Tôi suýt chút nữa sặc rư/ợu vào khí quản, sao cứ vớ bừa một người cũng là người quen vậy chứ?
Tôi chỉ tay vào mình, ngạc nhiên hỏi: "Cậu quen tôi à?"
Cậu ta hào hứng gật đầu: "Em tên là Trình Dã, cũng học ở đại học T, khóa dưới chị ba năm. Em từng xem tranh của chị nên vẫn luôn nhớ đến chị."
Tôi đưa tay che nửa khuôn mặt, gượng cười hai tiếng: "Thế mà cũng đụng mặt được, đúng là khéo thật."
Chúng tôi tán gẫu vài câu. Nghĩ một lát, tôi không nhịn được hỏi cậu ta: "Mới qua vài năm mà bằng cấp của đại học T đã mất giá đến thế rồi sao?"
Trình Dã ngẩn người, thành thật trả lời: "Không có đâu ạ, các doanh nghiệp đến trường tuyển dụng đều là công ty lớn cả."
"Vậy sao cậu lại ở đây..." Tôi chưa nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Trình Dã lập tức xị mặt giải thích: "Học tỷ đừng nghĩ sai, em chỉ là phục vụ ở đây thôi. Nghe nói tiền tip ở câu lạc bộ cao nên em mới đến làm thêm."
Cậu ta lại chỉ về phía Khương Hòa đang chơi đùa náo nhiệt với nhóm người bên kia: "Vừa nãy em đang bưng khay đi dọc hành lang thì bị vị tiểu thư này kéo vào đây."
Tôi quay đầu nhìn kẻ đầu sỏ, nhưng Khương Hòa đang bận rộn vui vẻ đến quên cả trời đất, chẳng thèm liếc lấy chúng tôi một cái.
11.
Sự ngưỡng m/ộ trong mắt Trình Dã gần như không giấu nổi, cậu ta nhích lại gần tôi từng chút một, thăm dò rút ngắn khoảng cách giữa chúng tôi.
Cậu ta giả vờ thản nhiên, hạ giọng hỏi: "Học tỷ đến nơi này, là vì hiện tại chuyện tình cảm đang trống chỗ đúng không?"
Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ta.
Lời thăm dò này quả thực quá mức thẳng thắn.
Tôi khẽ gật đầu.
Ánh mắt Trình Dã bỗng chốc sáng rực lên, cậu ta lại đưa mặt sát lại gần tôi, cười hỏi: "Vậy học tỷ xem thử, tỉ lệ khuôn mặt và khung xươ/ng của em thế nào?"
Tôi đưa tay nâng cằm cậu ta lên, ngắm nghía một lúc như đang xem người mẫu: "Tam đình ngũ nhãn đều ổn, đường nét từ chân mày đến sống mũi cũng rất thanh tú."
Trình Dã nhếch môi, giọng trầm xuống: "Vậy em có cơ hội được học tỷ đưa vào trong tranh không?"
Sự ám chỉ của người trưởng thành chẳng cần phải nói toạc ra, chỉ cần một ánh mắt là đủ.
Tôi vừa định trả lời cậu ta.
Ngoài cửa phòng VIP bỗng vang lên vài tiếng đ/ập cửa nặng nề, đột ngột đến mức khiến người ta gi/ật mình.
Dù nhạc có xập xình đến đâu, âm thanh đó cũng không thể bị át đi.
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía cửa.
Khương Hòa bật dậy khỏi ghế sofa, tức gi/ận m/ắng: "Chuyện gì thế này? Không phải đã dặn là không được phép đến làm phiền sao!"
Cô ấy xắn tay áo, hầm hầm chuẩn bị ra ngoài tìm người tính sổ.
Giây tiếp theo, cửa bị đẩy ra, Cố Nghiễn Chu đứng đó với gương mặt tái mét.
Khương Hòa lập tức rụt cổ, nhanh như chớp trốn ra sau lưng tôi.
Tôi cũng ngẩn người.
Tại sao anh lại đến đây? Không phải anh đang ở bên ánh trăng sáng của mình sao?
Cố Nghiễn Chu lạnh lùng nhìn tới.
Tôi bỗng dưng cảm thấy chột dạ, lén lút thu tay đang nắm cằm Trình Dã về.
Tiếp đó tôi lại tự m/ắng mình không có tiền đồ trong lòng.
Không thấy mình, không thấy mình, không thấy mình.
Tôi cúi đầu, lén chuyển tầm mắt đi nơi khác.
Một lát sau, đôi giày da thủ công dừng lại trong tầm nhìn của tôi.
Tôi nghiến răng ngẩng đầu, cố cứng rắn lên tiếng: "Anh Cố, chúng ta không quen nhau."
Ánh mắt anh nhìn tôi như đóng băng, khiến lòng người thắt lại.
Cố Nghiễn Chu nhìn Trình Dã bên cạnh tôi, giọng trầm thấp: "Vị này, người phụ nữ bên cạnh cậu đã kết hôn rồi. Cô ấy đầu óc đơn giản, như con thỏ trắng ai cũng lừa được, cứ luôn có kẻ mang lòng bất chính muốn tiếp cận, thật phiền phức."
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Trình Dã cũng chẳng phải dạng vừa, cậu ta đứng dậy chắn trước mặt tôi, hất cằm: "Cô ấy đã nói không quen anh, mời anh rời đi ngay lập tức."
Khương Hòa trốn phía sau giơ ngón cái với cậu ta, nhỏ giọng tán thưởng: "Huynh đệ đáng tin, có chuyện là lên ngay."
Cố Nghiễn Chu bị chọc tức đến bật cười, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Anh cởi áo khoác vest, nới lỏng cà vạt, rồi xắn tay áo lên từng vòng, kh/inh khỉnh nhìn Trình Dã: "Tôi không ngại tự tay dọn dẹp một con gián hôi hám đang tơ tưởng đến cô ấy đâu."
Tôi quá quen với thần thái này, anh thực sự định động thủ rồi.
Tôi vội đứng dậy, vỗ vai Trình Dã: "Đây là chuyện riêng của tôi, tôi ra ngoài giải quyết với anh ta."
12.
"Nhưng mà..." Trình Dã còn muốn nói gì đó, bị tôi giơ tay ngăn lại.
Cố Nghiễn Chu không cho tôi cơ hội trì hoãn thêm, nắm lấy tay tôi kéo thẳng ra khỏi phòng.
Lực tay anh mạnh đến kinh ngạc, suốt dọc đường tôi đều không thể hất ra.
Đến chỗ hành lang yên tĩnh, anh cuối cùng cũng buông tay, nhưng lại nhìn tôi với ánh mắt đầy tổn thương, giọng khàn đặc: "Chẳng lẽ em thực sự định vì thằng nhóc lúc nãy mà rời xa anh sao?"
"Tôi thích loại trẻ trung, thì có liên quan gì đến anh?" Tôi gắt gỏng đáp trả.
Anh đã chọn chị gái rồi, cớ sao còn quay lại trêu chọc tôi?
Cố Nghiễn Chu lặp lại một lần nữa: "Trẻ trung?"
Anh bất chợt áp sát, ép tôi vào tường, giọng điệu vừa lạnh vừa cứng: "Thằng nhóc đó đẹp bằng anh sao? Nó có nhiều tiền bằng anh không?"
Tôi quay mặt đi, không chịu nhìn anh.
Cố Nghiễn Chu bóp cằm tôi bắt tôi quay lại, rồi nắm lấy tay tôi hướng xuống dưới thắt lưng anh.
Trong mắt anh mang theo nụ cười nguy hiểm, thấp giọng hỏi: "Quan trọng hơn là, nó có thể khiến em thỏa mãn như anh không?"
Sau khi hiểu ra, cả mặt tôi nóng bừng lên, tôi giơ tay t/át anh một cái: "Đồ khốn!"
Cố Nghiễn Chu bị đá/nh lệch cả mặt, đầu ngón tay chạm vào gò má đang nóng ran, động tác trên tay cuối cùng cũng dừng lại.
Tôi gần như sụp đổ, khóc lóc chất vấn anh: "Cố Nghiễn Chu, rốt cuộc anh coi em là gì? Anh còn muốn em làm người thứ ba sao?"
Anh sững sờ một lúc, phản bác: "Người thứ ba gì cơ?"
Đến nước này rồi mà còn giả vờ, tôi vùng vẫy trong vòng tay anh: "Anh rõ ràng biết hết mọi chuyện, còn ở bên Lâm Vãn Đường, giờ lại đến chạm vào em làm gì?"
Cố Nghiễn Chu ch*t lặng, sau đó nắm ch/ặt lấy cánh tay tôi, trong mắt bỗng trào dâng niềm vui sướng: "Vậy em nói cho anh biết, rốt cuộc em là ai?"
Đây là câu hỏi gì thế này, chẳng phải anh đã biết tỏng từ lâu rồi sao?
Anh sốt ruột lắc lắc người tôi, truy hỏi như một đứa trẻ: "Em nói mau, rốt cuộc em là ai?"
Tôi cuối cùng cũng buông xuôi, bình thản nói ra sự thật: "Tôi tên là Lâm Chi, luôn luôn là Lâm Chi."