Sau khi bị trò chơi kinh dị chọn trúng, tôi tiếp quản quầy hàng ăn vặt ở đầu làng.

Con q/uỷ dữ mở cái miệng đầy m/áu toang hoác định cắn tôi, tôi phản xạ tự nhiên nhét ngay một chiếc bánh kẹp th!t vào miệng nó.

Nó nhai nhai một hồi: "Thôi bỏ đi, có bánh ăn, để mai rồi gi*t."

Ngày hôm sau, nào là hoành thánh tươi ngon, ốc xào lá tía tô, canh dạ dày heo tiêu cay, đồ chiên xiên que, lẩu cay...

Những con q/uỷ đi ngang qua đều từ bỏ việc truy sát, cắm cúi ăn đến đi/ên cuồ/ng.

Khán giả trong phòng livestream bàng hoàng nhìn tôi dựa vào một cái nồi từ đầu đến cuối mà sống sót.

1

Đúng vào giờ cơm, quán ăn nhỏ chật kín người, thực khách đang đói cồn cào chờ được phục vụ.

Tôi đang đứng trong bếp đảo chảo xào nấu, nhiệt huyết sôi trào, thì giây sau đã bị kéo vào phó bản q/uỷ dị cấp S.

【Thân phận: Lê Oản, 18 tuổi, chủ quầy hàng ăn vặt đầu làng Lê Gia】

【Đạo cụ thiên phú: Bộ dụng cụ nhà bếp cấp F (có thể nâng cấp), có thể làm ra những món ăn mà q/uỷ dị cũng có thể thưởng thức】

Thẻ thân phận trò chơi và đạo cụ thiên phú từ từ hiện ra trước mắt tôi.

Khán giả đều đang đợi trong phòng livestream để xem kẻ xui xẻo nào bị trò chơi kinh dị chọn trúng.

Khi phát hiện tôi chỉ mới tròn mười tám tuổi, lại còn chỉ nhận được đạo cụ thiên phú cấp thấp nhất, mọi người đều ngẩn ngơ.

"Xong đời rồi, vừa là người mới lại còn rơi vào phó bản cấp S, coi như nộp mạng ngay từ đầu."

"Vận may của cô ta tệ quá, nồi niêu xoong chảo thì làm được gì? Chẳng lẽ dùng nồi lớn để đ/ập q/uỷ sao?"

"Xem ra lành ít dữ nhiều rồi, bốn người chơi còn lại đều có tỉ lệ sống sót cao hơn cô ta."

"Tiểu Lê cố lên! Nhất định phải sống sót nhé!"

Đạn mạc trong phòng livestream tuôn ra như thác đổ, thảo luận vô cùng sôi nổi.

Còn tôi thì ôm chiếc nồi lớn nằm trên tấm chiếu cói lạnh lẽo trong căn nhà nhỏ, r/un r/ẩy đọc tờ hướng dẫn.

【Đóng vai tốt nhân vật của mình, không được để lộ thân phận người chơi trước mặt q/uỷ dị.】

【Mỗi tối từ 7 giờ đến 7 giờ sáng hôm sau là thời gian an toàn, trừ khi bước vào khu vực nguy hiểm, nếu không q/uỷ dị sẽ không tấn công người chơi.】

【Sống sót qua năm ngày thì coi như vượt ải trò chơi, nhận được phần thưởng.】

Tôi thấp thỏm bất an đặt tờ giấy xuống, lòng bàn tay rịn ra những giọt mồ hôi lạnh lẽo.

Khởi đầu chỉ với một cái nồi nát, nhìn thế nào cũng không thấy cơ hội chiến thắng...

Đột nhiên, ánh đèn trong phòng chớp tắt đi/ên cuồ/ng, giây tiếp theo bên ngoài truyền đến tiếng kêu thảm thiết x/é lòng.

【Số người sống sót trong phó bản: 4.】

Ngay khi bắt đầu đã có người ch*t, tôi co ro trong chăn, trong lòng càng thêm hoảng lo/ạn.

Đêm dần buông, tôi r/un r/ẩy nhắm mắt lại.

2

Sáng sớm ngày đầu tiên, trời còn chưa sáng tôi đã bò dậy khỏi giường.

Nếu đóng vai tốt nhân vật của mình là có thể sống sót, vậy thì tôi cứ chăm chỉ dậy sớm thức khuya b/án hàng ăn vặt chắc chắn sẽ không sai!

Đến khi mò vào bếp, tôi mới phát hiện chủ quầy hàng ăn vặt này mỗi ngày chỉ b/án bánh.

Bánh không, bánh bao trắng.

Nhặt vài chiếc bánh đã nướng trong nồi lên cắn một miếng, khô khốc, như nhai nến, chẳng có vị gì cả.

Cho q/uỷ ăn thứ này, liệu chúng có thực sự không hắc hóa rồi đến khiếu nại tôi không?

Tôi nhíu mày nhổ ra, bắt đầu quét mắt nhìn những nguyên liệu còn lại trong bếp.

Nửa tảng th!t heo, hành tây, ớt xanh, và một ít hoa hồi gia vị...

Một tiếng sau, tôi lấy từ trong lò ra những chiếc bánh Bạch Cát vàng óng giòn tan hai mặt, vỏ ngoài giòn rụm, bên trong mềm mại.

Sau đó hít sâu vài hơi, r/un r/ẩy ôm nguyên liệu ra ngoài mở hàng.

Không sao đâu, không sao đâu, cũng chưa chắc đã có khách đến m/ua...

"B/án bánh đây, bánh giòn th!t thơm, bánh kẹp th!t b/éo ngậy không ngấy đây."

Tôi ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, ỉu xìu rao lên vài câu.

Ngôi làng này yên tĩnh đến lạ, sáng sớm mà có người đến m/ua bánh mới là lạ đấy!

"Chủ quán, cho một cái bánh."

"..."

Vị thực khách đầu tiên là một thanh niên da trắng bệch, cao ráo chân dài, khí chất rất tốt.

Chỉ tiếc là sau gáy anh ta có một lỗ thủng đầy m/áu, trông đ/áng s/ợ vô cùng.

"Được."

Nhận ra có gì đó không ổn, tôi lập tức cúi đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, lúc này mới miễn cưỡng duy trì được biểu cảm.

Ai ngờ được, ngay giây đầu tiên người đàn ông xuất hiện, đạn mạc trong phòng livestream cũng lập tức bùng n/ổ.

"Là tiểu BOSS Tần Kiêu, hắn thích nhất là mở sọ người chơi đấy!"

"Theo thống kê, chỉ số săn mồi thành công của hắn lên tới 99%, người mới lần này xong đời rồi."

"Tiểu Lê bình tĩnh! Tiểu Lê là giỏi nhất!"

Mà lúc này tôi hoàn toàn không biết gì về nội dung đạn mạc, chỉ biết thắt tạp dề làm việc dưới ánh mắt của Tần Kiêu.

Nhóm lò nướng bánh, mở hũ th!t kho, gắp miếng th!t heo mềm nhừ b/éo ngậy thái nhỏ.

Tần Kiêu có vẻ cũng không vội ăn bánh, chỉ giống như một thực khách bình thường trò chuyện với tôi về mấy chuyện bát quái trong làng.

"Chủ quán Lê, cô có nghe chuyện tối qua chưa?"

"Tối qua tôi ngủ sớm, chuyện gì vậy?"

Để duy trì thiết lập nhân vật không bị lộ tẩy, tôi miễn cưỡng tiếp lời anh ta.

"Chính là tên Lê Đại Lâm ở cuối làng, tối qua uống hai lạng rư/ợu trắng, nói những lời không nên nói."

"Cô đoán xem? Nửa đêm đã bị vợ hắn ch/ém ch*t tươi rồi."

Người đàn ông mô tả khung cảnh m/áu me bằng giọng điệu đầy á/c ý, tỉ mỉ quan sát phản ứng của tôi.

Theo ý của anh ta, đó chính là người chơi trước đã sụp đổ thiết lập nhân vật, bị q/uỷ dị phát hiện và hànhz hạz đến ch*t.

Quả nhiên, sau khi tay tôi khựng lại một nhịp, anh ta phấn khích giơ chiếc búa lên nhắm vào sau gáy tôi.

"Chủ quán Lê, sao cô dừng lại rồi?"

"Bánh của anh xong rồi."

"..."

3

Tôi không chút biểu cảm thu d/ao lại, nhét chiếc bánh kẹp th!t vào túi giấy, rưới thêm chút nước th!t.

Động tác của Tần Kiêu khựng lại, khi nhìn vào chiếc bánh nóng hổi trong tay, biểu cảm của anh ta có chút khó tả.

Giống như đang nói, "Chỉ thế này thôi sao?"

Chỉ là ánh mắt của anh ta nhanh chóng bị chiếc bánh kẹp th!t đó thu hút.

Bánh trắng vỏ ngoài vàng ươm, phần th!t cổ heo b/éo ngậy mềm nhừ được thái nhỏ, bóng bẩy dưới lớp nước sốt và hơi nóng tỏa ra.

Trong veo, rung rinh, trông rất ngon miệng.

Con q/uỷ vốn đang tràn đầy sát khí bỗng yên tĩnh lại, tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng đã lừa được hắn.

Sau khi quan sát một hồi lâu, Tần Kiêu lấy từ trong túi ra một tờ tiền âm phủ.

Chỉ là tờ tiền đó dính đầy m/áu tươi nhầy nhụa, dính vào tay tôi, tôi theo phản xạ dùng khăn lau đi.

Giây tiếp theo, tôi cứng đờ người tại chỗ không dám động đậy.

Tiêu rồi.

Thiết lập của trò chơi kinh dị là chỉ người chơi mới có thể nhìn thấy dáng vẻ ch*t chóc và m/áu của q/uỷ dị.

Thế là khóe môi Tần Kiêu nhếch lên nụ cười nguy hiểm, lộ ra hàm răng sắc nhọn nhìn chằm chằm vào tôi.

"Cô là ai vậy... chủ quán cũ đâu rồi..."

Người đàn ông càng lúc càng tiến lại gần, hàm răng sắc nhọn đó suýt chút nữa đã cắn vào má tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm