Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1045: Ta là hôn phu của ngươi (Thượng)

05/03/2025 15:15

Vào lúc này lại nghe tiếng của Hồng Trần Nữ vọng ra ngoài.

- Lén lén lút lút, ai ở bên ngoài?

Vừa nghe câu này, ánh mắt của đám hộ vệ đêu nhìn lên người Bạch Tiểu Thuần, khí chất khắc nghiệt bộc phát đặc biệt rõ ràng, thậm chí ngay cả nữ thân vệ đang nhặt mảnh vỡ pho tượng Bạch Tiểu Thuần cũng ngẩng đầu lạnh nhạt nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần thật muốn khóc, cảm nhận ánh mắt bốn phía, hàm rắng của hắn đang va vào nhau.

- Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ ah... Cự Q/uỷ Vương, ta h/ận ngươi.

Thời điểm hắn vô cùng khẩn trương, cân nhắc trả lời như thế nào, thậm chí lo lắng mình bại lộ thân phận, trong đại trướng màu đỏ lại có tiếng nói rét lạnh của Hồng Trần Nữ vang lên.

- Kéo ra ngoài, trảm!

Ngữ khí trong lều lớn bộc phát khí chất khắc nghiệt, có hơn mười đạo thân ảnh bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, sát ý tràn ngập, thậm chí lúc này cả quân doanh như biến thành cự thú muốn ăn người, muốn cắn nuốt Bạch Tiểu Thuần một cách sạch sẽ.

- Một lời không hợp liền muốn gi*t người hay sao?

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt, hắn lập tức cảm nâận được nguy cơ sinh tử, uy áp Thiên Nhân bao phủ mỗi tấc huyết nhục trên người hắn, hắn có cảm giác mình đang nghe được huyết nhục đang gào thét.

- Tử Mạch... Phụ thân Cự Q/uỷ Vương của ngươi phái ta tới... Ta là vị hôn phu Bạch Hạo của ngươi đấy.

Bạch Tiểu Thuần quát lớn, tiếng quát truyền khắp bốn phương.

Rất nhiều người sững sờ khi nghe lời này, bọn họ cũng không biết Hồng Trần Nữ có qu/an h/ệ với Cự Q/uỷ Vương, hiện tại nghe thấy đều ngây ngốc, bọn họ chấn động rất mạnh, bởi vì bị tin tức này làm kh/iếp s/ợ.

- Cái gì? Đại thống lĩnh là con gái của Vương gia?

- Đây... Đây là sự thật?

Vào lúc tin tức này rung chuyển quân đoàn Cự Q/uỷ, trong đại trướng màu đỏ có tiếng quát gi/ận dữ vang lên.

- C/âm miệng!

Lều vải bị xốc lên, thân ảnh Hồng Trần Nữ đi ra ngoài, sắc mặt nàng vô cùng âm trầm nhìn Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt như điện như muốn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần từ trong ra ngoài, càng có uy áp Thiên Nhân hàng lâm.

Nội tâm của nàng thầm h/ận Bạch Hạo dám nói toạc qu/an h/ệ giữa nàng và Cự Q/uỷ Vương, dùng chuyện này hóa giải u/y hi*p của nàng.

Cùng lúc đó những thị vệ cũng tốt, nữ thân vệ của Hồng Trần Nữ cũng mở to mắt, dùng sắc mặt cổ quái nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, không chờ bọn họ tiêu hóa tin tức qu/an h/ệ giữa đại thống lĩnh và Cự Q/uỷ Vương, lại nhìn thấy bộ dạng thẹn quá hóa gi/ận của đại thống lĩnh, những thân vệ kia nhìn nhau, bọn họ chần chờ cho nên không dám tiến lên, tinh thần của bọn họ đang đắm chìm vào tin tức trước mắt.

Bạch Tiểu Thuần đang cường chống, nhất là lúc Hồng Trần Nữ đi ra, bởi vì xốc lều vải lên nên Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy rành rành chính diện, hắn nhìn thấy trong trướng bồng có bảy tám pho tượng của hắn. Hiển nhiên đều là Hồng Trần Nữ dùng hả gi/ận.

Loại h/ận ý dùng pho tượng phát tiết, có thể biết được h/ận ý này lớn cỡ nào?

- Hồng Trần lão nữ, nàng có tâm muốn gi*t ta quá kiên định...

Bạch Tiểu Thuần càng khẩn trương đổ mồ hôi trán, nội tâm kêu khổ thấu trời, hắn không muốn như vậy, cũng không muốn kí/ch th/ích Hồng Trần Nữ, hắn cũng không có cách nào, nếu vừa rồi mình nói chậm một chút, đoán chừng mình đã bị kéo ra ngoài trảm, rất có thể đây là oai phủ đầu của Hồng Trần với hắn, Bạch Tiểu Thuần thật sự không dám đ/á/nh bạc, hắn phải dùng biện pháp tự c/ứu lấy mình, chỉ có thể náo việc này càng lớn càng tốt, như thế mới có thể mượn danh tiếng Cự Q/uỷ Vương áp chế Hồng Trần Nữ và người quân đoàn.

- Cự Q/uỷ Vương, ta h/ận ngươi...

Bạch Tiểu Thuần hối h/ận xanh ruột, hắn suy nghĩ tại sao mình xui xảo như thế, lại bị Cự Q/uỷ Vương gài bẫy, ném mình tới nơi như thế này, lúc này dùng vẻ mặt đ/au khổ nhìn Hồng Trần Nữ mặc giáp đỏ, tư thế hiên ngang nhưng mang theo sát khí bừng bừng đứng trước mặt.

Từ tướn mạo nói Hồng Trần Nữ tuyệt sắc cũng không chút khoa trương, da thịt tuyết trắng, đôi mắt phượng mang theo thần thái như sao trời, gương mặt trái xoan, xươ/ng quai xanh nhỏ nhắn, cổ trắng nõn mê người, làm người ta có cảm giác kinh diễm.

Nhìn bộ ng/ực nhô cao sau bộ giáp, eo nhỏ mông lớn hấp dẫn, hình thành thân thể uyển chuyển kiều mị, đôi chân thon dài thẳng thắp mê người.

Chỉ nói tới dung mạo, tướng mạo của Hồng Trần Nữ và Trần Mạn D/ao sàn sàn nhau, chỉ có điều Trần Mạn D/ao như một đóa hoa lan nhỏ nhắn, Hồng Trần Nữ chính là đóa hoa hồng có gai.

Nếu như Bạch Tiểu Thuần không xảy ra chuyện với Hồng Trần Nữ tại Trường thành và cung điện dưới mặt đất, hoặc bản thân hắn chính là Bạch Hạo, như vậy hăn nhìn thấy mỹ nhân ở trước mặt, lại có tu vi Thiên Nhân là hôn thê của mình, nội tâm của hắn chắc chắn vô cùng cao hứng, trước mắt Bạch Tiểu Thuần vô cùng hoảng lo/ạn, chỉ cảm thấy thiên địa đen kịt, Hồng Trần Nữ trước mắt không còn tuyệt mỹ kiều diễm, mà là con mãnh thú và dòng nước lũ hung thần á/c sát.

Vào lúc mọi người bị thân phận và qu/an h/ệ giữa Hồng Trần Nữ cùng Cự Q/uỷ Vương làm rung động, sắc mặt Hồng Trần Nữ càng âm trầm, nàng x/ấu hổ càng lớn và quát:

- Ngươi vừa mới nói ngươi là Bạch Hạo?

Mặc dù giọng nói không lớn nhưng với uy nghiêm của Thiên Nhân lại ảnh hưởng hư vô bốn phía, phong vân biến sắc giống như cuồ/ng phong ập vào mặt, Bạch Tiểu Thuần khẩn trương nuốt nước bọt, hắn lập tức nói:

- Tử Mạch, ngươi nghe ta giải thích...

Bạch Tiểu Thuần r/un r/ẩy nói ra, không chờ hắn nói xong, trong mắt Hồng Trần Nữ xuất hiện chán gh/ét rất rõ ràng, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết.

- Ngươi chính là kẻ có tiếng x/ấu rõ ràng, là Bạch Hạo thích đoạt thê tử người khác, lục thân không nhận?

Hồng Trần Nữ nghe nói qua các tin đồn của Bạch Hạo, nhất là chuyện đoạt thê tử người khác đã làm cho nàng buồn nôn.

- Đây là Vương gia bảo ta làm...

Bạch Tiểu Thuần ủy khuất không cam lòng giải thích một câu, nội tâm đang m/ắng thầm kẻ đoạt thê tử người khác không phải là ta, mà là phụ thân ngươi...

- C/âm miệng! Phụ thân ta cao ngạo quang minh chính đại, chỉ có kẻ như ngươi mới hại nước hại dân, âm hiểm nịnh nọt, gi*t hại trung lương!

Hồng Trần Nữ cắn răng quát lớn, nếu hôm nay thân phận bị vạch trần, nàng cũng kh/inh thường giấu diếm cái gì, ánh mắt nhìn Bạch Hạo còn mang theo chán gh/ét... Nàng hất tay áo và lạnh lùng đáp trả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời Chưa Tỏ

Chương 13
Tôi giả trai cong thành thẳng để được bao nuôi, đến tháng thứ ba thì bạch nguyệt quang của Kim Chư về nước. Còn anh ta lại bị điều sang Nam Phi. Trước khi đi, anh ta dặn đi dặn lại tôi: “A Tuần tính cách hướng nội. Nếu em ấy có yêu cầu gì, cậu nhất định phải đáp ứng.” Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Tuần đầu tiên anh ta rời đi, Văn Tuần dọn vào phòng ngủ của tôi, tôi không dám từ chối. Nửa tháng sau, anh ấy tỏ tình với tôi. Tôi do dự hai giây rồi đồng ý. Về sau, Kim Chư gọi điện hỏi thăm tình hình của bọn tôi. Văn Tuần khẽ vỗ lên eo tôi, giọng điệu mập mờ: “Anh yên tâm, cậu ấy hầu hạ tôi… rất tốt.”
152
6 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng Sinh Trở Lại, Alpha Cũ Và Bé Con Đều Là Của Tôi

8
Năm thứ năm kết hôn với Kỳ Liên Hách, tôi phát hiện một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh, anh ôm một Omega, trong lòng người kia còn có một đứa bé, đường nét mày mắt giống anh đến ba phần. Tôi là Beta, xác suất mang thai chỉ có một phần một trăm nghìn. Tôi rất bình tĩnh đề nghị ly hôn với anh, nào ngờ trên đường đi ly hôn lại gặp tai nạn xe. Tôi chết rồi lại sống lại, quay về thời đại học. Lần này, đối mặt với Kỳ Liên Hách, tôi phát huy đến cực hạn sự ngang ngược kiêu ngạo của một thiếu gia nhà giàu, khiến anh triệt để trở thành một con chó phía sau tôi. “Kỳ Liên Hách, anh có thôi đi không? Một ngày không nhắc chuyện con cái bên tai tôi là anh chết à?” Khi Kỳ Liên Hách lần thứ N cố ý vô tình nhắc đến trẻ con trước mặt tôi, tôi đá đổ thùng rác, trút hết cơn giận đã kìm nén từ lâu lên người anh. Kỳ Liên Hách im lặng vài giây, cúi người thu dọn rác, vừa dọn vừa buồn bực xin lỗi. “Xin lỗi, Tiểu Bùi, tôi không biết em bài xích chuyện này đến vậy.” “Mẹ kiếp, trước khi kết hôn tôi đã nói với anh rồi, tôi không thích trẻ con.” “Anh muốn có con thì đi tìm Omega đi, tôi có cầu xin anh kết hôn với tôi đâu.”
ABO
Boys Love
14