“Anh Triệu Chiêu, anh có nguyện ý cưới anh An An làm bạn đời hợp pháp của mình, dù trong cảnh thuận lợi hay nghịch cảnh, giàu sang hay nghèo hèn, khỏe mạnh hay ốm đ/au, đều yêu thương, chăm sóc và thủy chung với anh ấy đến tận cuối đời không?”
Tôi quay đầu lại, nhìn sâu vào người thương của mình.
“Tôi nguyện ý.”
Giọng tôi rõ ràng và kiên định.
Vang vọng khắp cả nhà thờ.
Cha xứ lại quay sang phía An An.
“Anh An An, anh có nguyện ý gả cho anh Triệu Chiêu...”
An An không đợi cha xứ nói hết câu.
Em gật đầu thật mạnh, trên mặt vừa đẫm lệ vừa nở nụ cười.
“Tôi nguyện ý!”
“Tôi nguyện ý, tôi nguyện ý!”
Em thậm chí còn có chút không kịp chờ đợi.
Đáng yêu đến mức khiến tim tôi tan chảy.
Cha xứ mỉm cười tuyên bố.
“Bây giờ, chú rể có thể hôn bạn đời của mình rồi.”
Tôi cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi em.
Mềm mại, ấm nóng, mang theo chút vị mặn của nước mắt và sự ngọt ngào vô tận.
Trong nhà thờ vang lên những tràng pháo tay nhiệt liệt.
Tôi biết, ở phía bên kia của thế giới, những "khán giả" từng cao cao tại thượng kia đang thông qua một màn hình vỡ nát, đầy những hạt nhiễu, lén lút nhìn tr/ộm đám cưới không thuộc về kịch bản của họ.
Trên mặt họ không còn sự chế giễu và ngạo mạn.
Chỉ còn sự tê liệt và nỗi sợ hãi tột cùng.
Bởi họ biết, ở phía bên kia màn hình, có một vị "Thần" đang dõi theo họ.
Có thể giáng xuống thần ph/ạt bất cứ lúc nào.
Tôi kết thúc nụ hôn, trán tựa vào trán An An.
“Vợ ơi.”
Tôi khẽ gọi em.
Em đỏ mặt, nhỏ giọng đáp.
“Vâng.”
“Anh yêu em.”
“...Em cũng yêu anh.”
Ánh nắng xuyên qua những ô cửa kính màu của nhà thờ, đổ xuống thân hình chúng tôi những vệt sáng lộng lẫy.
Tôi ôm ch/ặt em vào lòng.
Tôi từng nghĩ, yêu là chiếm hữu, là kiểm soát, là khiến em trở thành loài tầm gửi chỉ biết dựa dẫm vào tôi.
Sau này tôi mới hiểu ra.
Tình yêu đích thực là buông tay, là tác thành, là đồng hành cùng em, cùng nhau lớn lên thành những cây sồi có thể đứng sóng vai bên nhau.
Tôi từng nghĩ, tôi là đôi mắt của em.
Sau này tôi mới phát hiện ra.
Em mới là ánh sáng duy nhất trong thế giới của tôi.
12
Sau đám cưới, chúng tôi trở về ngôi nhà nhỏ bên bờ biển.
Nơi đây đã trở thành tổ ấm mới của chúng tôi.
Tôi không còn quản lý những công việc cụ thể của công ty nữa, chỉ xử lý một vài quyết định quan trọng từ xa.
Phần lớn thời gian, tôi đều dành để ở bên An An.
Chúng tôi cùng nhau tản bộ trên bãi biển vào buổi sớm, cùng nhau đọc sách dưới ánh nắng ban chiều, cùng nhau chuẩn bị bữa tối trong căn bếp lúc hoàng hôn.
Những ngày tháng bình lặng, nhưng tràn đầy hạnh phúc của khói lửa nhân gian.
An An ngày càng cởi mở và tháo vát hơn.
Em học được cách nghe tin tức qua ứng dụng điện thoại, học cách tự bắt xe buýt vào thị trấn m/ua đồ, thậm chí còn đăng ký một khóa học làm gốm trực tuyến.
Tác phẩm đầu tiên em nặn ra là một hình nhân nhỏ xiêu vẹo.
“Đây là anh.”
Em nhét hình nhân x/ấu xí đáng yêu đó vào tay tôi, rồi tự mình cười ngượng ngùng trước.
Tôi coi nó như bảo vật, đặt ở vị trí dễ thấy nhất trên tủ đầu giường.
Đôi khi, tôi cũng vào hậu trường của thế giới để xem tình trạng hiện tại của những "khán giả" kia.
Hệ thống giải trí của họ đã hoàn toàn tê liệt.
Cốt truyện của tất cả các thế giới đều rơi vào trạng thái đình trệ.
Họ mất đi trò tiêu khiển lớn nhất, cuộc sống trở nên khô khan tẻ nhạt.
Quan trọng hơn, "virus cảm xúc" mà tôi để lại trong tâm trí họ thỉnh thoảng lại phát tác.
Khiến họ trong tình trạng không hề phòng bị, phải trải nghiệm nỗi đ/au x/é lòng mà An An từng phải chịu đựng.
Họ chỉ có thể quỳ gối trước màn hình đầy những mã lỗi mà dập đầu c/ầu x/in, lắc lư van xin như những con kiến hèn mọn nhất.
Sống không được, ch*t không xong.
Đây chính là quả báo mà họ đáng phải nhận.
Tôi tắt hậu trường đi.
An An từ phía sau ôm lấy tôi.
“Lại ngẩn người à?”
Tôi quay người lại, kéo em vào lòng.
“Đang nghĩ, liệu mình có phải người hạnh phúc nhất thế giới này không.”
Em tựa đầu vào vai tôi, cọ cọ.
“Em cũng vậy.”
Chúng tôi không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ôm nhau.
Gió biển thổi từ ngoài cửa sổ vào, mang theo hơi thở mằn mặn.
Phía xa xa, tiếng hải âu kêu vang vọng.
Người thương của tôi đang ở trong lòng tôi.
Thế giới của tôi, trọn vẹn và an yên.
Tôi từng đá/nh mất ánh sáng của mình.
Sau này, tôi lật ngược cả thế giới, không chỉ tìm lại được em, mà còn tạo ra cho em một vũ trụ hoàn toàn mới, chỉ thuộc về chúng ta.
Trong vũ trụ này, không có kịch bản, không có sự thao túng, không có những kẻ đứng xem đầy á/c ý.
Chỉ có tình yêu.
Thứ tình yêu vĩnh hằng, duy nhất và tối cao.
Tôi cúi đầu, hôn lên đỉnh đầu An An.
“Vợ ơi.”
“Vâng?”
“Cảm ơn em.”
Cảm ơn em đã đến với thế giới của anh.
Cảm ơn em đã để anh trở thành đôi mắt của em.
Và cũng cảm ơn em, cuối cùng, đã chiếu sáng đời anh.