Sau khi cậu tôi bị suy thận, mẹ ép ba chị em chúng tôi rút thăm.
"Nói trước nhé, ai bốc phải lá thăm đỏ thì người đó hiến thận cho cậu. Chị cả rút trước, em út rút sau cùng."
Em gái tôi còn nhỏ không hiểu chuyện, giành rút trước một lá, là lá đỏ.
Sau đó, con bé đã bỏ mạng trên bàn mổ hiến thận.
Cho đến lúc đó tôi mới phát hiện ra, trong ống rút thăm căn bản không có màu nào khác, bất kể ai là người rút đầu tiên cũng đều trúng chiêu.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng cái ngày rút thăm đó.
Tôi trực tiếp nhét ống rút thăm vào tay em trai: "Để em trai rút trước đi."
Sau đó tôi nhìn mẹ: "Mẹ, mẹ là chị ruột của cậu, chẳng lẽ không nên rút một lá sao?"
1.
Trên hành lang b/ệnh viện, mẹ đặt chiếc ống đầy những thẻ tre trước mặt chúng tôi.
Cậu tôi bị suy thận, đang chờ nguồn thận phù hợp.
Mọi chuyện đều giống hệt kiếp trước, bà lại hất cằm ra hiệu cho tôi.
"Rút thăm quyết định ai đi xét nghiệm tương thích, đỡ cho người ta sau lưng xì xào, bảo mẹ chỉ thương con trai mà chẳng quan tâm gì đến hai đứa con gái."
Khi bà vừa dứt lời, tôi đã đ/è ch/ặt tay em gái lại.
Em gái còn quá nhỏ, căn bản không biết việc xét nghiệm sẽ mang lại hậu quả gì. Kiếp trước con bé chỉ thấy vui nên đã giành rút lá thăm đỏ đó trước tôi.
Cuối cùng, con bé thậm chí còn không thể sống sót bước ra khỏi phòng phẫu thuật.
"Bắt đầu rút đi."
Ống rút thăm đưa đến trước mắt, tôi liếc nhìn phòng b/ệnh của cậu, thở dài một tiếng rồi xoay người đưa thẳng cho em trai.
"Càng rút sớm càng dễ trúng. Con là chị, cái lợi này nên nhường cho em trai trước."
Chu Diệu không biết người lớn đang giấu giếm tâm tư gì, bàn tay mũm mĩm vừa thò ra đã bị mẹ t/át mạnh một cái.
"Chu Ninh! Bảo mày rút trước thì rút trước, mày còn dám..."
Bà chưa kịp m/ắng xong, tôi đã véo mạnh vào đùi mình một cái, nước mắt lập tức trào ra.
"Cậu khổ quá. Mẹ nhìn xem, lòng trắng mắt của cậu đã vàng khè thế kia rồi, con nhìn mà xót xa quá."
Tôi cố tình gào khóc thật to để cả hành lang đều nghe thấy.
"Mẹ ơi, hay là mẹ cũng rút một lá đi.
Mẹ là chị ruột của cậu, dù sao cũng dễ tương thích hơn ba đứa trẻ chúng con!"
Những người xung quanh thấy tôi khóc lóc chân thật, lần lượt gật đầu đồng tình.
Đúng lúc này, một cô y tá rẽ đám đông đi tới.
"Các người thực sự muốn để ba đứa trẻ này hiến thận sao?"
"Người nhà giường 25, ra ngoài chút!"
Bố tôi và mợ từ trong phòng b/ệnh bước ra, mặt cô y tá lập tức trầm xuống.
"Trong nhà đứng bao nhiêu người lớn thế kia, tại sao cứ nhất quyết bắt ba đứa trẻ hiến thận? Chúng nó còn quá nhỏ, không đúng quy định hiến tặng của b/ệnh viện, các người đi tìm người lớn mà xét nghiệm đi."
Bố nghe xong liền nhìn mẹ, bà theo bản năng thu mình ra sau lưng ông.
Bố giơ tay đẩy bà một cái.
"Đồ đàn bà thối tha, dám lấy con tao ra c/ứu em mày mà không thèm bàn bạc với tao một tiếng à?"
Mợ quỳ phịch xuống, ôm ch/ặt lấy chân bố tôi: "Anh rể, em c/ầu x/in anh hãy c/ứu anh ấy đi. Nếu anh ấy mà mất, em cũng không muốn sống nữa."
"Chu Chí Cường, em gả cho anh bao nhiêu năm, lại sinh cho anh ba đứa con. Lấy một quả thận c/ứu em trai em, sao lại không được?"
Họ tưởng rằng cả hai cùng c/ầu x/in thì bố sẽ không dám nổi gi/ận.
Nhưng họ quên mất rằng, bố tôi còn chẳng ra gì hơn cả cậu.
2.
Bố tôi giơ chân đ/á mợ ra một bên.
Ngay sau đó, ông túm lấy tóc mẹ, t/át bà liên tiếp mấy cái.
Người đàn bà thường ngày hung dữ như q/uỷ khi đá/nh tôi và em gái, giờ đây lại mềm nhũn như con rối mặc người điều khiển.
Bà không dám đá/nh trả, thậm chí không dám né tránh.
"Chu Chí Cường, đừng đá/nh nữa, là em sai rồi, c/ầu x/in anh đừng đá/nh nữa."
Cô y tá vốn định tiến lên can ngăn, nhưng khi tôi ngước mắt nhìn, cô ấy lại dừng bước.
Trò hề này cuối cùng cũng tan, bố tôi kéo quần lên, nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
"Tất cả nghe cho kỹ đây, muốn nhắm vào thận con tao cũng được, một quả mười vạn tệ, không thiếu một xu!"
Mợ gào lên, tiếng khóc gần như lật tung cả tầng nhà.
"Người đàn ông đáng thương của tôi sao lại khổ thế này! Anh ấy chỉ có mỗi một người chị ruột, rõ ràng có thể c/ứu anh ấy, vậy mà lại nhẫn tâm đứng nhìn anh ấy bỏ mạng!"
Chỉ một câu nói ngắn ngủi mà bà ta khóc ra được bảy tám tông giọng khác nhau.
Khi xung quanh đang hỗn lo/ạn, tôi hạ thấp giọng bồi thêm một câu.
"Vừa rồi y tá nói chúng con không được hiến, nhưng mẹ có thể thử đi xét nghiệm mà..."
Giây tiếp theo, tôi bị một cái t/át giáng vào lưng, đ/au rát.
Mẹ đầu tóc bù xù, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn tôi.
Bà rõ ràng h/ận tôi vì câu nói vừa rồi.
Bà lắp bắp giải thích: "Không, nó còn nhỏ, không biết gì đâu."
"Đó, em trai à, vài hôm nữa chị lại đến thăm em!"
Nhưng bà đã không thể đi được nữa, mợ ôm ch/ặt lấy bắp chân bà, không chịu buông ra nửa bước.
"Chị, đời này chị chỉ có mỗi một người em trai ruột, chị thực sự nhẫn tâm nhìn anh ấy ch*t sao?"
"Chị, em dập đầu lạy chị. Chỉ cần c/ứu được anh ấy, cả nhà em sau này sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp chị, được không?"
Lần này bố không bày tỏ thái độ gì.
Ông chỉ lầm lì nhìn chằm chằm mẹ, không đồng ý cũng chẳng phản đối.
3.
Cuối cùng, bảo vệ b/ệnh viện chạy đến mới tách được mẹ và mợ ra.
Trên đường về làng, bố lầm lũi đi trước nhất, mẹ ôm Chu Diệu, khắp người đều tỏa ra hỏa khí.
Em gái mới mười tuổi, tôi nắm tay con bé, cố tình đi chậm lại phía sau, từng bước từng bước trở về.
"Chị ơi, tại sao mẹ không chịu hiến thận cho cậu?"
Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng người đàn bà phía trước, khóe miệng nhếch lên.
Những năm qua, mẹ không ít lần lén lút lấy đồ đạc trong nhà để chu cấp cho nhà cậu.
Dù sao thì cũng toàn là tiền bố vất vả ki/ếm được.
Giờ đây nếu thực sự phải c/ắt một miếng trên cơ thể bà, đương nhiên bà sẽ không nỡ.
Tôi bóp nhẹ tay em gái, chỉ dặn dò: "Tiểu Vũ, về nhà xong em cứ ôm quần áo ra bờ sông giặt, trời tối hẳn hãy về, nhớ chưa?"
Nhà rõ ràng có máy giặt, nhưng mẹ chê tốn điện, chưa bao giờ cho chúng tôi đụng vào.
Bất kể là mùa đông giá rét hay ngày hè nóng nực, chúng tôi đều phải ngồi xổm bên bờ sông giặt quần áo cho cả nhà.
Vừa vào đến cửa, tôi đã giục Tiểu Vũ ra khỏi sân.
Căn phòng nhỏ của tôi sát cửa sân, đứng bên trong cũng có thể nghe thấy tiếng ch/ửi bới vọng ra từ phòng đông.
"Tao nuôi mày là để mày lấy đồ trong nhà đem đi cung phụng nhà ngoại à?"