Chồng tôi gửi cho em chồng bản hợp đồng với mức lương năm sáu trăm nghìn tệ, tuyên bố cô ấy sẽ kế nhiệm vị trí bếp trưởng.
Lương của tôi bị c/ắt từ mười hai nghìn xuống còn ba nghìn năm, công việc là rửa rau, sơ chế và kèm cặp cô ấy.
Tôi đặt tạp dề xuống bàn.
Anh ta cười: "Rời khỏi cái nhà này, đến cái bếp tử tế cô còn chẳng có mà đứng."
Tôi gật đầu, đẩy tờ đơn bàn giao nghỉ việc mà anh ta đã ký một tháng trước về phía anh ta.
"Vậy thì tôi không chiếm chỗ đứng bếp nhà anh nữa."
Ngày hôm sau, anh ta gọi cho tôi bốn mươi bảy cuộc điện thoại.
Không phải để c/ầu x/in tôi về nhà, mà là mời tôi về, để c/ứu vãn tiệc cưới đầu tiên của em chồng.
1
Tiệc mừng công được bày ba bàn.
Khi tôi xào xong đĩa cật cuối cùng và bưng ra ngoài, Triệu Chí Thành đang đeo mũ đầu bếp cho em gái mình.
Triệu Văn xoay một vòng trước ống kính điện thoại.
"Từ hôm nay, mình chính là bếp trưởng của Phúc Mãn Yến rồi. Sau này mọi người đến ăn, cứ nhớ tên Văn Văn là được."
Tiếng vỗ tay vang lên quanh bàn.
Tôi đặt đĩa cật xuống, đưa tay lấy chiếc áo khoác trên lưng ghế.
Triệu Chí Thành gọi tôi lại.
"Đừng đi vội, có chuyện muốn thông báo."
Anh ta lấy ra một bản hợp đồng mới, đẩy về phía tôi.
"Sau này việc trong bếp Văn Văn quyết định, cô làm phụ bếp cho nó. Nó quay video thì cô chuẩn bị nguyên liệu, nó nghiên c/ứu món mới thì cô giúp thử món."
Tôi mở hợp đồng ra.
Lương: ba nghìn năm.
Chức vụ: tạp vụ bếp.
"Lương cũ của cô cao quá rồi," Triệu Chí Thành nói, "Giờ tình hình kinh tế khó khăn, ai cũng phải c/ắt giảm chi phí, tăng cường hiệu quả."
Có người bên cạnh không nhịn được, liếc nhìn bản hợp đồng sáu trăm nghìn tệ trong tay Triệu Văn.
Triệu Chí Thành hắng giọng.
"Văn Văn là nhân tài đa năng. Nó biết quay video, biết quảng bá, có thể mang khách về cho quán. Đường Tuệ, cô chỉ là người xào nấu thôi, không so sánh với nó được."
Tôi không đáp.
Mẹ chồng đẩy chồng đĩa đầy dầu mỡ về phía mép bàn.
"Đã ra đây rồi thì tiện tay bưng vào đi. Trong nồi không phải còn thừa chút cơm sao? Tự đi mà xới, đừng có lãng phí."
Ba bàn người đều đang ngồi, chỉ mình tôi đứng.
Tiệc mừng công này là để chúc mừng doanh thu tháng trước của Phúc Mãn Yến vượt mốc một triệu tệ.
Ba mươi mốt ngày, tôi đứng bếp hai mươi sáu bữa tiệc, có bốn ngày phải chạy hai sô cùng lúc.
Ngày bận nhất, tay phải bị dầu nóng b/ắn lên nổi đầy bọng nước. Triệu Chí Thành nhìn qua một cái rồi bảo trong bếp có hộp c/ứu thương, bảo tôi đi xử lý nhanh đi, đừng làm lỡ buổi livestream của Triệu Văn.
Giờ thì, bọng nước vừa mới đóng vảy.
Tôi khép bản hợp đồng trên tay lại.
"Tôi không ký."
Sắc mặt Triệu Chí Thành tối sầm lại.
"Nhiều người thế này, đừng có làm tôi mất mặt."
"Nhân tiện đông người, đỡ phải lát nữa anh lại bảo không nghe thấy."
Tôi lấy tờ đơn bàn giao từ trong túi ra, ngày làm việc cuối cùng là ngày 31 tháng 5.
Phía dưới có chữ ký của Triệu Chí Thành, đó là chữ ký từ một tháng trước.
Mẹ tôi bị ngã g/ãy tay, tôi muốn xin nghỉ hai ngày. Anh ta bảo Triệu Văn đang quay món mới, không rời đi được.
Tôi hỏi anh ta, mẹ tôi nằm viện một mình thì phải làm sao.
Anh ta nói: "Cô có phải bác sĩ đâu, đến đó thì làm được gì?"
Đêm đó, tôi viết đơn xin nghỉ việc.
Anh ta ký rất nhanh, còn phê thêm một câu: Bàn giao công việc rõ ràng, không được ảnh hưởng đến kinh doanh.
Tôi đã làm đúng như vậy.
Các đơn hàng, bảng kê nguyên liệu, tiến độ thanh toán nhà cung cấp, tôi đều liệt kê từng mục một. Khi bàn giao, tôi còn bắt trưởng bộ phận bếp mới ký vào biên nhận.
Triệu Chí Thành lúc đó cười tôi làm quá vấn đề, có lẽ anh ta tưởng tôi chỉ đang muốn anh ta dỗ dành vài câu.
"Cô chơi thật với tôi đấy à?"
"Hôm nay là ngày cuối cùng."
Mẹ chồng đứng phắt dậy.
"Cô là dâu nhà họ Triệu, làm việc trong quán nhà mình, còn đòi nghỉ việc cái gì?"
Tôi tháo tạp dề, gấp gọn lại, đ/è lên trên bản hợp đồng.
"Lúc bàn về lương, sao không thấy bảo là quán nhà mình?"
Quanh bàn im bặt.
Triệu Văn tắt livestream, vành mắt đỏ hoe trước.
"Chị dâu, có phải chị không muốn thấy em tốt hơn không?"
Tôi không thèm để ý đến cô ta, xách túi đựng d/ao để cạnh tường lên. Trong đó có ba con d/ao bố tôi để lại. Lúc mở quán tôi mang đến, giờ tôi mang đi.
Triệu Chí Thành chặn ở cửa.
"Cô mà bước ra khỏi cái cửa này, đừng hòng tôi c/ầu x/in cô quay lại."
Tôi lách người đi vòng qua.
Đến bãi đỗ xe, điện thoại rung lên.
Triệu Văn đăng một bức ảnh lên nhóm gia đình, cô ta đang ngồi vào chiếc ghế mà tôi vừa không thể ngồi, tay nâng ly rư/ợu.
Chú thích là:
"Đội ngũ mới, khởi đầu mới."
Tôi rời nhóm.
2
Sáu giờ sáng hôm sau, Triệu Chí Thành gọi cuộc điện thoại đầu tiên.
Tôi không nghe.
Đêm qua về đến căn nhà thuê, tôi tắm rửa xong là lăn ra ngủ. Đây là lần đầu tiên sau hai tháng tôi không cần đặt báo thức lúc ba giờ sáng.
Điện thoại ngừng rồi lại reo.
Sáu giờ hơn, số cuộc gọi nhỡ đã lên tới bốn mươi bảy.
Ở giữa xen lẫn vài tin nhắn thoại.
"Đường Tuệ, đừng làm lo/ạn nữa, mau đến quán đi."
"Hôm nay hai mươi tám bàn, cô có biết đó là khái niệm gì không?"
"Lần đầu tiên Văn Văn phụ trách trận lớn, cô không thể giúp đỡ một chút sao?"
Tin nhắn cuối cùng, anh ta hạ giọng.
"Rốt cuộc cô muốn bao nhiêu tiền?"
Tôi đang định chuyển điện thoại sang chế độ im lặng thì một số lạ gọi đến.
"Bếp trưởng Đường, tôi là Giang Nghiên."
Tôi nhận ra cô ấy. Năm ngoái cô ấy đính hôn, tiệc cưới là do tôi làm. Bà nội cô ấy ăn xong món cơm bát bảo, đã bảo cô ấy chạy vào bếp để kết bạn WeChat với tôi.
"Hôm nay là đám cưới của tôi, sao chị vẫn chưa đến?"
Tôi ngồi bật dậy.
"Tiệc cưới của cô, là hôm nay sao?"
"Đúng vậy. Ông chủ Triệu nói chị sẽ đích thân đứng bếp, chúng tôi mới thêm tiền để chọn gói đó."
Cô ấy gửi ảnh hợp đồng cho tôi, trong phần phụ lục của gói tiệc cưới thông thường, có kẹp riêng một tờ cam kết dịch vụ.
Trên đó viết: Tiệc cưới này do Đường Tuệ đảm nhiệm bếp trưởng, chịu trách nhiệm toàn bộ.
Ngày tháng là ngày 18 tháng 5.
Lúc đó việc bàn giao nghỉ việc của tôi đã tiến hành được một nửa.
Tôi chưa bao giờ nhìn thấy tờ giấy này.
Đầu dây bên kia, giọng Giang Nghiên bắt đầu run lên.
"Bếp trưởng Đường, không phải tôi cố ý làm khó chị. Khách sạn vừa nói, trong bếp có mấy món căn bản là chưa chuẩn bị gì cả. Còn cái cô Triệu Văn kia, cô ta hỏi tôi có thể đổi thực đơn không."
"Đổi thế nào?"
"Đổi món chân giò kho thành gà rán, đổi chả th!t thủ công thành đĩa nguội giăm bông. Bảo là người trẻ bây giờ thích ăn thế này."
Tôi hất chăn, xuống giường.
"Cô đừng vội. Gửi địa chỉ sảnh tiệc cho tôi, rồi đưa số điện thoại người phụ trách tại hiện trường cho tôi."
Tôi gọi lại cho Triệu Chí Thành, anh ta bắt máy rất nhanh.
"Cuối cùng cũng chịu nghe máy rồi à? Tôi nói cho cô biết--"
"Ngày 18 tháng 5, tại sao anh lại tự ý hứa thay tôi là tôi sẽ đứng bếp vào ngày 1 tháng 6?"