Chống Mắt Xem Hắn Đuổi Vợ

Chương 18

10/06/2025 18:30

Hôm nay tôi trực đêm.

Khi không có b/ệnh nhân cấp c/ứu, bầu không khí trong viện khá thoải mái.

Thỉnh thoảng có vài y tá ghé qua, mang đồ ăn đêm theo. Vừa ăn vừa tám chuyện.

"Bác sĩ Khúc, cuộc sống hôn nhân thế nào rồi?"

Tôi cười nhẹ, không trả lời thẳng.

Dạo này mối qu/an h/ệ của tôi với Thẩm Quyết khá kỳ quặc.

Cô y tá trước mặt thở dài n/ão nề: "Anh kết hôn rồi, bao nhiêu omega trong viện tan nát cả tim. Cả đứa mới vào viện dạo trước nữa, bị chồng anh đuổi cổ đi một cái, về khóc suốt."

Chuyện này tôi không biết thật.

Tôi cân nhắc từ ngữ, cố tỏ ra quan tâm:

"Sao thế? Bây giờ cô ấy..."

Tôi nói được nửa câu bị ngắt lời đột ngột.

"Ồ, đang tám chuyện gì vui thế?"

Thẩm Quyết tựa khung cửa, đuôi mắt ánh lên tia lửa gi/ận.

Đám y tá vội vàng chuồn thẳng.

Tôi bất lực: "Anh đến làm gì?"

Hắn ngồi phịch xuống ghế: "Không đến thì sao biết vợ mình đang nói chuyện vui vẻ với người khác thế này."

"Ai là vợ anh?"

"Em."

Ánh mắt hắn còn thẳng thắn hơn cả lời nói. Mặt tôi bỗng nóng bừng, ngay cả thuật tự thôi miên cũng vô hiệu.

Tôi gồng kiểm soát biểu cảm, đuổi khách:

"Anh làm ảnh hưởng công việc của em rồi."

Thẩm Quyết nhìn chằm chằm tôi, bỗng lấy hộp cơm ra từ sau lưng. "Canh đầu bếp của ông nội nấu, uống đi. Anh về trước... vợ yêu."

Hắn cố tình hạ thấp giọng khi nói hai từ cuối, quấn quýt ngọt ngào.

Tôi xoa đôi tai đỏ rực: "Về nhanh đi!"

Phòng lại yên tĩnh. Lòng tôi gợn sóng: Hình như hắn thật lòng thích tôi rồi.

Khi hắn đi rồi, mấy cô y tá lại lấp ló, nhăn mũi trêu chọc: "Người đi rồi mà cố ý để lại cả phòng tin tức tố."

Tôi ngẩn người: "Mùi gì?"

"Thì còn mùi gì nữa."

Bọn họ cười đùa bỏ đi. Để tôi đứng đó ngẩn ngơ.

Thực ra tôi đang nghĩ... Mùi tin tức tố của Thẩm Quyết là gì nhỉ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con gái tôi biết rõ cốt truyện

Chương 8
Ngày tuyển chọn phu quân, thiếp lánh ánh mắt Lý Thừa Hiên, dâng lên trước mặt Vĩnh An Vương thanh bỉ thủ tượng trưng cho binh quyền: "Tiểu nữ ngưỡng mộ vương gia đã lâu." Lý Nghiên Khâu thất thê nhiều năm, lại có một nữ nhi năm tuổi được nâng niu như ngọc, khắp nơi đều khuyên thiếp hãy suy xét kỹ càng. Duy chỉ có Quận chúa Huệ Nghi trong lòng người, vừa phồng má giận dữ nhìn thiếp, vừa thầm gào thét trong tâm khảm: 【Lục Tri Dao, ngươi là vai nữ phụ độc ác, ngươi điên rồi sao? Không chọn nam chính lại đi chọn kẻ phản diện?】 【Ta khó nhọc lắm mới giúp phụ thân tránh khỏi cốt truyện, tuyệt đối không thể dính dáng đến thứ sẽ mang họa tru di tam tộc như ngươi.】 【A a a, nàng ta chẳng lẽ muốn ôm ta sao? Nữ nhân xấu xa chớ có đến gần bản quận chúa!】 Quận chúa Huệ Nghi càng tức giận, thiếp lại càng vững vàng với lựa chọn của mình. Kiếp trước, thiếp chẳng để tâm đến tiếng lòng của nàng, rốt cuộc bị Lý Thừa Hiên hãm hại đến mức gia tộc bị tịch biên tru di. Kiếp này, quyết không lặp lại vết xe đổ ấy nữa.
Cổ trang
0