Tôi bực bội ngã vật xuống giường.

Trong đầu toàn là xúc cảm cứng rắn khi va vào anh ấy vừa nãy...

Càng nghĩ càng nóng ran.

Tôi mở phim nhỏ trong mục yêu thích trên điện thoại ra.

Lôi món đồ chơi nhỏ giấu sâu trong hộc tủ đầu giường ra.

Cầu người không bằng cầu mình, tự lực cánh sinh thôi!

Thế nhưng.

Đúng lúc đang vào guồng.

“Cốc cốc.”

Tiếng gõ cửa vang lên. Tôi gi/ật mình luống cuống nhét vội vào gối.

Lục Cảnh Xuyên đẩy cửa bước vào, vẻ mặt lo lắng nhìn tôi:

“Miên Miên, em không sao chứ? Sao mặt em đỏ vậy?”

Ch*t rồi ch*t rồi ch*t rồi! Chắc chắn anh ấy đã nghe thấy! Hạ Miên, mày không còn mặt mũi nào nữa rồi!

“K... Không sao... chắc tại nóng quá thôi...”

Tôi nắm ch/ặt chăn, chột dạ giải thích, “Em... em bật điều hòa rồi! Sẽ mát ngay thôi!”

Vài giây im lặng đến nghẹt thở.

“Ồ.”

Anh ấy đáp, nhưng không đi. Ánh mắt lướt qua chiếc giường lộn xộn, cuối cùng dừng lại trên bàn tay đang nắm ch/ặt góc chăn của tôi.

“Lứa rau ngoài đồng hôm nay thu hoạch xong rồi, vừa chuyển khoản 15 vạn.”

Anh ấy đưa cho tôi một tấm thẻ, “Mật khẩu là sinh nhật của em.”

“Ồ... biết rồi.”

Tôi ngây người nhận lấy.

Đi đi mà, đi đi mà, c/ầu x/in anh đấy...

Đúng lúc này.

“Lạch cạch.”

Vật nhỏ dưới gối, xui xẻo thay, trượt ra ngoài. Rơi xuống sàn nhà.

Vẫn còn... rung bần bật.

Mặt mũi tôi tối sầm lại...

Lục Cảnh Xuyên khựng lại.

Anh ấy do dự một lúc.

Cúi người, nhặt món đồ nhỏ màu hồng đó lên.

“Đây là cái gì vậy?”

Da đầu tôi tê dại, nhỏ giọng:

“M... máy mát xa...”

Anh ấy ngước mắt, tiến lại gần tôi một bước. Giọng nói lại trầm thấp và khàn khàn, mang theo hơi nóng bỏng:

“Thật không? Dùng như thế nào vậy?”

Tôi vừa x/ấu hổ vừa tức gi/ận. Dùng như thế nào à? Biết mà còn hỏi!

Với lại, tự anh không được, tôi tự thân vận động thì sao? Có đội nón xanh cho anh đâu.

Càng nghĩ càng tức.

Tôi gi/ật lấy món đồ, hất chăn ra:

“Dùng như thế này này!”

Anh ấy đứng đó, cả người đờ ra.

“H... Hóa ra... là cái này...”

Không phải chứ?

Anh ấy thật sự không biết à?

Nhận ra điều đó, tôi chỉ muốn ch*t ngay tại chỗ. Hành động vừa rồi của mình, quả là quá ng/u ngốc rồi.

Quá mất mặt...

Tôi trùm chăn kín đầu:

“Để em ch*t một lát...”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm