"Nhìn xem đã gây ra chuyện gì rồi!"
Sau khi quở trách, ông lão lại đổi sang gương mặt cười hiền hậu, liên tục vái lạy chúng tôi:
"Mấy đứa nhỏ bị dọa sợ rồi, đây là cấm địa của trại, vốn dĩ đã chuẩn bị niêm phong lại."
"Ra ngoài rồi tuyệt đối đừng nói lung tung. Nếu làm khách du lịch sợ chạy hết, người trong trại sẽ không tha cho chúng tôi đâu."
"Người miền núi chúng tôi ki/ếm sống không dễ dàng, mong mấy đứa thông cảm cho."
Hạ Xuyên thấy ông lão khép nép như vậy, lập tức vỗ ngựk đảm bảo tuyệt đối không tiết lộ nửa lời.
Ông lão hài lòng gật đầu:
"Được, vậy ta gọi người đưa mấy đứa ra ngoài."
Trên đường đi, thiếu gia Cố hỏi như thể đang tán gẫu bình thường:
"Cấm địa của ông quả thật tà môn, chúng tôi suýt nữa thì bỏ mạng hết ở trong đó."
"Những cô gái mặc áo cưới trong sảnh đó, rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Ông lão thở dài một tiếng:
"Thần hang chọn cô dâu, không có chuyện 'tâm đầu ý hợp' như mấy đứa trẻ các người hay nói đâu."
"Cái đó gọi là gì nhỉ? À đúng rồi, 'song hướng bôn phó' (tình yêu hai chiều)."
"Cô gái nào lọt vào mắt thần hang, muốn gả cũng phải gả, không muốn cũng phải gả."
"Có người ch*t cũng không chịu, sau khi ch*t oán khí không tan, liền trở thành sát tinh."
Hạ Xuyên cảm thấy thật hoang đường:
"Vậy không đưa người vào hang là được chứ gì?"
Ông lão lắc đầu:
"Cô gái được chọn dù không vào hang, ở lại trong trại cũng sẽ ch*t không lý do, chưa từng có ngoại lệ."
"Sau khi ch*t còn bị q/uỷ nhập tràng, liên lụy cả nhà già trẻ lớn bé."
Đang nói chuyện, chúng tôi đã đến cuối hang.
Phía trước là một hồ nước ngầm rộng lớn, nước hồ xanh thẫm, tĩnh lặng như một khối sắt lạnh.
Ông lão cười chỉ sang bờ bên kia:
"Mấy đứa đều biết bơi chứ?"
"Bơi sang bờ bên kia, tìm tảng đ/á thứ ba bên trái. Dưới tảng đ/á có một cái hang, cứ chui vào là ra được."
"Chúng ta còn phải quay lại niêm phong ch/ặt lũ cô dâu đó, không thể đi cùng mấy đứa được. Lối ra ở bờ bên kia, đừng bơi nhầm hướng."
"Yên tâm, lặn xuống nín thở tối đa mười giây là ra khỏi hang. Đường nước đó ta từng đi rồi, tuyệt đối không làm mấy đứa ch*t đuối đâu."
Hạ Xuyên liên tục nói cảm ơn, nhấc chân định xuống nước.
Tôi ngăn anh ta lại, ngẩng mặt nhìn ông lão:
"Mẹ tôi từng dạy, trên đường gặp gì cũng có thể xem, chỉ riêng vùng nước lạ là không được xuống."
Ông lão cười càng thêm từ ái:
"Mỗi vùng đất nuôi dưỡng mỗi con người. Cô bé à, cháu bị dọa đến lú lẫn rồi nên mới thấy ai cũng giống quái vật thôi."
Hạ Xuyên lại mất kiên nhẫn:
"Mấy người không đi thì tôi xuống trước đây. Chần chừ nữa là thứ trong hang đuổi đến nơi rồi."
Tôi buông tay, anh ta không đợi được nữa mà bước xuống nước.
Thiếu gia Cố cũng không nhúc nhích, chỉ nhìn chằm chằm ông lão hỏi:
"Mấy người vừa nãy là từ lối ra dưới hồ đó vào sao?"
"Đúng vậy."
Tôi cười một tiếng:
"Vậy sao quần áo của mấy người lại khô ráo hết thế này?"
13.
Hạ Xuyên đã ra cách bờ vài mét.
Nghe thấy lời tôi, toàn thân anh ta cứng đờ, bò lăn bò càng quay ngược trở lại:
"Thiếu gia Cố, mau kéo tôi lên!"
Thiếu gia Cố đầy vẻ gh/ê t/ởm, nhưng vẫn giơ tay lôi anh ta lên bờ.
Giây tiếp theo, ánh mắt cậu ta vượt qua vai Hạ Xuyên, lập tức trầm xuống.
Mặt hồ tĩnh lặng bỗng nổi sóng, một vệt nước dài và sâu bơi qua từ xa, sau đó sủi lên hàng loạt bong bóng khí.
Cậu ta lùi lại một bước:
"Dưới nước có một thứ kích thước rất lớn."
Hạ Xuyên h/ồn xiêu phách lạc, chỉ vào ông lão mắ/ng ch/ửi:
"Đồ già khốn kiếp, ông định lấy chúng tôi làm mồi cho cái gì?"
Ông lão im lặng một lát, nụ cười biến mất hoàn toàn.
Ông ta giơ một tay lên, hơn mười khẩu sú/ng săn lập tức chĩa thẳng vào chúng tôi.
Lão già lộ rõ bản chất hung á/c:
"Đuổi đám người đó xuống hồ."
Người dẫn đường do dự hỏi:
"Đuổi ai xuống nước? Nói đến nước này rồi, ông đừng có ấp úng nữa."
Ông lão cười âm hiểm:
"Không được để sót một đứa nào, đuổi hết xuống dưới."
Người dẫn đường rõ ràng h/oảng s/ợ:
"Tộc trưởng, không cần phải làm đến mức này chứ?"
"Chỉ cần làm rõ cô dâu nhập vào thân x/ác ai, đẩy người đó xuống hồ là đủ rồi."
"Cần gì phải hại cả những người khác..."
Thiếu gia Cố không hề ngạc nhiên.
Nhóm người này từ lúc xuất hiện đã ngang nhiên cầm sú/ng, vừa nãy liên tục dặn dò chúng tôi giữ bí mật, chẳng qua chỉ là muốn khiến chúng tôi trút bỏ phòng bị.
Đôi mắt vàng khè của lão tộc trưởng quét qua gương mặt từng người chúng tôi:
"Ta chỉ cần chắc chắn A Y Lan trà trộn trong nhóm người đó là đủ rồi."
"Còn việc nó mượn thân x/ác của ai, căn bản không quan trọng..."
Thiếu gia Cố bỗng ngẩng mặt:
"A Y Lan?"
"Ông quen cô ấy sao? Từ khi nào, tại sao dọc đường không nói một lời?"
14.
Tộc trưởng quan sát thiếu gia Cố một lát, chẳng mấy chốc đã hiểu ra:
"Hóa ra ngươi chính là tên sinh viên đại học ngoại tỉnh dụ dỗ nó rời khỏi trại."
Ông ta cười khẩy:
"Thật sự để ngươi tìm đến tận đây."
"Đáng tiếc, nó ch*t rồi."
Hóa ra mối tình yêu xa trong miệng thiếu gia Cố từ trước đến nay không phải là cái cớ để từ chối Khương Nghiên.
Cậu ta và một cô gái trong trại tên là A Y Lan đã yêu qua mạng rất lâu.
Khi hai người mới quen, cô ấy luôn phòng bị:
【Ông nội nói, trên mạng nhiều kẻ l/ừa đ/ảo lắm.】
【Ông nội còn nói, yêu mạng có rủi ro, gặp mặt phải cẩn thận.】
【Ông ấy xem ảnh của anh rồi, bảo chắc chắn là đã chỉnh sửa!】
Sau đó hai người càng trò chuyện càng tâm đầu ý hợp, chủ đề nhanh chóng chuyển sang việc gặp mặt:
Thiếu gia Cố dứt khoát gửi lời mời:
【Trong trại của em có gì vui không?】
【Hay là em đến Thượng Hải đi, anh đưa em đi ngắm Bến Thượng Hải, rồi đi Disney.】...
A Y Lan do dự rất lâu, cuối cùng vẫn đồng ý.
Cô ấy không nói cho cậu ta biết, so với công viên giải trí chưa từng thấy bao giờ, cô ấy thực ra muốn gặp người ở phía bên kia màn hình điện thoại hơn.
Ngay trước khi xuất phát, cô ấy đột nhiên bị tuyên bố được chọn làm cô dâu của thần hang.
Thiếu gia Cố biết tin, lập tức khuyên cô:
"Đừng vào hang."
"Em cứ trực tiếp bắt tàu đến tìm anh. Thượng Hải có cảnh sát, ai dám bắt em quay lại, anh sẽ cùng em báo cảnh sát."
A Y Lan nghiêm túc suy nghĩ, vẫn từ chối:
"Em phải vào. Cô ấy còn đang đợi em trong hang, em không thể bỏ cô ấy lại một mình."
"Nếu em trốn, trại sẽ bắt một cô gái khác thay thế em. Đổi người khác vào ch*t, thì với em vào trong có gì khác biệt?"
Cô kể với thiếu gia Cố, mình có một người anh lớn lên cùng nhau.
Đối phương hứa sẽ tiếp ứng cô trong hang, rồi đưa cô đến ga tàu an toàn.
"Đến lúc đó anh ấy sẽ hộ tống em đến ga tàu."
"Đợi anh ấy đưa em lên tàu, em sẽ không bao giờ quay lại nữa."
Thiếu gia Cố vẫn không yên tâm, c/ầu x/in cô đợi thêm vài ngày, ít nhất là đợi cậu ta đến trại rồi hãy hành động.
Nhưng ngày vào hang do tộc trưởng quyết định, cô căn bản không thể kéo dài thêm.