Ta không đích thân tiễn bà đến Giang Nam.
Khi đứng dậy về phủ, ta biết lần này, mẹ không cần phải đoán xem Kỳ bá còn sống hay không nữa.
Đến Giang Nam, bà có thể tận mắt nhìn thấy người đã đợi suốt mười tám năm. Ta về phủ Hầu, cũng có cuộc sống riêng của mình.
Ta đang định về phủ, một người phụ nữ bỗng lao đến trước xe, bị nha hoàn kịp thời ngăn lại.
Mười ngón tay nàng ta đầy vết cước, mái tóc như cỏ khô bị gió vò rối.
Ta nhận ra một hồi lâu, mới nhận ra đó là Hứa Đường.
Sau khi bị đuổi khỏi phủ Hầu, ban đầu ngày nào ả cũng đến đ/ập cửa.
Miệng lúc nào cũng đòi nghìn lượng vàng.
Thấy mãi không ai đếm xỉa, sức đ/ập cửa của ả ngày một yếu đi.
Sau đó, ngay cả việc giơ tay gõ cửa ả cũng phải thở dốc hồi lâu.
Sau nữa, ả hạ giá xuống trăm lượng bạc, rồi sau đó, chỉ cầu một bữa cơm no.
Ả dựa vào việc giặt thuê cho người ta, miễn cưỡng ki/ếm miếng ăn.
Đôi bàn tay từng đeo đầy châu báu, giờ chỉ còn lại những vết cước.
Những vết cước nứt toác, dính đầy bùn đất.
Nếu là trước kia, ả tuyệt đối không chịu cúi đầu làm nha hoàn, giờ đây lại quỳ sụp xuống bùn.
"Phu nhân, ta... c/ầu x/in người cho ta vào phủ đi, ta... làm nha hoàn cũng được."
Ta nhíu mày.
"Biểu muội là ánh trăng sáng trong lòng Hầu gia, ta sao dám để ngươi quét dọn bưng nước?"
Đôi môi nứt nẻ của Hứa Đường r/un r/ẩy, cuối cùng cũng vứt bỏ chút kiêu ngạo cuối cùng.
"Vậy người có thể... ban cho ta vài lượng bạc không, ta đã mấy ngày không được ăn cơm rồi."
Ta vẩy khăn tay.
"Ngươi thiếu bạc, nên đi tìm Hầu gia. Huynh ấy coi ngươi còn quan trọng hơn cả mạng sống, sao lại thiếu ngươi vài lượng bạc này?"
Ba tháng trước, ta vừa cho người đ/ốt cho Phó Chiếu Lâm một hòm lớn vàng bạc giấy.
Ta cố ý lộ vẻ không vui, liếc mắt nhìn về phía từ đường.
Phó Chiếu Lâm giờ dưới suối vàng giàu có lắm, nuôi một ánh trăng sáng chắc hẳn không khó.
Vai Hứa Đường sụp xuống hoàn toàn, ngồi dưới đất khóc lớn.
Ta không có thời gian để ý đến ả.
Đứa trẻ còn nhỏ, không thể rời ta.
Cửa hiệu, điền trang của phủ Hầu đang đợi ta kiểm kê.
Mẹ đến Giang Nam cũng cần người lo liệu.
Nếu bà và Kỳ bá nối lại duyên xưa, sinh thêm cho ta vài đứa em, thì cũng rất tốt.
Ta còn phải chuẩn bị thêm vài phần lễ ra mắt.
Còn về phần ta, triều đình nói thủ tiết hai mươi năm mới được dựng bia tiết hạnh.
Nhưng hai mươi năm này sống thế nào, thì chỉ có thể đóng cửa phủ lại, đêm đêm thay tiểu lang quân mà thôi.
Những thanh quan mới đến kinh thành ai nấy đều trẻ trung tuấn tú.
Đêm nào ta cũng thay một người.
Hai mươi năm cũng chưa chắc đã luân phiên hết.
Ai lại đi gây khó dễ cho một góa phụ đáng thương vừa mất chồng cơ chứ?
Hứa Đường vẫn khóc phía sau.
Ta không hề quay đầu lại.
Trong không khí.
Chỉ còn lại mùi vị của tự do và tiền bạc.