Kết hôn năm thứ bảy, tôi gặp được cô gái mà mình muốn che chở cả đời.

Cô ấy dịu dàng, biết cách dỗ dành.

Mỗi khi cười, cô ấy như một luồng sáng, soi rọi những ngày tháng vốn đã nhạt nhẽo của tôi.

Nhìn lại người vợ ở nhà, chỗ nào cũng thấy chán chường.

Mỗi khi nói chuyện với tôi, cô ấy chỉ quanh quẩn chuyện con cái hoặc việc vặt trong nhà.

Thế nên vào ngày kỷ niệm kết hôn, tôi đã thốt ra lời ly hôn.

Thế nhưng, những cảnh khóc lóc, chất vấn hay níu kéo mà tôi dự đoán đều không xảy ra.

Con d/ao trên tay vợ tôi chỉ khựng lại một lát, khi quay đầu nhìn lại, vẻ mặt cô ấy bình thản đến lạ thường:

"Được thôi, nhưng anh phải hứa với tôi một chuyện--"

"B/án căn nhà này đi, tôi sẽ ký tên ngay lập tức."

1.

Tôi sững người.

Những lời lẽ đã chực chờ nơi đầu lưỡi đành phải nuốt ngược vào trong.

Tôi chưa bao giờ nghĩ cô ấy sẽ gật đầu đồng ý.

Trước đây dù đã đề cập hai lần, lần nào cô ấy cũng đỏ hoe mắt gặng hỏi lý do.

Làm sao tôi có thể thừa nhận mình đã có người khác?

Tôi chỉ đành nói rằng cuộc sống quá nhạt nhẽo, sống cũng chẳng thấy ý nghĩa gì.

Cô ấy cứ ngồi đó khóc đến tận bình minh, sáng hôm sau lại lẳng lặng xách từ siêu thị về một túi bột mì và bơ.

Cô ấy định tự tay nướng một chiếc bánh kem để dỗ dành tôi.

Tôi nhíu mày nhìn bóng lưng cô ấy bận rộn trong bếp.

Trong lòng chẳng gợn lên chút cảm xúc nào.

Cô ấy căn bản không hiểu.

Một người đàn ông đã sớm dời cô ấy ra khỏi trái tim mình, nhìn cô ấy làm gì cũng chỉ thấy chướng mắt.

Làm bánh là sai, làm việc nhà là sai, ngay cả việc hít thở cũng khiến người ta phiền lòng.

Vấn đề không nằm ở cô ấy.

Nhưng tình cảm là thứ một khi đã tan vỡ thì không bao giờ nhặt lại được nữa.

Nó đâu phải là thức ăn để nguội trong tủ lạnh, hâm nóng lại là có thể ăn được.

Tôi ướm lời:

"Chỉ... chỉ vậy thôi sao?"

Cô ấy cởi tạp dề ra, cho quả cà chua mới c/ắt dở trên thớt vào tủ lạnh:

"Từ lúc yêu đến khi kết hôn tròn mười năm, có lần nào tôi thất hứa với anh chưa?"

"Không nấu cơm nữa à?"

"Đúng, không bận rộn nữa, bữa cuối cùng này ít nhất cũng phải ăn cho tử tế."

Cô ấy lau khô tay, bật loa ngoài rồi gọi cho mẹ, phía bên kia vang lên tiếng mạt chược:

"Mẹ, tối nay con và Cố Hoài bàn chuyện chia tay, phiền mẹ đón An An đi giúp con với."

Đầu dây bên kia im lặng một lát, như thể nghi ngờ mình nghe nhầm:

"...Con vừa nói là ly hôn?"

"Mẹ cứ đón An An về trước đi, con còn việc, con cúp máy đây."

Tôi cứ tưởng cô ấy đã nhìn thấu.

Hóa ra, cô ấy định đem người lớn ra để ép tôi.

Nhưng tính toán đó của cô ấy chắc chắn sẽ thất bại.

Vì mẹ tôi hài lòng về Hứa Nghiên hơn cả tôi.

Cô ấy có hộ khẩu thành phố.

Dù là học vấn hay cách đối nhân xử thế.

Đều hơn hẳn Thẩm Ninh mấy cái đầu.

Bước vào nhà hàng, tôi vẫn như cũ đẩy thực đơn về phía cô ấy:

"Em gọi đi, anh thanh toán."

Cô ấy cũng không từ chối, tiện tay gọi ba món.

Sau khi phục vụ rời đi, tôi lấy thỏa thuận ly hôn từ trong túi ra:

"Chuyện nhà cửa anh đã suy nghĩ rồi, căn nhà nhỏ không v/ay n/ợ kia thuộc về em, căn nhà lớn thuộc về anh, anh sẽ bù cho em một triệu. An An theo em, phí nuôi dưỡng mỗi tháng anh đưa ba ngàn. Như vậy được không?"

Thẩm Ninh đẩy thỏa thuận trở lại nguyên trạng.

"Không được."

"Chỗ nào không hợp lý?"

"Căn nhà lớn vẫn còn n/ợ ngân hàng hơn ba triệu, một khi anh ngừng trả n/ợ, n/ợ nần tìm đến tên tôi thì sao? Tôi nuôi An An, tuyệt đối không muốn trả n/ợ m/ua nhà cho anh và người đàn bà bên ngoài nữa."

Tôi cau mày.

Câu nói này khiến tôi rất khó chịu.

Tôi đang ở vị trí quản lý cấp cao của doanh nghiệp nhà nước, thu nhập mỗi năm hơn triệu.

Chẳng lẽ tôi đến tiền trả góp mỗi tháng cũng không trả nổi?

Cô ấy nói thế, rõ ràng là muốn lấy lý do này để từ chối ly hôn.

Tôi thu lại thỏa thuận:

"Ăn cơm trước đi."

Chẳng bao lâu sau, phục vụ mang lên món đầu tiên:

Cà chua xào trứng.

Tay tôi cầm đũa khựng lại, lông mày nhíu ch/ặt.

Đến rồi.

Tôi đoán chắc bước tiếp theo cô ấy sẽ nặn ra vài giọt nước mắt, ép tôi nhớ lại những ngày thuê tầng hầm mười ba năm trước.

Khi đó món đầu tiên cô ấy nấu cho tôi chính là cà chua xào trứng.

Đêm đó tôi bận đến tận nửa đêm mới về nhà, vừa vào cửa đã thấy cô ấy gục bên bàn ngủ thiếp đi, trước mặt còn úp một chiếc đĩa.

Khi tôi lật đĩa ra, cơm canh vẫn còn ấm nóng.

Có lẽ vì đói đến mức hoa mắt, có lẽ vì ánh đèn tầng hầm mờ ảo, tôi buột miệng đưa ra lời hứa chẳng mấy chân thành.

Thế nhưng--

Chuyện cũ đó đã trôi qua mười ba năm.

Không ai có thể lấy một câu nói lúc trẻ để trói buộc cả đời người khác.

Bất kỳ ai cũng không được.

Vì vậy, tôi cư/ớp lời trước:

"Ninh Ninh, những chuyện cũ đó đã qua rồi, anh cũng đã nói với em rất nhiều lần, anh không thích ăn món này."

Cô ấy ngước mắt nhìn tôi, trong ánh mắt có một loại cảm xúc mà tôi không thể phân biệt được.

"Tôi biết,"

Cô ấy gắp một miếng trứng, bỏ vào hộp cơm mang theo bên cạnh:

"Phần thức ăn này vốn dĩ là dành cho An An."

2.

Tôi mấp máy môi nhưng không thốt nên lời.

Điện thoại trong túi rung lên từng hồi.

Nghiên Nghiên liên tiếp gửi ba tin nhắn, hỏi tôi đã xuất phát chưa, cô ấy đã lấy vé xem phim rồi.

Tôi đã hứa tối nay sẽ đi xem phim cùng cô ấy.

Đã vậy, nếu Thẩm Ninh đã đồng ý ly hôn thì bữa cơm này cũng chẳng cần phải ngồi lại nữa.

Tôi đặt đũa xuống:

"Em cũng nêu rõ điều kiện đi. Nếu hai bên không có ý kiến gì, tối nay chốt phương án luôn đi."

Thẩm Ninh thu dọn hộp cơm cho An An, rồi cũng đặt đũa xuống bàn:

"Căn nhỏ để lại cho An An, tiền b/án căn lớn chúng ta chia đôi. Ô tô thuộc về anh, hơn một triệu trong thẻ ngân hàng thì mỗi người cầm một nửa. Chỉ cần anh không có ý kiến, sáng mai chúng ta đi ký thỏa thuận."

Tôi nhẩm tính trong đầu, không thấy có gì bất ổn.

Thậm chí còn công bằng đến mức vượt xa dự tính của tôi.

"Được, chín giờ sáng mai chúng ta gặp nhau ở cơ quan đăng ký kết hôn."

Tôi đứng dậy rời ghế, ngập ngừng một lát rồi bồi thêm một câu:

"Ninh Ninh, cảm ơn em. Những năm qua... làm em vất vả rồi."

Cô ấy không đáp lại.

Lúc thanh toán, tôi ngoái đầu nhìn lại một cái.

Cô ấy vẫn ngồi nguyên bên bàn ăn, đôi đũa gác trên miệng bát, không hề nhúc nhích.

Ánh đèn từ trên cao chiếu xuống, vẻ mặt cô ấy ẩn trong bóng tối, chỉ thấy đôi tay cô ấy đang nắm ch/ặt lấy ly nước, đôi vai khẽ run lên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cắt đứt nhân duyên

Chương 25
Bà đồng ở phía tây thành có thể xem và cắt đoán nhân duyên. Mẫu thân dẫn huynh trưởng và đại tỷ đến xem. Bà đồng phán rằng, nhân duyên của huynh trưởng ở phía đông, còn nhân duyên của đại tỷ ở phía tây. Phía đông là hoàng cung, phía tây là vương phủ. Mẫu thân mừng đến phát điên: "Hành nhi làm phò mã, Hinh nhi làm vương phi. Nhà họ Thẩm chúng ta sắp phát đạt rồi!" Sau khi trả tiền hương khói, mẫu thân định dẫn chúng ta rời đi. Bà đồng bỗng liếc thấy ta đang đi phía sau, lập tức nhíu mày: "Tiểu nữ nhi nhà ngươi, nhân duyên bốn phương tám hướng, e rằng không chỉ có một nam nhân đâu!" Sắc mặt mẫu thân lập tức thay đổi. Trong thời buổi này, nữ nhân có nhiều nam nhân chỉ có thể là kỹ nữ.
1
2 Hỏa Diễm U Lan Chương 13
12 Người lùn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Di chúc cuối cùng của ông nội

Chương 7
Ngày ông nội qua đời, cả gia đình vì tranh giành gia sản mà hoàn toàn trở mặt. Bố tôi không khuyên can được ai, bèn dắt mẹ tôi cùng tham chiến. Lúc tôi chạy đến nơi, ông nội vẫn đang mặc bộ quần áo thường ngày, nằm thẳng đơ giữa giường. Thím và cô út túm tóc nhau tranh giành sổ đỏ, chú và dượng thì ôm lấy nhau vật lộn, dưới chân đè lên chìa khóa xe sang. Một gia đình vốn dĩ đàng hoàng nay đánh nhau chẳng khác nào mấy bà hàng tôm hàng cá tranh mua thịt giảm giá ngoài chợ. Mẹ tôi ôm mấy thỏi vàng trong lòng, hét lên với tôi: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau tháo nốt chiếc nhẫn vàng trên tay ông nội xuống đi!" Tôi bị bà thúc giục nên vươn tay định tháo. Vừa mới cúi người xuống, tôi đã nhìn thấy ngón út của ông nội khẽ cử động.
Báo thù
Hiện đại
Gia Đình
0