Đã không được ăn miếng nào, thì bữa cơm này ai cũng đừng hòng ăn tiếp.
Bình thường tôi vốn không thích dùng vũ lực.
Nhưng, con ghẹ xanh mà tôi mong nhớ bao lâu nay, đến tận miệng rồi mà không được ăn, thì tôi sẵn sàng "san phẳng" cái thế giới này luôn.
4.
Tiếng cái bàn đổ xuống vang lên một tiếng rầm chói tai, căn phòng lập tức trở nên hỗn lo/ạn.
Mọi người trên bàn như bị điểm huyệt, chẳng ai kịp phản ứng.
"Lâm Kiến Thu! Cô đi/ên rồi à!"
Người đầu tiên bật dậy là mẹ chồng.
Bà ta gạt mảnh vỏ ghẹ trên tóc xuống, ngón tay suýt nữa chọc vào mặt tôi.
"Bố mẹ chồng ngồi đây ăn cơm, cô nói lật bàn là lật bàn! Mới mang th/ai mà đã dám làm càn trong nhà này, đợi đến lúc sinh con ra, chẳng lẽ chúng tôi đến cửa nhà cô cũng không được phép nữa sao?"
Chu Minh Xuyên nghe tiếng chạy từ trong bếp ra, nhìn thấy cảnh tượng thê thảm của ba người họ, quay đầu sang trút gi/ận lên tôi.
"Chỉ vì mấy con ghẹ mà cô phải làm lo/ạn đến mức này sao? Tôi mời bố mẹ mình ăn cơm thì làm sao? Cô thực sự coi họ là người ngoài để đề phòng à?"
"Bình thường họ có đồ gì ngon cũng đều gửi cho cô, đối xử với cô còn chưa đủ tốt sao? Cô làm con dâu kiểu gì thế hả?"
Khương Nghiên đảo mắt, nước mắt chực trào ra, lập tức giàn giụa trên mặt.
"Anh Minh Xuyên, anh đừng nói nữa. Người dư thừa ở đây chỉ có em thôi, tối nay em không nên đến đây mới phải..."
Cô ta bịt miệng, vừa khóc vừa chạy ra ngoài cửa.
Tôi lên tiếng mỉa mai: "Đúng, bốn người vây quanh tranh giành đồ ăn của bà bầu, mấy người đúng là ai cũng giỏi giang thật đấy!"
Mẹ chồng đẩy mạnh vào lưng Chu Minh Xuyên: "Còn ngẩn người ra đó làm gì, mau đuổi theo Nghiên Nghiên đi! Đêm hôm thế này để con bé chạy ra ngoài một mình, xảy ra chuyện gì thì anh gánh nổi không?"
Chu Minh Xuyên mím ch/ặt môi nhìn tôi một cái, rồi quay người đuổi theo.
Bố chồng và mẹ chồng cũng vội vàng rời đi theo sau.
Tôi nhìn căn phòng đột nhiên trống rỗng và đống bát đĩa vỡ dưới chân, chỉ cảm thấy vô cùng hả hê.
Sau khi cơn hả hê tan đi, sức lực toàn thân cũng theo đó mà cạn kiệt.
Cơm tối chưa vào bụng, mà cục tức thì đã no căng.
Bụng dưới bắt đầu đ/au thắt từng cơn.
Tôi cuộn mình trên ghế sofa nửa ngày vẫn không thấy đỡ, chỉ đành gồng mình đứng dậy, gọi xe đến b/ệnh viện.
5.
Bác sĩ cấp c/ứu kiểm tra xong, nói vấn đề không quá nghiêm trọng, nhưng cần phải ở lại b/ệnh viện theo dõi một đêm.
Khi trời sáng, tôi mở điện thoại, mục tin nhắn vẫn trống trơn.
Đêm qua chắc là Chu Minh Xuyên không hề về nhà.
Nếu không, một bà bầu biến mất giữa đêm khuya, ít nhất anh ta cũng phải hỏi xem tôi đi đâu chứ.
Tôi chủ động nhắn tin cho anh ta.
"Gửi hồ sơ khám th/ai của em đến b/ệnh viện số 2 thành phố được không?"
Một lúc sau, anh ta cuối cùng cũng trả lời.
"Em cứ nhất định phải khám th/ai vào đúng hôm nay à?"
"Mẹ anh tối qua bị em làm cho tức đến mức huyết áp tăng vọt, anh phải thức trắng đêm chăm bà ấy! Em không nói đến thăm mẹ chồng, ngược lại còn chạy đến b/ệnh viện bày trò khám th/ai, sao mà đỏng đảnh và không biết điều thế hả?"
"Thái độ của em bây giờ thế này, sau này còn trông mong mẹ anh chăm sóc lúc ở cữ, trông con giúp em sao?"
Từng dòng đều là lời trách móc đổ lên đầu tôi.
Anh ta căn bản không hề nghĩ tới chuyện đêm qua tôi ở nhà một mình có xảy ra chuyện gì không.
Cũng không hỏi tại sao trời vừa sáng tôi đã nằm ở b/ệnh viện.
Việc khám th/ai bình thường qua miệng anh ta lại thành tôi cố tình bày trò hànhz hạz?
Tôi tắt màn hình điện thoại, hướng về phía trần nhà trút bỏ cục tức đang nghẹn ở lồng ngựk.
Cửa phòng b/ệnh đột nhiên bị người đẩy ra.
Người đến là sếp của tôi, chị Đường.
Chị ấy hỏi tôi bằng giọng trêu đùa.
"Em bị sao thế này, bữa ghẹ xanh tối qua làm đ/au bụng à?"
Nghe những lời chỉ trích suốt cả đêm, đột nhiên gặp được một lời quan tâm, mũi tôi cay xè, nước mắt không thể kìm được nữa.
Nói thật lòng, chị Đường là một người sếp tốt hiếm có.
Thời gian đầu mang th/ai tôi bị nghén nặng, có đợt còn phải dưỡng th/ai, cứ ba bữa lại xin nghỉ.
Đến bản thân tôi còn thấy mình gây quá nhiều phiền phức cho công ty.
Tôi đã từng tìm chị ấy nói, hay là em xin nghỉ việc luôn đi.
Khi đó chị ấy trả lời: "Lúc chị khởi nghiệp em đã cùng chị phấn đấu, công ty bây giờ cũng đã phát triển ổn định rồi, em cứ tranh thủ thời gian này mà nghỉ ngơi đi.
Đợi cơ thể hồi phục rồi hãy quay lại làm việc."
Sáng nay tôi vừa nhắn tin xin nghỉ, chị ấy đã lập tức chạy đến phòng b/ệnh.
Chị Đường thấy tôi rơi lệ, không vội vàng truy hỏi, chỉ rút khăn giấy trong túi ra đưa cho tôi.
Đợi tiếng khóc của tôi dừng lại, chị ấy mới hỏi.
"Ăn sáng chưa? Chị xuống dưới m/ua cho em bát cháo."
Tôi chưa kịp đáp, bụng đã kêu lên thay cho lời trả lời.
Chị ấy không nhịn được cười, quay người đi m/ua đồ ăn sáng.
6.
Cháo nóng vào bụng, người tôi cũng hồi phục chút sức lực, tôi liền kể lại vở kịch tối qua cho chị Đường nghe.
Chị ấy cứ lặng lẽ lắng nghe, không tùy tiện ngắt lời.
Đến cuối cùng, tôi hỏi chị: "Chị Đường, người mang th/ai thật sự không được chạm vào một miếng ghẹ nào sao?"
Chị ấy đáp: "Lúc chị mang th/ai con gái, ghẹ vẫn ăn đều, lẩu nướng cũng không thiếu món nào... Đừng ăn quá liều lượng là được, thường thì không sao đâu."
Tôi nghe xong, hồi lâu không nói nên lời.
Chị ấy bỗng nhiên lại hỏi: "Chị nhớ là Chu Minh Xuyên đợt trước nghỉ việc rồi, có phải không?"
Người sếp tốt quả nhiên luôn để tâm đến chuyện gia đình của nhân viên.
Khi tôi mới phát hiện mang th/ai, công ty của Chu Minh Xuyên làm ăn xuống dốc.
Thấy tôi nghén nặng, anh ta liền đề nghị nghỉ việc hẳn, ở nhà chăm sóc tôi.
Đợi con chào đời bình an, anh ta sẽ tìm việc lại.
Lúc đó tôi đã không phản đối.
Nhưng anh ta vốn dĩ chẳng làm được việc nhà.
Miệng thì nói ở nhà chăm sóc, thực ra mỗi ngày chỉ sang nhà bố mẹ chồng bưng cơm sẵn về.
Thời gian còn lại, anh ta đều đ/ốt vào game.
Tôi chóng mặt buồn nôn, đến cả giường cũng không xuống nổi, anh ta thì ngồi trong phòng làm việc chơi game.
Tôi ôm thùng rác nôn đến tối tăm mặt mũi, anh ta vẫn ngồi trong phòng làm việc chơi game.
Cần dậy sớm đi khám th/ai cùng tôi, anh ta có đi, nhưng ngồi đến b/ệnh viện là lại cúi đầu chơi game.
Miệng còn càu nhàu thiếu kiên nhẫn.
"Dậy sớm thế, vừa phiền phức vừa hànhz hạz người khác."
Tôi uất ức đi tìm bố mẹ chồng than thở, họ lại khẳng định là do tôi yêu cầu quá cao.
"Minh Xuyên vì con mà đến cả công việc cũng nghỉ rồi, rốt cuộc con còn muốn nó phải làm đến mức nào nữa?"
Khương Nghiên cũng khuyên bên cạnh: "Anh Minh Xuyên đã đặt tiền đồ của mình sang một bên rồi, chị dâu cũng nên thấu hiểu cho anh ấy chứ."