"Giày của tôi đâu?"
Chung Luật thở dài, nhặt đôi dép lê của tôi từ hai góc phòng lên.
Tôi bỗng nảy ra ý x/ấu, lắc lắc chân trước mặt hắn.
"Ấy da, chân trần leo thang đ/au quá, Luật ca, anh giúp em xỏ giày đi."
Tranh thủ lúc này, phải làm cho hắn gh/ê t/ởm ch*t đi được, ha ha.
Chung Luật nhướng mày, bàn tay xươ/ng xối rõ ràng nắm ch/ặt lấy cổ chân tôi kéo sát vào ngựk hắn.
"Được thôi, cưng à."
Đệt!
Tôi co quắp ngón chân, x/ấu hổ đến đỏ mặt, nhịp tim cũng không tự chủ mà đ/ập nhanh hơn.
Trong ký túc xá bỗng vang lên những tiếng gào thét.
"Hai người có thể đừng sáng sớm đã làm phiền giấc mộng của người khác rồi còn ng/ược đ/ãi dân FA được không?"
"Đôi cẩu nam nam, đừng có làm chuyện đó trên giường ký túc xá!"
Tôi không ngờ mọi người đều đã tỉnh mà còn xem hết toàn bộ quá trình, ngập ngừng giải thích.
"Không phải, hai đứa tôi là đang thuần túy gh/ê t/ởm đối phương thôi."
Thằng số ba miệng đầy những tiếng "ừ ừ ừ": "Tao hiểu, mặt lạnh xỏ giày giặt quần l/ót, đúng là làm tình thuần túy."
Trong mắt Chung Luật lộ rõ ý cười, còn thêm dầu vào lửa.
"Cưng à, có cần anh bế em xuống không?"
Mặt tôi đỏ bừng.
Giây tiếp theo, trong đầu tôi bỗng vang lên một âm thanh.
"Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi rồi, ký chủ!"
"Vì hệ thống gặp lỗi nên đã gửi nhầm ngươi và Chung Luật đến thế giới này, để bồi thường, chỉ cần một người xuyên không t/ử vo/ng, năng lượng cung cấp có thể giúp người kia trở về thực tại."
"Ký chủ, hãy đưa ra lựa chọn. Là hy sinh Chung Luật, hay là tự hy sinh?"
6
Độ nóng trên mặt tôi tan biến trong tức khắc.
Ý cười của Chung Luật cũng nhạt đi: "Sao thế?"
Tôi vội viện cớ đ/au bụng rồi trốn vào nhà vệ sinh.
"Hệ thống? Ra đây cho tao!"
Nó lập tức trả lời.
Tôi nghiến răng: "Mày đưa chúng tao đến cái nơi q/uỷ quái này, theo lý mà nói chẳng phải nên miễn phí đưa tao về nhà sao? Tại sao lại bắt tao và Chung Luật phải ch*t một đứa!"
Giọng máy móc lạnh lẽo của hệ thống lộ ra vẻ vô lại.
Nó nói năng lượng không đủ, nó cũng không còn cách nào khác.
"Ngươi nên cảm thấy may mắn vì ta đã chọn ngươi trước trong hai người, cho ngươi quyền chủ động."
"Hơn nữa chuyện này có gì khó chọn đâu? Theo kiểm tra của hệ thống, qu/an h/ệ giữa ngươi và Chung Luật vốn dĩ đã không tốt rồi."
Tôi đ/è nén cơn gi/ận, ch/ửi thầm một tiếng.
Tuy tôi luôn miệng gọi Chung Luật là kẻ th/ù không đội trời chung, nhưng hắn càng là một con người bằng xươ/ng bằng th!t!
Trong 20 năm cuộc đời, những lúc vui vẻ, những lúc gi/ận dữ.
Những lúc kiêu ngạo hay thất vọng, tất cả đều có sự hiện diện của Chung Luật.
Thậm chí, những niềm vui, nỗi buồn, sự kiêu ngạo hay thất vọng trong đó, rất nhiều đều là do hắn mà ra.
Nếu cứ dễ dàng mà để một người ch*t đi không chút gánh nặng, tôi còn là con người sao?
"Đừng tưởng mày tự xưng là hệ thống quái gì thì tao phải nghe lời mày, cùng lắm thì tao và Chung Luật cứ ở lại thế giới này mãi mãi."
Tôi giơ ngón giữa về phía không trung.
Hệ thống không chút cảm xúc, nhắc nhở tôi nếu không đưa ra lựa chọn, nó sẽ tự động mặc định tôi muốn mình được sống sót.
"Quy luật thế giới sẽ xóa sổ Chung Luật, không ai có thể ngăn cản."
Ch*t ti/ệt!
Tôi vừa buông một câu ch/ửi thề, cửa nhà vệ sinh đã bị gõ mấy cái.
"Ngã xuống hố rồi à?"
Tôi mở cửa, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Chung Luật sững người một chút, rồi lập tức nhíu mày.
"Rốt cuộc là sao?"
Lúc này, tôi thà rằng hắn đừng nh.ạy cả.m với cảm xúc của tôi như vậy.
Tôi quăng lại hai chữ "táo bón" đầy bực bội, rồi hung hăng va vào vai hắn mà đi qua.
Kết quả cổ tay bị hắn nắm ch/ặt lấy.
Chung Luật dường như khẽ thở dài.
"Nếu thật sự khó giải quyết, anh hy vọng em có thể tìm anh giúp đỡ."
Hắn cúi người xuống: "Đường Trạch, em nhớ kỹ, ở đây, chúng ta chính là người thân thiết nhất."
Hơi thở nóng ấm phả vào tai tôi, trong một khoảnh khắc tôi có ý định muốn nói ra tất cả.
Nhưng cuối cùng vẫn giữ im lặng.
Cái hệ thống này quá khốn nạn, sự việc cũng quá q/uỷ dị.
Vẫn nên quan sát một thời gian rồi mới phán đoán lời nó nói thật giả đến mức nào.
"Chung Luật, gửi cho tôi thời khóa biểu của anh đi."
Trên mặt hắn nở nụ cười nửa miệng, nói rằng cái kiểu thức khuya chơi game như tôi thì có đi cũng chẳng dùng đến.
"Dù sao anh cũng biết thời gian của em, anh đến tìm em là được."
Tôi chột dạ.
Quả thật thời gian này trong việc đóng giả tình nhân, tôi làm kém xa Chung Luật.
Ngày nào hắn cũng mang cơm m/ua quà cho tôi, còn tôi chỉ biết hưởng thụ, chẳng đóng góp gì cả.
"Thì... chẳng phải em là bạn trai của anh sao, đương nhiên cũng phải quan tâm chăm sóc anh chứ."
Thực ra là tôi sợ hắn đột ngột treo máy!
Thằng số ba lẹt xẹt dép lê chạy tới đi vệ sinh, vừa đúng lúc nghe thấy lời chúng tôi, liền rùng mình một cái.
"Ọe ọe ọe~ cặp đôi thối tha đi vệ sinh cũng phải nắm tay nhau! Thế có cần cởi quần giúp đối phương giữ luôn không?"
Tôi vội vàng hất tay Chung Luật ra, sắc mặt có chút không tự nhiên.
Hắn thì vẫn bình thản như mọi khi, bảo tôi mau ăn sáng kẻo nguội.
"Tối anh lại đến đón em, đi bar chơi chút."
7
Mắt tôi sáng lên, đi bar cũng tốt.
Đang rối bời, đúng lúc muốn thư giãn một chút.
Nhưng tôi không ngờ sẽ gặp Quý Thâm và Ôn Thư.
Một tháng nay cuộc sống rất bình yên.
Tôi bận đối phó với Chung Luật, suýt chút nữa quên mất hai nhân vật chính này.
May mà lần này đụng mặt, hai người họ cũng chỉ hơi sững lại, không nhìn thêm nữa.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tôi không hề quên trong nguyên tác hai nam phụ đ/ộc á/c đã bị bọn họ hànhz hạz đến ch*t.
Bây giờ th/ù h/ận vẫn chưa kéo tới mức đó, tôi và Chung Luật chắc cũng tạm thời an toàn rồi.
Khi đang uống rư/ợu, tôi cứ nhìn về phía Ôn Thư mãi.
Tính ra, đây mới là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nhân vật chính thụ bằng xươ/ng bằng th!t.
Quả nhiên giống như mô tả trong sách, nho nhã thanh cao, khí chất xuất chúng.
Giây tiếp theo, cằm tôi bị một bàn tay bóp ch/ặt ép phải quay lại, đối diện với khuôn mặt có phần âm trầm của Chung Luật.
"H/ồn phách đều bị người ta hút đi rồi à, cậu ta đẹp đến thế sao?"
Tôi mất mấy giây mới phản ứng lại, suýt chút nữa cười ch*t.
Cái tên này, ngay cả gh/en t/uông cũng phải diễn đạt đến mức chân thực như vậy sao?
"Làm ơn đi, tôi tò mò một chút cũng không được à!"
"Mà nói đi cũng phải nói lại, kiểu như Ôn Thư đúng là hợp gu tôi thật."
Chung Luật sững người, rồi nhanh chóng cười khẩy một tiếng.
"Em với cậu ta không có cửa đâu, đụng hàng rồi."
Đùa cái gì thế?
Tôi, Đường Trạch, đại mãnh 1!
Chung Luật nhắc nhở tôi đừng quên bổn phận của mình.
"Em, Đường Trạch, hiện tại là bạn trai nhỏ của anh."
Tôi lười cãi nhau, dùng tay chọc chọc vào eo hắn.
"Này, anh thích kiểu đàn ông như thế nào? Không lẽ cũng là kiểu như Ôn Thư à?"