Nàng ta đứng ngoài cửa sổ hỏi ta: "Nương, tuyết lớn như vậy, binh bộ còn thử nỏ nữa không?"
"Sẽ có. Trận chiến ở Tây Bắc không chờ trời quang."
Kẻ nào muốn h/ủy ho/ại bản lĩnh của con gái ta, ta liền ch/ặt đ/ứt tiền đồ của kẻ đó trước.
5.
Tấu chương dâng lên, trong cung mấy ngày không có minh chỉ, Tiêu gia đã lo/ạn trước. Nghe nói Tiêu Thừa Dận bị giam trong phủ, thường hay đá/nh m/ắng hạ nhân. Bùi Minh Châu đêm đem canh sâm đến, bị hắn đ/á đổ mâm, nước nóng hắt cả lên người, cũng không dám khóc thành tiếng.
Nửa tháng sau, trong cung truyền chỉ triệu ta và Tri Ý vào diện kiến. Trước khi vào cửa, Tri Ý nắm ch/ặt áo choàng, khẽ hỏi Bệ hạ có tin nàng hay không.
"Con đem bản vẽ ra, tự nhiên người ta sẽ biết nên tin ai."
Trong Ngự thư phòng, Hoàng thượng bảo con bé vẽ trước mặt. Tri Ý cầm bút lên vẽ ngay, chưa đầy nửa nén nhang, kết cấu, kích thước và chỗ chịu lực đã rõ ràng từng thứ một. Mấy vị lão thần truyền tay xem xét, lần lượt nhìn qua kích thước và cấu tạo con bé ghi chú, đều gật gù.
Hoàng thượng lại lấy ra bản vẽ cũ mà Tiêu Thừa Dận để lại ở Tây Bắc. Hai bản vẽ chỉ có kiểu mẫu cơ bản giống nhau, cấu tạo then chốt lại hoàn toàn khác nhau. Bản vẽ cũ vẫn theo phương pháp xưa cũ, bản vẽ Tri Ý dâng lên lại thay đổi vọng sơn và nha phát, đúng là phương pháp con bé thử đi thử lại ở Xảo Cơ Phường rồi định ra. Hai bản đối chiếu, ai là người cải tiến ra nỏ mới dựa trên quy chế xưa, liếc mắt là hiểu ngay.
Hoàng thượng nhìn về phía kẻ quỳ bên cạnh: "Tiêu Thừa Dận, ngươi còn gì để biện hộ?"
Tiêu Thừa Dận áp mặt xuống đất đáp:
"Thần... biết tội. Thần chỉ là lo lắng Bùi cô nương còn trẻ, làm hỏng đại sự quân quốc, nhất thời hồ đồ, không có ý hại người."
Ta suýt nữa thì bật cười. Sợ con bé hỏng việc, nên trước đẩy kẻ có thể làm nên việc vào đường ch*t, quả nhiên vẫn là lẽ của hắn.
Hoàng thượng không nghe nữa, sai người áp giải hắn xuống, lại hỏi Tri Ý: "Trẫm nghe nói ngươi là nữ nhi của Vĩnh Ninh Hầu phủ?"
"Bẩm Bệ hạ, thần nữ chỉ là thích công nghệ, cũng nguyện lấy chỗ học được mà ra sức cho tiền tuyến."
Hoàng thượng gật đầu, ban cho "Xảo Cơ Phường" biển ngự tứ và ngàn lượng bạc thưởng, lại cho phép nàng lấy thân phận ngoại mời thợ cả để tham gia cải tiến quân khí. Ngoại mời thợ cả không tính là quan thân chính thức, nhưng có thể lấy chính tên mình tham gia cải tiến quân khí Tây Bắc. Đối với Tri Ý, khẩu dụ này còn quý giá hơn tiền thưởng.
Từ nay con bé không cần mượn danh cha, chồng hay gia tộc nữa, có thể ngồi trước án thư mà đường hoàng mở miệng.
Sau khi lên xe ngựa, Tri Ý đột nhiên ôm ta mà khóc: "Nương, Bệ hạ vừa rồi nói con không giống nữ nhi Bùi gia."
"Đó là khen con đấy."
Con Bé nước mắt chưa rơi mà đã cười: "Con cũng cảm thấy vậy."
Lúc ra khỏi cung, tuyết đã tạnh. Con bé cười xong lại cúi đầu nhìn bàn tay mình, như thể cuối cùng đã tin rằng, những bản vẽ và những đêm thức khuya kia sẽ không còn bị ai dễ dàng cư/ớp đi nữa.
Khi trở về phủ, nha hoàn đến báo lão phu nhân đổ b/ệnh. Ta sai người đem biển ngự tứ đưa đến Xảo Cơ Phường, phòng sổ lập riêng một sổ cho tiền thưởng.
Lão phu nhân có b/ệnh giả cách đến mấy, cũng không thể trì hoãn Tri Ý nắm chắc chở thu hoạch được ngày hôm nay.
Trong Vinh Thọ đường, nhị đệ muội thấy ta liền xông đến: "Đại tẩu, người rốt cuộc đã trở về rồi! Mẫu thân đều do người chọc gi/ận mà sinh b/ệnh cả. Tiêu Tướng quân vào ngục, Bùi gia sau này làm sao bây giờ?"
Lão phu nhân mở mắt trừng ta: "Vì cây nỏ của một đứa con gái, ngươi đắc tội Tiêu gia đến cùng. Ngươi có biết đằng sau Tiêu gia là ai không?"
"Tri Ý được ban biển ngự tứ, Bùi gia tốt lắm rồi."
Bà ta đột ngột nắm tay ta: "Ngươi chẳng lẽ muốn hại ch*t cả nhà mới cam lòng sao?"
Ta rút từng ngón tay của bà ta ra: "Nếu ta muốn Bùi gia ch*t, hôm nay ở trước mặt Hoàng thượng ta đã nói nhiều hơn rồi. Ta không mở miệng, vì chưa đến lúc."
"Mẫu thân cũng đừng giục ta đến bước đó."
Nhị đệ muội kêu thét: "Người dám u/y hi*p ngay cả trưởng bối, thật sự muốn lật trời rồi!"
"Có sức lực ở đây gào, không bằng đi hỏi thăm con rể ngươi tại sao lại đem nước canh nóng hắt lên người con gái ngươi."
Sắc mặt nàng ta trắng bệch. Tin tức này Tiêu phủ bịt rất kín, nhị phòng còn chưa nghe thấy chút gió.
Môi nàng ta mấp máy mấy lần, cuối cùng không dám chặn nữa. Nhị đệ muội về sẽ sai người đi thăm. Đợi đến khi nàng ta nghe nói nước canh nóng hắt lên người Minh Châu, nên hiểu ra rằng mình hao tổn tâm cơ thay con gái cư/ớp về rốt cuộc là cái ngày gì.
Lão phu nhân vẫn thở dốc trên giường, nhưng trong mắt lại thêm một tầng e sợ. Bà ta không sợ ta bất hiếu, mà sợ trong tay ta thật sự còn có thứ có thể khiến Bùi gia sụp đổ. Trước đây ta nhượng bộ khắp nơi, bà ta liền coi ta là kẻ không có nanh; giờ ta chỉ nói một nửa, ngược lại bà ta không dám truy tiếp.
Ta quay người bước ra Vinh Thọ đường.
6.
Ngày thứ mười Tiêu Thừa Dận bị giam, Tây Bắc có cấp báo vào kinh. Bắc Địch liên tiếp phá ba thành, kho quân tiền tuyến lại hỏng một lô nỏ cơ. Thủ tướng liên tiếp phát mười hai văn thư vào kinh, giục đều là viện binh và quân khí có thể dùng được. Quần thần tranh luận đến sáng, điều binh hay bỏ thành đều không giải quyết được cái khuyết quân khí trước mắt.
Binh bộ lúc này mới thật sự hiểu ra, bộ nỏ mới của Xảo Cơ Phường không phải đồ chơi trong khuê các, là mạng sống đang chờ dùng trên thành lâu. Tri Ý bị đêm đó triệu vào cung. Ngoài cung môn, con bé nắm ch/ặt tay ta: "Nương, con có chút sợ."
Ta giúp con bé buộc ch/ặt áo choàng: "Con chế tạo nỏ có thể c/ứu người. Nên sợ là những kẻ cầm bổng lộc mà không chịu làm việc."
Trời sáng lúc con bé trở về, kể cho ta nghe Hoàng thượng hạ lệnh con bé theo quân đi Tây Bắc, giám tu quân khí. Mắt con bé thâm quầng, cổ tay áo còn vương mực của Ngự thư phòng. Thời hạn Hoàng thượng cho con bé rất ngắn: một mặt sửa chữa nỏ cũ hỏng trong kho, một mặt dạy thợ trong quân cải chế nỏ mới, bất kỳ một kh//âu nào trì hoãn, tiền tuyến có thể mất thêm một thành nữa.
Ngựk ta thắt lại: "Theo quân?"
"Nương, con muốn đi." Con bé nhìn thẳng vào ta, "Con muốn tận mắt nhìn thấy những cây nỏ kia giữ được thành lâu."
Kiếp trước, con bé ch*t ở Tây Bắc; kiếp này, con bé vẫn chủ động đi về hướng đó. Ta đương nhiên sợ. Cát vàng nơi đó từng ch/ôn con bé, chỉ cần nghe thấy hai chữ Tây Bắc, ta liền nghĩ đến ngôi mô đất không có tên kia. Kiếp trước ta chạy đến đã quá muộn, chỉ có thể đứng trước ngôi mô đất ấy hỏi con bé sao không viết thư. Về sau mới biết, thư bị Tiêu Thừa Dận c/ắt, quân y cũng không vào được phòng con bé. Con bé đợi ta ở nơi đó, ta lại ngay cả mặt cuối cùng cũng không nhìn thấy.
Tri Ý trước mắt vẫn đang nắm tay ta. Con bé không phải bị người ta áp giải lên đường, cũng không phải vì làm vui lòng ai. Con bé muốn đi sửa nỏ, muốn tận mắt xem tay nghề của mình có thể bảo vệ được người giữ thành hay không. Thế nhưng trong mắt con bé không có sự ảm đạm bị ép buộc, chỉ có ánh sáng cuối cùng có thể tự tay kiểm chứng bản lĩnh của mình.