Di chúc cuối cùng của ông nội

Chương 6

17/09/2026 01:22

Máy chủ gặp lỗi 500, vui lòng thử lại sau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
7 Người lùn Chương 8
10 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng sinh, ta chọn thái y si tình

Chương 7
Trưởng công chúa bắt đầu tuyển phò mã. Nàng ta chọn lựa xong xuôi, mới tới lượt bản quận chúa vốn ốm yếu từ thuở lọt lòng là ta. Hai người còn sót lại cuối cùng đều là bậc nhân trung long phượng: một người là cầm sư danh tiếng lẫy lừng kinh thành, một người là tân khoa trạng nguyên mới nhập Hàn lâm viện. Kiếp trước, ta chỉ liếc nhìn cầm sư một cái liền động tâm. Ta còn tới cầu xin Trưởng công chúa ban người ấy cho ta. Nàng ta vốn dĩ yêu chiều ta, tất nhiên chẳng vì một nam tử mà làm tổn hại tình nghĩa tỷ muội. Thế là, nàng để hai người rút thăm định hôn sự. Trạng nguyên trăm phương ngàn kế từ chối. Cầm sư cũng chẳng chịu đưa tay, cuối cùng bị Trưởng công chúa ép tới đường cùng, mới rút trúng thẻ tre có ghi phong hiệu của ta. Ngày chàng cưới ta, trong mắt chỉ còn lại vẻ cam chịu. Ba năm sau khi thành thân, chàng chưa từng bước chân vào tẩm phòng của ta. Đêm sinh thần của Trưởng công chúa, chàng lại canh giữ bên chiếc đàn cầm, gảy khúc «Phượng cầu hoàng» đến tận bình minh. Khi ấy ta mới hiểu, kẻ vừa gặp đã thương không chỉ riêng mình ta. Chàng thậm chí còn đáng thương hơn ta. Ta còn có thể trông mong kiếp này, còn chàng chỉ đành gửi gắm tâm tư vào kiếp lai sinh. Trọng sinh mở mắt, ta đã trở về đúng ngày Trưởng công chúa chọn phò mã. Nàng mỉm cười hỏi ta: "A Dư, hai người này, ngươi ưng ý ai?" Ta lắc đầu.
Cổ trang
Trọng Sinh
0