Vào ngày cuối cùng của chuyến đi tốt nghiệp, hoa khôi của lớp bất ngờ đề nghị đi thám hiểm động Lạc Hoa.
Tôi giả vờ mắc chứng sợ không gian hẹp để ngăn bạn trai đi theo vào trong.
Nhưng anh ta chẳng thèm suy nghĩ mà từ chối ngay:
"Anh sẽ vào đó cùng cô ấy trước, đợi khi chắc chắn cô ấy bình an, anh sẽ quay lại với em ngay."
Tôi không muốn ở lại ngoài hang một mình, nên đành phải đi theo cả nhóm.
Trước khi vào hang, bạn trai tình cờ liếc thấy biểu cảm của tôi, không nhịn được mà hỏi:
"Em cười cái gì?"
Tôi thu lại "nụ cười lộ răng tiêu chuẩn" đã luyện tập suốt trăm năm:
"Em bẩm sinh đã mắc cái tật này rồi."
"Càng sợ hãi, em lại càng không nhịn được muốn cười."
1.
Đến cửa hang, người dẫn đường đột ngột thay đổi ý định:
"Sáu người không thể cùng vào hang."
"Mấy người lúc nãy rõ ràng nói chỉ có bốn, sao đột nhiên lại lòi ra thêm một người?"
"Tính cả tôi vào nữa, vừa vặn là sáu người."
"Mười dặm quanh đây, tuyệt đối không ai dám dẫn sáu người vào cái hang này!"
Nói xong những lời đó, người dẫn đường quay lưng bỏ đi.
Hoa khôi của lớp, Khương Nghiên, vội vàng đuổi theo ngăn ông ta lại:
"Vậy để một người ở lại bên ngoài chờ là được chứ gì?"
Vừa dứt lời, cô ta liếc xéo tôi một cái đầy khó chịu:
"Thẩm Vụ, cậu cứ ở lại cửa hang đi."
"Chẳng phải ngay từ đầu người không muốn đến đây cũng là cậu sao?"
Lời cô ta nói không phải không có lý, nhưng tôi vẫn không cam lòng đồng ý.
Hôm nay vốn đã là ngày cuối cùng của chuyến du lịch tốt nghiệp.
Theo kế hoạch ban đầu, giờ này chúng tôi đã phải có mặt ở sân bay rồi.
Chỉ là vào bữa sáng, Khương Nghiên nghe thấy vài người ở bàn bên cạnh thì thầm bàn tán:
"Cái trại m/a trên núi đó chỉ sau một đêm đã dọn sạch, chắc chắn là đang giấu giếm chuyện gì đó không muốn người ngoài biết."
"Có gì lạ đâu? Chắc là khu du lịch muốn khai thác, dân làng nhận tiền bồi thường nên dắt díu nhau vào thành phố hưởng phúc rồi."
"Tiền đưa đủ thì tộc trưởng đời nào chẳng chịu buông? Đổi lại là cậu, lẽ nào còn ở lại cái xó núi nghèo nàn mà khổ sở cả đời?"
"Tôi lại tò mò hơn, trong cái hang mà họ c/ắt cử người canh giữ quanh năm đó, rốt cuộc giấu thứ gì không thể cho ai thấy."
"Ý cậu là... động Lạc Hoa?"
Trong truyền thuyết cũ ở Tương Tây có ba điều tà á/c: đuổi x/ác, thả trùng, và thiếu nữ động Lạc Hoa.
Nghe đồn thần hang sẽ chọn cô dâu của mình từ những cô gái trẻ.
Cô gái nào một khi bị chọn trúng, cả trại sẽ đá/nh trống khua chiêng, đưa cô ấy vào động Lạc Hoa để làm lễ thành hôn.
Khương Nghiên nghe đến sáng cả mắt, lập tức đổi lịch trình:
"Cái hang đó bình thường bí ẩn lắm, ngày đêm đều có người canh giữ."
"Giờ hiếm có dịp không ai trông coi, chúng ta tất nhiên phải qua xem thử một cái!"
Ngoài tôi ra, tất cả mọi người đều tán thành.
Cuối cùng Khương Nghiên đứng ra thuê một người dẫn đường bản địa.
Người dẫn đường khi gặp cô ta chỉ hỏi hai câu:
"Tổng cộng đi mấy người?"
"Trong đó có mấy nam, mấy nữ?"
Sau khi quay lại, Khương Nghiên còn cười kể lại cho chúng tôi nghe:
"Người ở đây đúng là chất phác đến đáng yêu."
"Giá cả còn chưa bàn xong, vậy mà chỉ quan tâm đến số lượng người."
2.
Đứng trước cửa hang lúc này, mấy người hoàn toàn cứng đờ.
Người dẫn đường nhất quyết không chịu dẫn sáu người đi vào.
Tôi kiên quyết nói mình không muốn bị lẻ loi.
Cơn gi/ận của mọi người chẳng mấy chốc đổ dồn lên tôi, ngay cả bạn trai Hạ Xuyên cũng trách tôi làm lo/ạn:
"Vừa nãy em còn nói sợ không gian hẹp, sao quay đầu lại đã cười được rồi?"
"Bảo em ở lại bên ngoài, rõ ràng cũng là vì nghĩ cho em thôi."
Tôi đỏ hoe mắt, cố tình lớn tiếng hét lên:
"Anh chính là muốn giấu em để ở riêng với Khương Nghiên!"
Bị vạch trần tâm tư, sắc mặt Hạ Xuyên tức thì trở nên khó coi.
Khương Nghiên hơi đỏ mặt, nửa thật nửa giả mà m/ắng yêu một câu: "Cậu đừng có nói bậy."
Tuy miệng nói vậy, nhưng bản thân cô ta thừa biết tôi không hề vu khống.
Khi mới vào đại học, người Hạ Xuyên theo đuổi đầu tiên vốn dĩ là Khương Nghiên.
Cho đến khi bị cô ta từ chối, anh ta mới quay sang yêu tôi.
Anh ta chẳng qua cũng chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, nữ thần không theo đuổi được thì yêu đương vẫn phải có, huống hồ người trẻ tuổi cũng có nhu cầu sinh lý.
Còn tôi thì luôn nhìn mọi thứ nhẹ nhàng, tiêu chuẩn chọn bạn trai chỉ có hai điều: dùng được, và dùng thấy thuận tay.
Cứ như vậy, chúng tôi mỗi người lấy thứ mình cần, tạm bợ bên nhau suốt bốn năm đại học.
Tính kỹ ra, anh ta dù không có công lao gì lớn, nhưng cũng thực sự đã bỏ ra không ít công sức.
Tôi muốn tiện tay giữ lại mạng cho anh ta, yêu cầu này không quá đáng chứ?
Thế mà Hạ Xuyên lại nhất quyết không biết điều, khăng khăng muốn để tôi ở lại bên ngoài.
Tôi đành buông tay nhượng bộ:
"Được thôi, vậy chúc anh may mắn..."
Lời còn chưa dứt, từ sâu trong rừng bất ngờ lăn đến một tràng âm thanh ầm ầm trầm đục.
Bụi rậm cách đây không xa rung chuyển dữ dội, trong chớp mắt đã đổ rạp một mảng lớn.
Trong gió lập tức tràn tới một mùi tanh hôi nồng nặc.
Sắc mặt người dẫn đường thay đổi ngay lập tức:
"Là đàn lợn rừng, mau tránh ra!"
Ngay sau đó, vài con lợn rừng to gần bằng con voi con đ/âm sầm qua bụi rậm, lao thẳng về phía chúng tôi.
Những con vật đó toàn thân đen sì, răng nanh dài và nhọn, lỗ mũi phì phò hơi nóng, chằm chằm nhìn chòng chọc vào đám người chúng tôi đã xâm phạm lãnh địa của chúng.
Cửa hang lập tức náo lo/ạn, tiếng khóc lóc và tiếng kêu c/ứu trộn lẫn vào nhau.
Tất cả mọi người hoảng lo/ạn chui vào hang để tránh nạn.
May mắn là đàn lợn rừng đó không đuổi theo vào trong hang.
Chúng chỉ chạy dọc theo cửa hang rồi đi mất.
Người dẫn đường nhíu ch/ặt mày:
"Không đúng, đây đều là lợn rừng đực trưởng thành."
"Giờ đâu phải mùa động dục, sao chúng lại có thể kết đàn chạy lo/ạn thế này..."
Ông ta chưa kịp nói hết câu, tôi đã giơ tay túm lấy cổ áo sau của ông ta.
Người dẫn đường bị kéo loạng choạng một bước, há miệng ch/ửi:
"Cô bị th/ần ki/nh à..."
Ngay khoảnh khắc đó, một tảng đ/á lớn sượt qua mái tóc ông ta rồi nện xuống thật mạnh.
Tiếng ầm ầm chấn động đến mức đ/au cả tai, cửa hang cũng bị chặn kín mít.