngay cả áo khoác cũng không chịu mang vào phòng khách.
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
0