Tôi muốn sống sót, cũng muốn c/ứu những người bạn cùng phòng của mình.
Nhưng tôi hoàn toàn không biết bóng dáng nào mới là kẻ sát nhân.
Vì vậy, tôi ngồi bật dậy, cố gắng dùng giọng điệu bình thường nhất có thể nói:
“Ch*t ti/ệt, sao tự nhiên mình lại đến tháng thế này, A Chi, cậu có băng vệ sinh không?”
Tôi bình tĩnh nhìn Thẩm Chi, chỉ thấy mặt cô ấy tái mét, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi.
Thấy cô ấy gần như không thốt nên lời, tôi lại tự nói tiếp:
“Của cậu cũng dùng hết rồi à? Được rồi, vậy để mình đi hỏi Du Du xem.”
Tôi xuống giường, móng tay bấm ch/ặt vào lòng bàn tay, ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Lần này tôi tự nhiên hơn khi đi về phía giường của Lâm Du Du, đưa tay đẩy nhẹ cơ thể cô ấy.
“Du Du, Du Du? Tỉnh lại đi!”
Ngay khoảnh khắc tay chạm vào cơ thể cô ấy, tôi dùng ngón tay nắm ch/ặt lấy cánh tay cô ấy.
Khung xươ/ng mảnh khảnh, làn da mềm mại ấm áp.
Đó là nhiệt độ cơ thể của một cô gái.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, xem ra kẻ nằm trên giường của Trần Lâm mới chính là kẻ sát nhân.
Vì vậy, tôi dùng đầu ngón tay r/un r/ẩy vẽ chữ “chạy” lên người Lâm Du Du.
Những dòng bình luận lướt qua trước mắt tôi.
【Lạc Tiêu Tiêu đang làm gì vậy? Cô ta đá/nh thức kẻ sát nhân làm gì?】
【Tức đến mức huyết áp tôi tăng cao rồi, nạn nhân này quá ng/u ngốc...】
【Phía trước có cảnh báo m/áu me, tôi đã che mắt lại rồi!】
Trong lòng tôi bỗng chốc kinh hãi!
Là tôi đã quá chủ quan, cứ đinh ninh kẻ sát nhân là nam giới.
Kẻ sát nhân này, vậy mà lại là một người phụ nữ!
Giây tiếp theo, kẻ sát nhân ngồi dậy từ giường của Lâm Du Du, chiếc rìu trong tay ch/ém thẳng xuống phía tôi.
M/áu tươi b/ắn tung tóe.
Tôi lại ch*t rồi.
3
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trọng sinh về thời điểm trước khi Thẩm Chi đá/nh thức tôi.
Tranh thủ lúc cô ấy chưa nói gì, tôi xoay người đối diện vào tường, khẽ lấy điện thoại ra.
Tôi gửi tin nhắn cho Trần Lâm:
“Trần Lâm, đừng nhúc nhích, người nằm cạnh cậu là kẻ sát nhân!”
“Tuyệt đối đừng động đậy, đừng đá/nh động cô ta, tìm lý do chạy khỏi ký túc xá!”
Gửi tin nhắn xong, tôi vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt k/inh h/oàng của Thẩm Chi.
Tôi đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu cho cô ấy im lặng, rồi chỉ về phía cửa ký túc xá.
Hiện tại đang là kỳ nghỉ hè, cả tòa ký túc xá chỉ có tôi, Lâm Du Du, Thẩm Chi và Trần Lâm là đang ở.
Bước đầu tiên để sống sót, nhất định phải thoát ra khỏi căn phòng này trước.
Thẩm Chi hiểu ý tôi.
Cả hai chúng tôi gần như không gây ra bất kỳ tiếng động nào, rón rén xuống giường.
Ngay khoảnh khắc bước ra khỏi cửa ký túc xá, lưng tôi đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Những dòng bình luận trước mắt đang lướt đi rất nhanh.
【Vãi thật, Tiêu Tiêu và Thẩm Chi thông minh quá, vậy mà có thể ăn ý trốn thoát khỏi tay kẻ sát nhân!】
【Không phải đâu, bọn họ chạy ra khỏi ký túc xá cũng vô ích thôi, cửa chính của tòa nhà sớm đã bị kẻ sát nhân khóa ch/ặt rồi!】
【Mà này, tại sao bọn họ còn chưa báo cảnh sát? Hơi thiếu n/ão thì phải.】
Nhìn thấy bình luận, tôi liền thay đổi phương hướng.
Không chạy về phía cửa chính nữa, mà quay người chạy về phía cuối hành lang, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk.
Cho đến khi nhìn thấy phòng chứa đồ ở cuối hành lang, tôi kéo Thẩm Chi trốn vào trong rồi chốt cửa lại.
Tôi soạn tin nhắn báo cảnh sát rồi nhấn gửi.
Toàn thân mềm nhũn dựa vào tường, lúc này tôi mới thở phào một hơi, cảm giác như mình vừa tạm thời sống sót.
Sau vài phút, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
“Tiêu Tiêu, A Chi, hai người có ở trong đó không?”
“Là mình, Trần Lâm đây, mở cửa cho mình với, mình sợ lắm.”
Giọng nói ngoài cửa đã có phần nghẹn ngào, tông giọng r/un r/ẩy.
Thẩm Chi do dự đưa tay lên nắm đ/ấm cửa, cảm giác lạnh lẽo khiến cô ấy gi/ật b/ắn mình.
Thấy Thẩm Chi định mở cửa, tôi vội vã tiến lên một bước, nắm ch/ặt tay cô ấy.
“Đừng mở cửa, nhỡ người ngoài cửa không phải là Trần Lâm thì sao!”
Tôi nắm ch/ặt tay Thẩm Chi đang r/un r/ẩy.
Những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên thái dương tôi.
Nước mắt Thẩm Chi trào ra, trong mắt cô ấy tràn đầy sự tuyệt vọng.
“Nhưng, nhỡ đó thực sự là Trần Lâm thì sao, chúng ta không thể thấy ch*t mà không c/ứu được?”
Nghe cô ấy nói vậy, tôi do dự.
Màn hình điện thoại sáng lên.
Là tin nhắn của Trần Lâm gửi đến.
“Tiêu Tiêu, mở cửa cho mình mau, kẻ sát nhân sắp phát hiện ra mình rồi!”
“Lạc Tiêu, c/ầu x/in cậu đấy, không phải cậu bảo mình mau chạy sao? C/ầu x/in cậu, mở cửa đi!”
Tôi cầm điện thoại, đứng ngây ra tại chỗ, không biết rốt cuộc có nên tin hay không.
Tin nhắn của Trần Lâm gửi đến ngày càng nhanh.
Từ sự c/ầu x/in ban đầu, dần chuyển sang ch/ửi bới.
Cuối cùng, tin nhắn của cô ta đồng loạt chỉ còn hai chữ.
“Mở cửa!”
“Mở cửa!”
“Mở cửa!”
......
Nhìn những tin nhắn liên tục nhảy ra trên màn hình, tôi chỉ cảm thấy toàn thân sởn gai ốc.
Thẩm Chi đã suy sụp, cô ấy lấy tay che miệng bắt đầu khóc nức nở.
Tiếng khóc nghẹn ngào tràn ra từ kẽ tay.
Chỉ nghe người ngoài cửa cười khẽ một tiếng.
“Tìm thấy rồi.”
Giây tiếp theo, một chiếc rìu khổng lồ ch/ém mạnh từ ngoài cửa vào.
Cánh cửa bị ch/ém toạc, khuôn mặt đeo khẩu trang của kẻ sát nhân ló ra từ lỗ hổng.
Phòng chứa đồ không có cửa sổ, tối om, tôi không cách nào nhìn rõ mặt cô ta.
Tiếng cười của cô ta có chút kh/inh miệt, rồi cô ta dùng sức, vung chiếc rìu đang nhỏ m/áu ch/ém tan nát cánh cửa.
M/áu tươi mới mang theo mùi tanh nồng b/ắn lên mặt tôi.
Cô ta giơ chiếc rìu khổng lồ lên --
Lưỡi rìu sắc bén ch/ém thẳng vào đầu tôi.
Cơn đ/au thấu xươ/ng tủy ngay lập tức nhấn chìm tôi.
Những dòng bình luận ồ ạt đổ về.
【Hai nạn nhân trong vụ án gi*t người ở ký túc xá thật đáng thương, xem mà tim tôi thắt lại hết cả rồi.】
【Haiz, bọn họ đã rất cố gắng để sống sót rồi, kẻ sát nhân đáng ch*t kia thật kinh t/ởm.】
【Mau diễn đến đoạn phá án đi, tôi muốn xem đoạn đó cho đã!】
Bình luận lướt đi cực nhanh, nhưng tôi lại nhìn thấy ngay vài từ khóa quan trọng.
Hai nạn nhân?
Sao có thể là hai được?
Trần Lâm, tôi, cộng thêm Thẩm Chi, rõ ràng phải là ba người chứ!
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Tôi bừng tỉnh từ trên giường ký túc xá, thở hổ/n h/ển.
Bên cạnh vang lên giọng nói quan tâm của Thẩm Chi.
“Tiêu Tiêu, cậu sao thế? Không sao chứ?”
Tôi cầm thẳng điện thoại lên, liếc nhìn thời gian.
Mười một giờ năm mươi bảy phút.
Còn ba phút nữa là đến lúc Thẩm Chi phát hiện kẻ sát nhân và nhắc nhở tôi.
Lần này thời gian trọng sinh của tôi lại sớm hơn.
Tôi chộp lấy điện thoại, không kịp nói lời nào, phóng mình xuống giường, lao ra khỏi ký túc xá.