Trong phút chốc, gia tộc lẫy lừng danh tiếng ở Cảng Thành này rơi vào cảnh mưa gió bấp bênh.
Sau cuộc chiến giằng co kéo dài hơn nửa tháng, Cố thị tuyên bố phá sản.
Cố Tòng Diệp muốn làm lại từ đầu, ngày đêm xoay xở trong đủ loại tiệc rư/ợu để b/án cười.
Dưới sự xúi giục của đám bạn x/ấu, hắn v/ay nặng lãi.
Chẳng bao lâu sau, công ty vừa mới thành lập của hắn vì kinh doanh thua lỗ mà đóng cửa.
Cố Tòng Diệp vì không trả nổi n/ợ, bị chủ n/ợ truy đuổi chặn đường, phải trốn chui trốn lủi như con chuột cống trong rãnh nước.
Tôi cầm máy tính bảng, đầy hứng thú nhìn Cố Tòng Diệp trong màn hình giám sát.
Từng là tầng lớp tinh anh, nay là kẻ mất nhà mất cửa.
Giờ đây hắn chỉ có thể lục lọi trong đống rác hôi thối nồng nặc để tìm thứ Iót dạ.
“Ra tay tà/n nh/ẫn thật đấy, Mao Mao.”
Lệ Tử Hàm chán nản lật xem xấp ảnh, bên trong toàn là cuộc sống trong tù của Bạch Vãn.
“Đây mới chỉ là bắt đầu, kịch hay thực sự vẫn còn đang đợi bọn chúng ở phía sau.” Tôi xoa xoa thái dương đ/au nhức, bật cười thành tiếng.
“Nhưng Cố Tòng Diệp rơi vào cảnh thê thảm thế này, chắc hẳn cậu cũng đã nhúng tay không ít trong bóng tối rồi nhỉ?”
Trong mắt Lệ Tử Hàm lóe lên tia tà/n nh/ẫn: “Tất cả những kẻ đã làm hại anh trai tôi, tôi muốn chúng phải trả lại gấp nghìn lần, vạn lần.”
Cảnh tượng này khiến tôi không khỏi nhớ đến lời cảm thán của các vị đ/ộc giả trong bình luận.
Họ nói Lệ Dư nuôi hai chú chó Beagle, phải luôn cầm dây dắt để ngăn hai chúng tôi phá nhà.
Chỉ có xích sắt mới giữ chân được chó đi/ên thôi, Lệ Dư à, anh phải mau tỉnh lại đi…
35
Chớp mắt một cái, tuyết đã phủ đầy các con phố ở Cảng Thành.
Đêm giao thừa sắp đến, đây là tháng thứ sáu Lệ Dư hôn mê.
Tôi tham dự đại hội tổng kết cuối năm của Lệ thị với tư cách đại diện đối tác chiến lược.
Cũng chính vào ngày này, tôi nhận được tin từ b/ệnh viện.
Lệ Dư có dấu hiệu tỉnh lại.
Tôi đỏ hoe hốc mắt, lao ra khỏi cổng Lệ thị, chạy như bay đến b/ệnh viện.
Lệ Tử Hàm giao lại hội trường cho cấp phó, vứt bỏ vẻ điềm tĩnh thường ngày, bất chấp tất cả lao về phía b/ệnh viện.
Tôi đến phòng b/ệnh của Lệ Dư trước một bước, vừa đẩy cửa phòng ra đã chạm phải ánh mắt của anh.
Lệ Dư tựa vào chiếc gối mềm mại, ánh mắt anh vô cùng dịu dàng, khóe môi treo nụ cười nhàn nhạt.
“Lâu rồi không gặp, Uslat.”
Uslat, trong tiếng Ba Tư, có nghĩa là -- cuối cùng sẽ trùng phùng.