Khi tôi đang tò mò vì sao ông nội nói thế thì chợt nghe thấy ngoài cửa vọng lại một câu, anh Trang về rồi sao?

Tôi quay đầu nhìn, là Hiểu Bình nhà bên cạnh, bạn hồi nhỏ trong thôn của tôi, cũng coi như thanh mai trúc mã nên đã mời cô ấy vào nhà, đã lâu tôi không về nên cũng tiện hỏi cô ấy chuyện ban nãy.

Cô ấy vừa nghe tôi nói ban đêm không quá yên bình thì c/ắt ngang lời tôi ngay lập tức, nói là, anh đã đi học, em nói có lẽ anh không tin, nhưng buổi tối đi ngủ anh đừng đóng cửa sổ, lắng nghe tiếng động bên ngoài, rất gh/ê người, bố em nói đây là tiểu q/uỷ ở âm phủ đang tụ tập, bàn bạc buổi tối nên đưa ai đi.

Tôi nghe đến đây thì không nhịn được mà bật cười, giờ đã là thời đại nào rồi mà vẫn còn m/ê t/ín d/ị đo/an như vậy.

Hiểu Bình trề môi nói tôi thiếu kiến thức, anh có nhớ chú Lưu đầu thôn không, mấy năm trước vẫn là người vạm vỡ khỏe mạnh, đột nhiên lại trở nên đi/ên điên kh/ùng khùng, cứ nói là gặp nạn. Anh tin hay không thì tùy.

Tôi vừa định nói gì đó thì nghe thấy bà nội ở ngoài sân kêu tên tôi, cơm canh nấu xong rồi, chuẩn bị ăn cơm thôi. Hiểu Bình cũng không nói nhiều, chỉ nói ngày mai rảnh sẽ đến nhà chú Hai giúp đỡ rồi ra về.

Khi ăn cơm tôi nhớ đến lời ông nội và Hiểu Bình nói, lên tiếng hỏi "không quá yên bình" ông nội nói lúc trước là ý gì.

Ông nội vừa định trả lời thì bà nội tôi đã gi/ật lấy bát cơm trống không của ông: “Chưa ăn no thì tôi đơm cơm cho ông, đừng nói bậy khiến A Hân sợ nữa.”

Trong chốc lát bầu không khí ngại ngùng bao trùm lấy.

Tôi cuống quýt giảng hòa, nói chỉ là mình muốn nói chuyện nhiều hơn với ông nội thôi.

Bà nội không nói gì nữa, còn ông nội cười khan nói chuyện này coi như qua rồi, tôi cũng không hỏi thêm nữa.

Không ngờ rằng, vừa vào đêm tôi đã nghe thấy tiếng động mà Hiểu Bình nói.

Buổi tối nằm trên giường chưa bao lâu đã cảm thấy cả thân nóng bức, vì thế tôi ngồi dậy mở cửa sổ ra cho thoáng. Kết quả trong nháy mắt có một giọng nói khó miêu tả bằng lời vọng đến, cuối cùng tôi cũng hiểu gh/ê người mà Hiểu Bình nói là ý gì. Lúc nó giống như tiếng khóc, lúc sau lại giống như nói thầm, như từ trong núi lại như chốn xa xăm nhất trong linh h/ồn, lâng lâng, ngập ngừng nhưng không dứt, lan rộng trong đêm tối tăm, giống như m/a q/uỷ.

Ngay cả mặt trăng lúc đầu còn sáng tỏ cũng bị mây m/ù che đi.

Thật sự giống như vô số tiểu q/uỷ đang nói chuyện với nhau, khiến tôi sợ hãi phải vội vàng đóng ch/ặt cửa sổ lại, giọng nói ngay lập tức nhỏ đi, vốn dĩ muốn hỏi ông nội nhưng không ngờ cơn buồn ngủ đột ngột ập đến, vừa nằm xuống tôi đã ngủ thiếp đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cầu Phật tổ phù hộ, phu quân ngàn vạn lần đừng khỏe mạnh.

Chương 6
Thiên hạ đều hâm mộ ta gả được cho mỹ nam tử đệ nhất kinh thành. Nhưng họ đâu biết, Tạ Chiêu Vân lại là kẻ ngốc. Bố mẹ chồng bỏ qua mọi quy củ cho ta, để ta chuyên tâm chăm sóc hắn. Mỗi ngày, ta đều quỳ trước tượng Phật cầu nguyện, dù mưa gió cũng không ngừng. Chỉ mong trời cao đừng để hắn khỏi bệnh. Rốt cuộc, ta đã có được cuộc sống tiên nhân: cha mẹ không quản được, bố mẹ chồng chẳng đoái hoài, chồng thì không thể quản. Bước ra từ Phật đường, ta vén rèm bước vào. Vị phu quân tuyệt sắc trong phòng đang ôm khư khư khúc gỗ dài thẳng đơ như báu vật, mân mê không rời. Thấy ta vào, hắn vội tiến lại, mắt sáng rực: - Ninh Ninh, nhìn này, Thượng Phương Bảo Kiếm! - Chẳng qua là que củi... Ta lẩm bẩm rồi bước tiếp vào. Sống thoải mái rồi, ta cũng vui lòng chiều Tạ Chiêu Vân chơi đùa. Tới gần, ta mỉm cười khen thanh kiếm thật lợi hại, rồi nằm dài trên sập nghỉ ngơi. Bỗng sập lún xuống, Tạ Chiêu Vân ôm chầm lấy ta vào lòng. - Vậy phu nhân xem thử, thanh bảo kiếm này lợi hại, hay bảo kiếm của ta lợi hại hơn? Tim ta đập thình thịch, toi rồi.
Cổ trang
Ngôn Tình
3