"Cũng chẳng làm khó gì chàng, chàng chỉ việc cầm kim, đ/âm một mũi vào chân nàng ta là được."
"Ta sẽ lập tức cầm hưu thư đến quan phủ, một chút gia sản cũng không lấy, tất cả để lại cho chàng."
3.
Kẻ này rốt cuộc vẫn không nỡ bỏ tiền.
Hắn đã đồng ý.
Hắn bịt mũi, không tình nguyện nhận lấy cây kim ta đưa tới.
"Đã nói rồi đấy, chỉ kh//âu một mũi thôi, của hồi môn đều là của ta." Trước khi hạ kim, hắn còn bắt ta phải khẳng định chắc chắn.
Ta vội vàng gật đầu:
"Ta đến một đồng tiền cũng sẽ không mang đi."
Hắn lúc này mới yên tâm, quay đầu nhìn chằm chằm vào cổ chân da th!t bầy nhầy dưới lớp vải trắng.
Trong mắt hắn đầy vẻ gh/ê t/ởm, tay thì giơ lên thật cao, r/un r/ẩy hạ xuống, cuối cùng đ/âm mạnh một mũi.
Hàn Cảnh Niên nôn khan một trận, vội vã vứt kim sang một bên:
"Gh/ê t/ởm ch*t ta rồi..."
Ai ngờ câu này của hắn còn chưa kịp nói hết, trời bên ngoài bỗng chốc tối sầm.
Cửa sổ nghĩa trang đóng sầm lại.
Nữ thi đang nằm thẳng tắp bỗng nhiên ngồi bật dậy.
Lớp vải trắng vẫn che trên đầu nữ thi, dáng vẻ thẳng đơ ấy trông giống hệt như một con bù nhìn cứng đờ.
Trong phòng tối om, cái x/ác ngồi thẳng đuột kia khiến người ta dựng cả tóc gáy.
Hàn Cảnh Niên k/inh h/oàng biến sắc:
"Thi... th* th/ể q/uỷ nhập tràng rồi!"
Hắn bủn rủn chân tay, túm lấy cổ tay ta rồi trốn ra sau lưng:
"Chuyện... chuyện này rốt cuộc là thế nào?!"
Ta mỉm cười, đỡ lấy vai hắn cho hắn đứng vững.
Sau đó ngón tay khẽ móc, ta buông hắn ra, xoay người đỡ lấy lưng nữ thi, đặt th* th/ể nằm xuống trở lại:
"Không có gì, chuyện như thế này thường xảy ra mà."
"Chàng không cần phải kinh h/ồn bạt vía như vậy."
Hàn Cảnh Niên thấy sắc mặt ta vẫn như thường, lau mồ hôi lạnh, thở phào nhẹ nhõm:
"Thường xuyên xảy ra ư? Vậy thì tốt, vậy thì tốt."
Hắn vẫn chưa hết bàng hoàng, nuốt nước bọt, nhét hưu thư vào ngựk ta rồi lảo đảo chạy ra ngoài.
Nhìn cái bóng lưng như đang chạy trốn ấy, ta không nhịn được mà cười lạnh.
Còn một việc nữa hắn không nhìn thấy.
Lúc nãy khi đặt nữ thi nằm xuống, ta đã nhét hai sợi tóc của Hàn Cảnh Niên vào lòng bàn tay nàng.
Liễu nương bỗng chốc mọc ra móng vuốt nhọn hoắt, nắm ch/ặt lấy hai sợi tóc đó.
"Đợi ch*t đi." Ta lấy lòng bàn tay che nửa khuôn mặt, mấp máy môi về phía bóng lưng đang chật vật chạy trốn kia.
Oán khí mẹ con đã kết thành, đợi đến lúc Liễu nương thi biến, chắc chắn sẽ không tha cho cả nhà bọn chúng.
Ta nắm ch/ặt hưu thư, dự định chạy đến quan phủ.
Chỉ cần quan phủ đăng ký hưu thư, ta chính là người vợ đã bị hắn hưu, không còn là người của Hàn gia nữa.
Hàn Cảnh Niên! Chàng hãy đợi mà đền mạng đi!
4.
Ta còn chưa kịp ra cửa, người ở nghĩa trang đã chặn lại, chân run cầm cập:
"Nàng... nàng không được đi, nàng đi rồi thì chúng ta phải làm sao?"
Hàn Cảnh Niên không biết sự lợi hại, nhưng người ở nghĩa trang thì hiểu rõ.
Nữ thi không động đậy nữa, nhưng họ vẫn nhìn ra được điểm kỳ quặc trong đó.
"Nàng đi rồi, đợi người nhà nàng ta đến đòi người, chúng ta biết ăn nói ra sao đây?"
"Đừng lo, sẽ không còn người nhà nào đến nhận nàng ta nữa đâu." Ta an ủi họ.
Liễu nương là thanh mai trúc mã của Hàn Cảnh Niên, hai người lớn lên cùng nhau, nhưng gia thế lại khác biệt một trời một vực.
Liễu nương từ nhỏ đã mất cha mẹ, gửi nhờ nhà chú họ.
Tuổi còn nhỏ đã hứa gả cho người ta.
Nhưng phu quân nàng ta đoản mệnh, giờ lại thành một quả phụ.
Thảo nào dùng đủ mọi chiêu trò cũng phải bám lấy Hàn Cảnh Niên, kẻ chẳng có lấy một đồng.
"Đàn ông của ta chính là người nhà duy nhất còn lại của nàng ta."
"Ta là người nhà của đàn ông của ta, nói như vậy, chẳng phải ta cũng tính là nửa người nhà của nàng ta rồi sao."
"Ta mang th* th/ể đi xử lý, từ nay về sau chuyện này không còn liên quan đến các người nữa."
Người ở nghĩa trang cầu còn không được.
Ta bọc th* th/ể lại rồi cho vào rương.
"Ngươi hãy nhẫn nhịn một chút." Ta nói với nữ thi, "Ta đưa ngươi đi tìm tình nhân kiếp trước của ngươi đây."
Nói xong, ta kéo rương đi đến quan phủ.
Hưu thư được ghi vào sổ sách của quan phủ, thân phận tự do này của ta mới coi như nắm chắc.
Sau đó ta lại đến tiệm sắt, đặt một chiếc khóa thật chắc chắn. Khóa kỹ càng, ta kéo rương, chậm rãi đi về phía Hàn trạch.
Hàn Cảnh Niên chắc vừa mới báo tin vui hưu thê cho mẹ hắn xong, thấy ta trở về, hai mẹ con đồng loạt trợn mắt:
"Nàng còn chạy về làm gì?"
"Nàng đã bị nhà chúng ta hưu rồi!"
Ta đẩy rương đến nơi dễ thấy, cố ý để họ nhìn rõ, sau đó mở miệng m/ắng nhiếc:
"Ta cứ về để cho các người xem, các người rốt cuộc đã đuổi cái gì ra khỏi cửa!"
"Ngươi tưởng ta thèm khát đống đồ rá/ch nát nhà ngươi chắc?"
"Nghe cho kỹ đây, tiền bạc, lão nương đây có đầy!"
Ta chỉ vào mũi hai mẹ con mà m/ắng từng người một:
"Lão yêu bà, bà còn không biết đâu nhỉ, trước đây th/uốc bà uống toàn là loại rẻ tiền thối nát nhất trong tiệm!"
"Còn nhìn cái thằng con trai vô dụng mà bà nuôi này, một thằng ng/u, đến con lợn còn hơn nó!"
M/ắng đủ rồi, ta xách rương lên giả vờ muốn đi.
Đúng như dự đoán, sắc mặt của hai kẻ khốn nạn này lập tức thay đổi.
"Không được đi!" Mẹ chồng gầm lên, ba bước đã xông tới.
Người mẹ chồng ngày nào cũng kêu ca mình thân yếu sức mòn phải uống th/uốc, giờ phút này hung dữ như một con hổ, giơ móng vuốt đến cư/ớp rương:
"Giao rương đây cho ta!"
Hàn Cảnh Niên thì nhìn chằm chằm với vẻ mặt lạnh lùng, giả vờ như bi phẫn tột cùng:
"Hứa Thiên Thiên, nàng lại dám giấu giếm chúng ta làm chuyện này, uổng công ta còn coi nàng là người trung hậu!"
"Quả nhiên ta nên hưu nàng từ sớm."
Nói rồi, hắn còn đ/ấm ngựk dậm chân, như thể đổ hết tội lỗi lên đầu ta, cư/ớp đoạt giữa thanh thiên bạch nhật cũng có thể trở thành danh chính ngôn thuận.
Ta giả vờ không có sức chống đỡ, để mẹ chồng đẩy ngồi bệt xuống đất.
"Ta nói cho nàng biết, trước đây nàng là dâu nhà họ Hàn, ai có thể nói những thứ này không phải nàng lấy từ nhà họ Hàn? Những thứ nàng có vốn dĩ thuộc về nhà họ Hàn." Mẹ chồng đứng nhìn xuống ta, "Bây giờ chỉ là vật quy nguyên chủ mà thôi."
Nói xong bà ta liền vội vàng đi khiêng rương.
Chỉ nâng vài cái đã mệt đến thở không ra hơi:
"Con ranh kia, rốt cuộc nàng giấu bao nhiêu đồ tốt, mà nặng đến thế này!"
Bà ta quay đầu nhìn Hàn Cảnh Niên vẫn còn đang làm bộ làm tịch bên cạnh:
"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Qua đây giúp ta khiêng một tay."
Hàn Cảnh Niên vẫn còn giữ cái vẻ thiếu gia, chần chừ không chịu động tay.
Ta nhìn hắn một cái, gào lên thảm thiết, làm bộ muốn lao tới cư/ớp lại rương.
Lần này, căn b/ệnh kiêu ngạo của hắn lập tức khỏi hẳn.
Hàn Cảnh Niên nhanh nhẹn khiêng chiếc rương đó vào trong sân nhà mình.
Cửa sân đóng sầm lại.