Tôi dời ánh mắt đi.

Bước nhanh rời khỏi nhà hàng.

Sau khi bước ra khỏi quán, Thẩm Ninh và tôi đã không còn chút liên quan nào nữa.

Chỉ cần x/ác nhận được điểm này, tôi cảm thấy lồng ngựk nhẹ nhõm hơn hẳn.

Bên ngoài rạp chiếu phim, Hứa Nghiên đã đợi từ lâu.

"Bàn chuyện gì mà lại mất nhiều thời gian như vậy?"

Cô ấy bĩu môi, giơ tay đ/ấm nhẹ vào ngựk tôi.

Tôi vươn tay ôm lấy cô ấy vào lòng, cằm tựa lên mái tóc cô ấy:

"Nghiên Nghiên, anh được giải thoát rồi."

Cô ấy sững sờ một lát, đột nhiên thoát ra khỏi vòng tay tôi, đôi mắt mở to hết cỡ:

"Cô ấy... cô ấy gật đầu rồi sao?"

Tôi gật đầu thật mạnh, khi cất lời, giọng nói vì phấn khích mà r/un r/ẩy.

"Gật đầu đồng ý rồi."

"Tuyệt quá!"

Cô ấy lao tới, hai cánh tay vòng qua cổ tôi:

"Em biết ngay là anh chắc chắn sẽ làm được mà! Chồng ơi, em thật sự quá yêu anh, từ nay về sau anh cuối cùng cũng chỉ thuộc về một mình em thôi."

Tôi cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể cô ấy áp sát vào trước ngựk.

Nhưng không hiểu sao--

Bóng lưng của Thẩm Ninh khi nãy ngồi một mình bên bàn ăn, đột nhiên hóa thành một chiếc gai nhỏ, đ/âm nhói trong đầu tôi.

Nhưng cảm giác đó thoáng qua rồi biến mất.

Sau đó Hứa Nghiên nắm lấy tay tôi, chạy nhanh vào rạp chiếu phim.

Chúng tôi chọn phòng VIP, ghế ngồi là sofa đôi, xung quanh hầu như không có ai làm phiền.

Phim mới chiếu được một lúc, cô ấy đã rúc vào khuỷu tay tôi, nắm lấy từng ngón tay tôi mà tỉa tót.

Cô ấy làm rất nhẹ nhàng, trên đầu ngón tay vẫn còn vương lại mùi hương ngọt ngào của kem dưỡng da, mỗi khi tỉa xong một ngón lại đưa lên trước màn hình ngắm nghía một lát, chăm chú như thể đang kiểm tra một món đồ quý giá.

Sau đó, đã không còn phân biệt được rốt cuộc là ai đã vượt qua ranh giới trước.

Phòng chiếu tối om không ánh sáng, hơi nóng cô ấy phả ra lướt qua vành tai, mái tóc dài phủ lên ngựk tôi.

Cốt truyện trên màn hình không ai để ý tới, tôi và cô ấy mượn tiếng nhạc đệm ồn ào mà vượt qua ranh giới, buông thả đến mức gần như mất kiểm soát.

Sau khi kết thúc, cô ấy gục trên vai tôi, đầu ngón tay vẫn dọc theo cạnh móng tay vừa tỉa phẳng mà vuốt ve qua lại.

"Cưng ơi, từ nay về sau ngày nào em cũng tỉa móng tay cho anh, đảm bảo ngón tay anh sẽ không bao giờ xuất hiện xước măng rô nữa."

Sự áy náy ngắn ngủi vừa rồi, lúc này đã biến mất sạch sẽ.

Tôi cúi người áp sát vào cổ cô ấy, nhắm mắt lại, hít hà thật mạnh mùi hương trên da th!t cô ấy.

"Sau này cả đời, anh sẽ dốc hết sức để cưng chiều công chúa của mình."

--Cả đời này.

3.

Sáng hôm sau, chín giờ, tôi xin nghỉ làm, đúng giờ có mặt tại cục dân chính.

Hứa Nghiên không đến.

Thủ tục chưa hoàn tất, bất kỳ sự cố nào cũng có thể khiến Thẩm Ninh thay đổi quyết định.

Giấy ly hôn chưa cầm trên tay, cả quá trình tuyệt đối không được xảy ra biến cố.

Nhưng vừa đến cửa, đã nhìn thấy Thẩm Ninh dẫn con gái đứng trên bậc thang.

Khoảnh khắc nhìn thấy con gái, tim tôi thắt lại.

Chẳng lẽ cô ấy đưa An An đến đây, là định dùng đứa trẻ để thuyết phục tôi đổi ý?

An An mới tròn năm tuổi, sao Thẩm Ninh có thể để con bé tham gia vào chuyện ly hôn của chúng tôi?

Tôi bước tới, hạ thấp giọng:

"Tại sao cô lại dẫn con bé đến cái nơi này?"

Thẩm Ninh ngước mặt liếc nhìn tôi một cái, xoay người đẩy cửa kính:

"Đằng nào hôm nay cũng xin nghỉ phép rồi, chi bằng làm luôn hai việc một lúc. Lát nữa sẽ sang tên căn nhà đó cho An An."

Tôi sững người trong giây lát.

Cũng đúng.

Đằng nào đã hứa cho cô ấy rồi, chi bằng sang tên luôn đỡ phải sau này lại mất công xin nghỉ.

Sắp xếp như vậy cũng không có gì không ổn.

Nội dung thỏa thuận cô ấy không thay đổi lấy nửa chữ.

Chỉ có tiền sinh hoạt phí của con là thay đổi, từ ba ngàn như đã thỏa thuận ban đầu tăng lên năm ngàn.

Tôi không nghĩ nhiều, đồng ý ngay tại chỗ.

Thẩm Ninh coi An An hơn cả mạng sống, dù con bé có đòi mặt trăng cô ấy cũng sẽ tìm cách hái xuống, vì thế hai ngàn tăng thêm chắc chắn đều dùng cho con gái.

Với thu nhập của tôi, mỗi tháng trả thêm hai ngàn chẳng đáng là bao.

Thủ tục đăng ký hoàn tất, nhân viên đưa giấy biên nhận vào tay tôi:

"Thời gian hòa giải theo luật định là một tháng, sau khi hết hạn hai vị cùng đến, là có thể nhận giấy ly hôn."

Tôi tức thì không vui:

"Hai bên tự nguyện chấm dứt hôn nhân, tài sản và con cái cũng đã phân chia rõ ràng, tại sao vẫn phải đợi một tháng?"

Nhân viên làm việc không hề ngẩng đầu:

"Rất tiếc, đây là thủ tục pháp lý bắt buộc phải tuân thủ."

Mấy chữ này chặn họng khiến tôi không còn lời nào để phản bác.

Sau khi rời khỏi cơ quan đăng ký kết hôn, chúng tôi tiếp tục chạy đến trung tâm dịch vụ bất động sản.

Thủ tục rắc rối hơn tôi dự tính rất nhiều, nhưng may mắn là cuối cùng cũng xong xuôi.

Tất cả thủ tục kết thúc, cũng có nghĩa là tôi và cô ấy bắt đầu chờ đợi thời gian hòa giải ly hôn kết thúc.

Tôi liên lạc với nền tảng bất động sản, thúc giục người môi giới sớm đến chụp ảnh căn nhà.

Sau đó tôi tựa vào xe châm một điếu th/uốc, nhìn bóng lưng Thẩm Ninh dắt An An đi càng lúc càng xa.

Lồng ngựk có chút bí bách, ê ẩm.

Tôi không phân biệt được lý do.

Tôi hít khói th/uốc vào phổi, rồi lại từ từ thở ra.

Cảm giác khó chịu đó vẫn không tan đi.

Chẳng bao lâu sau, điện thoại reo.

Là Nghiên Nghiên.

Điện thoại vừa kết nối, giọng nói dịu dàng đầy ý cười của Hứa Nghiên đã lọt vào tai:

"Cưng ơi, em đặt món Nhật rồi, chúc mừng trước việc anh sắp lấy lại tự do."

Tôi nhắm mắt lại.

Sự phiền lòng vừa rồi, vậy mà bị câu nói này đ/è xuống.

Phải rồi, mình có cái gì mà phải phiền?

Chấm dứt hôn nhân là do quyết định của mình, chọn Hứa Nghiên cũng là ý nguyện của mình.

Thẩm Ninh dứt khoát nhanh gọn, vốn dĩ mình phải vui mới đúng.

Thói quen thật đ/áng s/ợ.

Rõ ràng là đã sớm không còn muốn nữa, nhưng khi nó bất ngờ bị rút đi, con người ta lại theo bản năng mà không thích nghi được.

Nghiên Nghiên vẫn đang thúc giục bên kia điện thoại:

"Có đến không nào?"

"Đến."

Tôi dụi tắt tàn th/uốc vào cửa sổ xe, khởi động động cơ, đạp ga lao vào dòng xe cộ buổi trưa.

Những vụn vặt ngày cũ nhanh chóng bị bỏ lại phía sau gương chiếu hậu.

Tôi chỉ biết dốc toàn lực lao về phía cuộc sống mới mà mình đã định.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cắt đứt nhân duyên

Chương 25
Bà đồng ở phía tây thành có thể xem và cắt đoán nhân duyên. Mẫu thân dẫn huynh trưởng và đại tỷ đến xem. Bà đồng phán rằng, nhân duyên của huynh trưởng ở phía đông, còn nhân duyên của đại tỷ ở phía tây. Phía đông là hoàng cung, phía tây là vương phủ. Mẫu thân mừng đến phát điên: "Hành nhi làm phò mã, Hinh nhi làm vương phi. Nhà họ Thẩm chúng ta sắp phát đạt rồi!" Sau khi trả tiền hương khói, mẫu thân định dẫn chúng ta rời đi. Bà đồng bỗng liếc thấy ta đang đi phía sau, lập tức nhíu mày: "Tiểu nữ nhi nhà ngươi, nhân duyên bốn phương tám hướng, e rằng không chỉ có một nam nhân đâu!" Sắc mặt mẫu thân lập tức thay đổi. Trong thời buổi này, nữ nhân có nhiều nam nhân chỉ có thể là kỹ nữ.
1
2 Hỏa Diễm U Lan Chương 13
12 Người lùn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Di chúc cuối cùng của ông nội

Chương 7
Ngày ông nội qua đời, cả gia đình vì tranh giành gia sản mà hoàn toàn trở mặt. Bố tôi không khuyên can được ai, bèn dắt mẹ tôi cùng tham chiến. Lúc tôi chạy đến nơi, ông nội vẫn đang mặc bộ quần áo thường ngày, nằm thẳng đơ giữa giường. Thím và cô út túm tóc nhau tranh giành sổ đỏ, chú và dượng thì ôm lấy nhau vật lộn, dưới chân đè lên chìa khóa xe sang. Một gia đình vốn dĩ đàng hoàng nay đánh nhau chẳng khác nào mấy bà hàng tôm hàng cá tranh mua thịt giảm giá ngoài chợ. Mẹ tôi ôm mấy thỏi vàng trong lòng, hét lên với tôi: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau tháo nốt chiếc nhẫn vàng trên tay ông nội xuống đi!" Tôi bị bà thúc giục nên vươn tay định tháo. Vừa mới cúi người xuống, tôi đã nhìn thấy ngón út của ông nội khẽ cử động.
Báo thù
Hiện đại
Gia Đình
0