Giọng điệu của cô ấy đầy vẻ sợ hãi.
“Tiêu Tiêu, đừng lên tiếng, trong ký túc xá có kẻ sát nhân.”
Tôi căng thẳng quét mắt nhìn quanh phòng, không thấy bất kỳ bóng dáng khả nghi nào.
Ký túc xá chật chội, căn bản không có chỗ nào để giấu người.
Vì thế, tôi hơi mất kiên nhẫn đẩy cô ấy ra.
“Nửa đêm nửa hôm rồi, đùa kiểu này có vui không?”
Nhưng giây tiếp theo, vài dòng bình luận lướt qua trước mắt tôi.
【Đừng lên tiếng! Kẻ sát nhân trong ký túc xá sắp phát hiện ra bọn họ đã tỉnh rồi!】
【Lạc Tiêu Tiêu có thể dùng n/ão một chút được không, không nhận ra người đang nằm trên giường căn bản không phải bạn cùng phòng của cô ta à?】
【Thật chịu nổi, đã nhắc nhở Lạc Tiêu Tiêu như thế rồi mà cô ta vẫn ng/u ngốc như vậy.】
......
1
Nhìn những dòng chữ lướt qua trước mắt, tôi sững sờ.
Sắc mặt của bạn cùng phòng bỗng chốc tái nhợt.
Chẳng lẽ, những gì bình luận nói là thật?
Tôi cứng đờ quay đầu lại, nhìn về phía giường của những người bạn cùng phòng khác.
Ký túc xá có tổng cộng bốn cái giường.
Giường của tôi và Thẩm Chi nằm sát nhau, bình thường ngủ cũng là đầu kề đầu.
Cho nên vừa rồi, cô ấy có thể dễ dàng chạm vào tôi mà không gây ra tiếng động gì.
Hai chiếc giường đối diện chúng tôi, một là của Lâm Du Du, cái còn lại là của Trần Lâm.
Cả hai đều quay lưng về phía chúng tôi, trên người đắp chăn, khiến người ta không thể phân biệt được dáng hình.
Trong ký túc xá gần như tối om.
Đột nhiên, một giọng nói u ám vang lên.
“Hai người các cô, nửa đêm không ngủ, làm cái gì đấy?”
Giọng nói bị hạ xuống cực thấp, khiến người ta không phân biệt được là nam hay nữ.
Nghe thấy câu này, tim tôi thắt lại.
Đây căn bản không phải giọng của Lâm Du Du hay Trần Lâm.
Sống lưng tôi cứng đờ từng chút một, toàn thân sởn cả gai ốc.
Có lẽ, đây là bản năng trực giác của con người khi đối mặt với nguy hiểm.
Tôi cố gắng kiểm soát giọng điệu đang r/un r/ẩy, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
“Không có gì, tự nhiên tôi muốn đi vệ sinh, nên gọi Thẩm Chi đi cùng.”
“Cậu ngủ tiếp đi, sáng mai còn có tiết đấy.”
Tôi chằm chằm nhìn vào hai bóng lưng mờ ảo đối diện, cố gắng nhìn rõ xem bóng lưng nào mới là kẻ sát nhân.
Chỉ thấy bóng người trên giường Lâm Du Du cử động, kéo chiếc chăn trên người lên một chút.
Sau đó lại bất động, như thể đã ngủ say.
Trước mắt lại lướt qua một mảng bình luận lớn.
【Ơ? Sao Lạc Tiêu Tiêu này đột nhiên bắt đầu biết dùng n/ão rồi?】
【Phản ứng của cô ta cũng nhanh đấy, biết ổn định kẻ sát nhân trước, vẫn còn chút thông minh.】
【Nhưng trong cốt truyện gốc, mấy người này đều phải ch*t mà, bọn họ không ch*t thì cốt truyện không triển khai được, nhân vật chính làm sao phá án?】
Tôi cố nén sự r/un r/ẩy vì quá sợ hãi, xuống giường với tốc độ nhanh nhất có thể.
Ký túc xá im phăng phắc.
Thẩm Chi đi theo sau tôi, tôi thậm chí có thể nghe thấy tiếng răng cô ấy va vào nhau.
Tôi không dám quay đầu lại, từng bước từng bước di chuyển về phía cửa.
Bình luận nhấp nháy trước mắt tôi.
【Mẹ kiếp, thực ra Lạc Tiêu Tiêu đã rất cố gắng tự c/ứu mình rồi, đáng tiếc vẫn muộn mất rồi.】
【Tôi không dám xem nữa, tiếp theo là cảnh báo m/áu me......】
【Lạc Tiêu Tiêu này có gì đáng thương? Nếu không phải tại cô ta lên tiếng kinh động kẻ sát nhân, làm sao mà ch*t!】
【Đúng vậy, cô ta ch*t không sao, còn hại ch*t cả những bạn cùng phòng khác, thật sự là ng/u hết chỗ nói.】
Nhìn những dòng chữ nhấp nháy cực nhanh này, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Quả nhiên, chưa kịp mở cửa ký túc xá, phía sau đã truyền đến tiếng bước chân.
Trong tiếng bước chân còn xen lẫn một tiếng cười lạnh.
Tôi k/inh h/oàng quay đầu lại, chỉ nhìn thấy một bóng dáng mờ ảo.
Trên tay hắn, còn cầm một chiếc rìu khổng lồ.
Ngay khoảnh khắc tôi quay đầu, chiếc rìu đó đã ch/ém xuống phía tôi và Thẩm Chi.
Ánh trăng phản chiếu trên lưỡi rìu, lóe lên một mảng m/áu đỏ tươi.
M/áu tươi mới, từng giọt từng giọt rơi xuống, âm thanh đ/ập xuống sàn nhà được phóng đại lên vô hạn.
Chân tôi mềm nhũn đến mức gần như không thể cử động, chỉ có thể trơ mắt nhìn lưỡi rìu ch/ém về phía mình.
“Tiêu Tiêu, chạy mau--”
2
Trong cơn hoảng lo/ạn, Thẩm Chi đẩy tôi ra, dùng cơ thể đỡ lấy kẻ sát nhân cho tôi.
Cô ấy kéo cửa ra, đẩy tôi ra khỏi ký túc xá.
Phía sau truyền đến tiếng kêu thảm thiết của cô ấy, cùng với tiếng cười gằn của kẻ sát nhân.
Tôi nén tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, vùng vẫy chạy ra ngoài.
Nhưng chưa chạy được mấy bước, kẻ sát nhân đã đuổi theo.
Lưỡi rìu sắc nhọn của hắn nhắm thẳng vào tôi--
Giây tiếp theo, dòng m/áu nóng hổi trào ra từ cổ tôi.
Cơn đ/au dữ dội nhấn chìm tôi.
Bình luận rơi xuống như những bông tuyết.
【Hu hu hu, cô con gái Thẩm Chi ngoan ngoãn của tôi tốt quá đi mất, không chỉ là người đầu tiên phát hiện ra kẻ sát nhân mà còn dũng cảm đỡ đò/n cho hắn, tim tôi tan nát rồi.】
【Haiz, xem mà lòng tôi lạnh lẽo, kẻ sát nhân này chạy nhanh như chớp, mấy nạn nhân này đều là những cô gái nhỏ yếu ớt, sao có thể chạy thoát khỏi hắn chứ......】
【Xem mà tôi phát b/ệnh gh/ét sự ng/u ngốc, thật không nói nên lời, đáng thương chỗ nào chứ.】
【Mấy người trên lầu đừng cãi nhau nữa, tập trung xem cốt truyện đi, dù sao phần phá án tiếp theo mới là phần thú vị nhất!】
Trong bóng tối, tôi cuối cùng cũng hiểu ra.
Tôi đang sống trong một bộ phim hình sự.
Khi phim bắt đầu, tôi đã ch*t như một nhân vật phụ xui xẻo.
Tôi và những người bạn cùng phòng, là những nạn nhân trong vụ án gi*t người hàng loạt đầu tiên mà nhân vật chính phá được.
Nhưng tôi không muốn chấp nhận số phận.
Tôi đã sống một cuộc đời có m/áu có th!t trên thế gian này suốt hai mươi năm, tại sao phải dùng mạng sống của mình làm bàn đạp cho nhân vật chính thăng tiến?
Tôi muốn sống tiếp.
Khi mở mắt ra lần nữa, mùi m/áu tanh và cơn đ/au dữ dội trên cơ thể đã biến mất.
Tôi vậy mà đang nằm nguyên vẹn trên giường trong ký túc xá.
Lúc này, tôi nhận ra, mình đã trọng sinh.
Ông trời lại cho tôi một cơ hội nữa để trốn thoát khỏi tay kẻ sát nhân.
Một bàn tay g/ầy gò không chút sức lực đẩy vai tôi.
“Tiêu Tiêu, đừng lên tiếng, trong ký túc xá có kẻ sát nhân.”
Bình luận lướt qua trước mắt.
【Lạc Tiêu Tiêu tuyệt đối đừng lên tiếng đấy, nếu kẻ sát nhân không phát hiện ra điều gì bất thường, bọn họ có khi còn sống được!】
Tôi nhanh chóng bịt miệng lại, nuốt trọn tiếng thét k/inh h/oàng vào trong cổ họng.
Hiện tại, trong ký túc xá có bốn người, có một kẻ sát nhân đang nằm trên giường của Lâm Du Du hoặc Trần Lâm.