Một bóng người bao trùm lấy tầm mắt ta,

giọng của Tiêu Cảnh đ/è nặng từ trên đỉnh đầu xuống:

"Chiếc vòng tay này sao lại ở trên tay nàng?"

7.

Ta ngẩn người, nắm lấy đoạn ngọc vỡ lạnh lẽo kia, thấp giọng giải thích:

"Chiếc vòng này là lễ vật sinh thần trưởng tỷ tặng thần nữ, thần nữ không nỡ cất đi nên mới luôn đeo trên cổ tay..."

Tiêu Cảnh lạnh lùng ngắt lời ta: "Nàng đang nói dối."

"Cô rõ ràng đã dùng nó làm lễ vật cập kê tặng cho nàng ấy."

"Tâm ý cô đã trao đi, nàng ấy tuyệt đối sẽ không tùy tiện chuyển tặng cho người khác."

Ta bàng hoàng nhớ lại bức thư ba năm trước.

Tiêu Cảnh nói chiếc vòng này là di vật ngoại tổ mẫu để lại, vô cùng quý giá.

Khi đó chàng viết: "Mẫu hậu vốn muốn ban nó cho vị cô nương mà bà ưng ý."

"Nhưng ta thấy người đó không xứng, nên đã xin về tặng cho nàng."

"Ta nghĩ rằng... ngày sau nếu có thể gặp mặt, chỉ cần nhìn thấy chiếc vòng này, nhất định sẽ nhận ra nàng."

Ta ghi nhớ những lời này suốt ba năm, cũng bảo vệ chiếc vòng suốt ba năm.

Tỷ tỷ muốn mượn đeo nửa ngày, ta cũng không chịu đồng ý.

Thế nhưng trên con đường cung giữa tiết trời thịnh hạ,

ánh mắt Tiêu Cảnh nhìn ta như nhìn một người xa lạ không quen biết:

"Ắt hẳn là nàng cậy địa vị đích xuất mà ép nàng ấy, cưỡng đoạt chiếc vòng này."

"Món đồ tốt như vậy, không nên đeo trên tay nàng."

Sự may mắn cuối cùng trong lòng ta cũng chìm xuống đáy.

Định kiến của chàng đã an bài,

ta có biện giải thêm cũng chỉ là tự rước lấy nh/ục nh/ã.

Tiêu Cảnh không những không miễn hình ph/ạt, ngược lại còn thêm một canh giờ.

Trưởng tỷ nghe tin vội vã chạy đến cầu tình cho ta, chàng lại kiên nhẫn dạy bảo nàng:

"Nàng ngày thường quá nuông chiều nó rồi."

"Nó sau này cũng là muội muội của cô, nay không uốn nắn tính tình cho ngay thẳng, mới chính là thực sự hại đời nó."

Ta cúi đầu, nhìn bóng tường cung từ từ dịch chuyển xa dần khỏi chân.

Đầu gối đã đ/au đến tê dại, trước mắt từng đợt tối sầm.

Không biết trôi qua bao lâu nữa, ta rốt cuộc không chống đỡ nổi,

thân mình đổ thẳng xuống nền gạch xanh.

Có người từ bên cạnh đưa tay đỡ lấy ta.

Ta đến cả sức đứng vững cũng không còn,

chỉ ngửi thấy một mùi bạc hà thanh mát,

liền như một miếng cao dán không thể bóc ra, bám ch/ặt lấy lòng người kia.

8.

Mùi bạc hà nơi chóp mũi vẫn không tan, khiến lòng người an tâm lạ kỳ.

Ta bị tiếng tranh luận ngoài cửa sổ đá/nh thức.

Vị công tử trẻ tuổi c/ứu ta đang giải thích với huynh trưởng:

"Ca, đệ với nàng ấy thực sự không quen."

"Nàng ấy sắp ngã gục, đệ không thể đứng nhìn không quản được."

"Ai biết nàng ấy vừa ôm lấy cánh tay đệ, khuyên thế nào cũng không buông..."

"Ca, đệ sống đến mười bảy tuổi, huynh bao giờ thấy đệ lôi lôi kéo kéo với cô nương nhà nào chưa?"

Ta cong khóe môi trong chăn, xoay người ngủ tiếp một giấc.

Khi tỉnh lại lần nữa, ngoài cửa sổ trời đã chạng vạng tối.

Mẫu thân nghe tin trong cung xảy ra chuyện, lại biết được là Bùi Dã đỡ lấy ta,

liền đích thân tới Bùi phủ, lúc này đang cùng Bùi phu nhân uống trà ở tiền sảnh.

Sau khi chải chuốt xong, ta định tới tiền sảnh,

nhưng trên hành lang lại xuất hiện một bóng dáng cao lớn chắn lối.

Trong đêm tối, Bùi Dã khoanh tay, giọng điệu bất cần: "Tô nhị tiểu thư."

"Phiền nàng về nói với lệnh đường, mối hôn sự này hay là từ bỏ đi."

"Ta sinh ra đã nghịch ngợm, không thích đọc sách, cũng chẳng cầu công danh, thực sự không xứng với cô nương tốt như nàng."

Ta cúi đầu, giả vờ lộ ra chút thất vọng:

"Công tử đã nói tới mức này, ta còn có thể làm sao?"

"Chuyện chung thân đại sự vốn dĩ cũng chẳng tới lượt ta làm chủ... tự nhiên chỉ có thể nghe theo sự sắp đặt của công tử."

Bùi Dã nhìn chằm chằm vào khóe mắt đỏ ửng của ta,

đầu mày vô thức nhíu ch/ặt lại.

Ta giơ tay quệt khóe mắt, giọng càng nhẹ hơn:

"Chàng lại gần một chút, ta còn một lời quan trọng muốn dặn dò chàng..."

Chàng b/án tín b/án nghi cúi người xuống.

Nhân lúc chàng cúi người, ta một tay vòng qua cổ chàng, nhón chân áp tới,

đặt một nụ hôn thật ch/ặt lên môi chàng.

9.

Kiếp trước, Bùi Dã sợ nhất bị hôn sự trói buộc, cả đời không kết hôn.

Trên chàng chỉ có một vị huynh trưởng đích xuất,

làm quan trong triều tới nhất phẩm,

là bề tôi được Tiêu Cảnh trọng dụng nhất.

Huynh trưởng nhà họ Bùi thương yêu người em út này như con ngươi trong mắt,

phần lớn sản nghiệp vạn quan của gia đình đều để lại cho chàng.

Bùi Dã một mình giữ khối tài sản tiêu không hết, muốn ra ngoài là ra ngoài,

muốn ngủ đến giờ nào thì ngủ đến giờ đó.

Khi ta làm hoàng hậu từng nghe nói về cuộc đời tiêu d/ao của chàng,

mỗi lần nghe thấy, ta đều gh/en tị vô cùng.

Đã được ông trời cho sống lại một lần, ta quyết phải cùng chàng tiêu xài khối gia sản này.

Khi môi răng sắp tách rời, ta hung hăng cắn chàng một cái: "Đồ khốn kiếp."

"Lần này nếu chàng còn dám không cưới ta, ta sẽ không xong với chàng đâu."

Nói xong ta xoay người bỏ đi, không cho chàng lấy một cơ hội hoàn h/ồn.

Khi Bùi Dã đến tiền sảnh, ta đã ngồi ngay ngắn bên cạnh mẫu thân,

mỉm cười đoan trang ngoan ngoãn.

Chàng nhìn ta ngẩn người hồi lâu,

lúc bàn chuyện hôn sự lại không nói lấy một lời phản đối.

Bùi phu nhân vô cùng ngạc nhiên: "Thằng nhóc thối này hiếm khi không nổi cáu."

"Xem ra trong lòng nó cũng tình nguyện, ngày cưới phải định sớm một chút mới được."

Ta ôm chiếc hộp chứa đầy lễ vật,

mãn nguyện theo mẫu thân về nhà.

Ngày cưới đã định, mẫu thân không còn khắt khe với ta như trước nữa.

Ta mỗi ngày ngủ đến tận trưa, tỉnh dậy mới cầm lấy khăn trùm đầu,

qua loa thêu thêm vài mũi kim.

Cuộc sống của tỷ tỷ trong cung lại vô cùng khó khăn.

Nàng tuy nhận được lời khẳng định của Hoàng hậu, nhưng thân phận con thứ vẫn khiến Hoàng hậu bận tâm,

lúc học lễ nghi không nể nang chút tình cảm nào.

Ban đầu Tiêu Cảnh luôn tới Phượng Nghi cung che chở cho nàng,

thậm chí cùng nàng chịu ph/ạt.

Nhưng về sau, chàng từ cách ngày tới một lần, biến thành ba bốn ngày mới xuất hiện,

gần đây lại càng lâu không tìm đến nàng.

Thu Tuệ quen biết với tỳ nữ thân cận của tỷ tỷ,

ta nghe tin xong liền hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Thu Tuệ suy nghĩ hồi lâu: "Hình như... là vì một bức tranh."

Túi thơm tỷ tỷ thêu cho Tiêu Cảnh bị mèo cào rá/ch,

lúc hai người gặp nhau ở họa quán, Tiêu Cảnh tiện tay bảo nàng vá lại,

lại bảo nàng vẽ tạm một bức tranh cảnh mùa hè.

"Đại tiểu thư vẽ vốn dĩ rất đẹp, vốn không lộ sơ hở. Nhưng lúc nàng vẽ chim chóc dưới bóng cây, tiện tay điểm mắt cho mỗi con chim..."

Nàng nói đến đây, thần sắc kỳ lạ nhìn ta.

Kỹ thuật vẽ của ta rất kém, lúc vẽ chim chóc chưa bao giờ chịu điểm mắt.

Những hình vẽ nguệch ngoạc trong thư, đều là bộ dạng này.

Thu Tuệ hạ thấp giọng:

"Điện hạ lập tức biến sắc mặt, ném bút lông rồi bỏ đi, ngay cả khi đại tiểu thư đuổi theo cũng không thèm quay đầu lại..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

TRÌ TRÌ

Chương 14
Tôi nhảy việc sang một công ty mới, không ngờ cấp trên lại vừa hay chính là mối tình đầu của tôi. Ngày chia tay, anh nói rằng anh chưa từng yêu tôi, hy vọng sau này khi gặp lại, chúng tôi chỉ là những người xa lạ. Đến ngày gặp lại, tôi coi như chúng tôi mới gặp nhau lần đầu, nghiêm túc và đúng mực tự giới thiệu bản thân. Buổi tối, đồng nghiệp trong phòng ban lấy cớ tổ chức tiệc chào mừng tôi gia nhập công ty, tiện thể cùng nhau ăn uống. Giang Trì cũng có mặt. Sau vài ly bia, mọi người bắt đầu chơi “Thật hay Thách”. Không may, tôi lại trúng lượt. Một đồng nghiệp nhìn tôi cười đầy gian xảo: “Chuẩn bị tinh thần đi nhé, trò chúng ta chơi toàn là chủ đề dành cho người trưởng thành đấy.” “Thật nhé, cậu còn tình cảm với người đàn ông đã lấy đi lần đầu của cậu không?” “Hay Thách? Gọi điện cho bạn trai cũ của cậu, hỏi anh ta xem có muốn quay lại với cậu không.” Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên. Vừa hay bắt gặp ánh mắt của Giang Trì. Anh nhìn tôi, đáy mắt dường như phảng phất một tia giễu cợt. Như thể đang hỏi tôi: “Em muốn chọn Thách, hay chọn Thật?”
3
5 Cuỗm xong chạy Chương 13
9 Tri Vãn Chương 8
11 Khuy Thiên Ký Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau bảy lần ra mắt gia đình bất thành, tôi quyết định buông tay

Chương 6
Ngày Trung thu, lần thứ 7 bạn trai tôi bị tin nhắn của cô bạn thân gọi đi ngay trước khi kịp gặp bố mẹ tôi. Chúng tôi vừa đến cổng khu chung cư, cô ta đã giục anh ấy trong nhóm làm việc: "Hạ Cảnh Chu, vụ án xảy ra vấn đề, quay lại ngay!" Anh ấy liếc nhìn điện thoại, quay người đi lấy xe. Tôi nắm lấy cổ tay áo anh: "Anh không thể ăn xong bữa cơm này rồi hãy đi sao?" Đây đã là lần thứ 7 rồi. 6 lần trước cũng y hệt như vậy. Mỗi lần định đi gặp bố mẹ tôi, cô bạn thân của anh ấy luôn có việc gấp gọi anh đi. Anh gạt tay tôi ra, vẻ mặt khó chịu không hề che giấu: "Công việc không thể trì hoãn, sao em lại không hiểu chuyện thế?" Cửa xe mở ra, anh ngồi vào ghế lái. Tôi đứng lại tại chỗ, những ngón tay lạnh dần đi. Trong 9 năm qua, tôi luôn nhường nhịn văn phòng luật mà họ cùng mở. Đến lượt tôi và gia đình, lúc nào cũng chỉ có thể xếp sau. Cửa kính xe hạ xuống, anh vẫn như mọi khi buông lại một câu: "Xong việc anh sẽ tìm em sau." "Chuyện của chú dì, để hôm khác hãy nói." Tôi nhìn cách anh tùy tiện sắp xếp mọi thứ của tôi, hy vọng suốt 9 năm bỗng chốc tan biến. "Không cần nữa." "Sau này anh không cần phải gặp bố mẹ tôi nữa đâu."
Hiện đại
Ngược luyến tàn tâm
Tình cảm
0