Bồi bàn thấy tôi hứng thú, vội vàng nhắc nhở:

"Thưa quý khách, Huống Dã là tuyển thủ có độ nổi tiếng rất cao ở sàn đấu chúng tôi, từ trước đến nay chưa từng thua trận nào. Ngài có muốn đặt cược không?”

Tôi luyến tiếc rời mắt khỏi võ đài, lôi ra một xấp tiền thật dày: "Cược hết cho anh ấy, cược anh ấy thắng."

Vừa dứt lời, tiếng còi vang lên.

Huống Dã nhẹ nhàng nhảy lên đài.

Chưa đầy 2 phút, một gã Alpha cơ bắp lực lưỡng đã bị anh quật ngã xuống sàn.

Nhưng tên Alpha đang quỳ rạp bỗng rút d/ao găm ch/ém về phía sau lưng Huống Dã.

Tôi bám ch/ặt bệ cửa sổ thò nửa người ra, thất thanh kêu lên:

"Coi chừng sau lưng!"

Ánh mắt cả trường đấu lập tức đổ dồn về phía tôi.

Tôi vô thức co người lại, mắt vẫn dán ch/ặt vào võ đài, theo dõi diễn biến bên trong. Đôi mắt đen thăm thẳm kia thoáng chạm ánh nhìn tôi một giây, lưỡi d/ao đã để lại vệt m/áu trên vai anh.

“Ơ? Với mức độ đ/á/nh lén thế này mà lại khiến Huống Dã bị thương sao?”

Tôi chẳng buồn đáp lại, chỉ thấy ngay sau đó, Huống Dã đ/á văng con d/ao rồi giẫm mạnh lên mu bàn tay gã Alpha.

Ánh mắt anh quét qua khán giả xung quanh: "Tôi thắng."

Cả trường đấu bùng n/ổ tiếng reo hò.

Tôi xoa đôi tai đỏ ửng rút về phòng VIP, hỏi: "Lần nào cũng thế này à?"

Nhân viên gật đầu.

Nhưng tôi không khỏi nhíu mày.

Ngụy Dục chính là lấy danh nghĩa “thích” để mặc cho Huống Dã liều mạng ki/ếm tiền như thế này sao?

Lỡ có một ngày xảy ra chuyện thật thì sao!

Tôi giơ cả bàn tay: "Thêm chừng này nữa, có thể gặp Huống Dã một lần không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm